Danh Tác Văn Học

Tác phẩm văn học danh tiếng của Trung Quốc

  1. APR 21

    Thủy Hử -- 172

    Nói đoạn liền bàn định đến rằm tháng tư bắt đầu làm chay, hạn bảy đêm ngày công quả cho các người đi đón các Đạo Tràng về cúng, và sai người mua sắm lễ vật cùng là bày dọn Đạo Tràng. Trước Trung Nghĩa Đường dựng cây phàn lớn, bốn xung quanh kết ba từng đài rất cao, trong bày thánh trượng Tam Thanh, Thất Bảo, hai ban đặt thờ hai mươi tám vì tinh tú, mười hai ngôi sao giờ cùng các tinh chủ trên trời, và phía ngoài đặt giám đàn thờ thần tướng Thôi, Lưu Trung Thư, Đặng, Đậu. Hôm ấy khi trời trong trẻo, gió mát trăng thanh, đàn tràng đã lập xong rồi. Công Tôn Thắng liền dẫn tất cả bốn mươi tám người đạo tràng ra làm lễ. Bấy giờ Tống Giang, Lư Tuấn Nghĩa đứng đầu, rồi đến Ngô Dụng cùng các Đầu Lĩnh ra đốt hương coi lễ. Công Tôn Thắng chủ việc đàn tràng, coi giữ các giấy sớ ấn bùa, và cùng bốn mươi tám người đạo tràng, cùng nhau mỗi ngày ra làm lễ ba khoá lễ. Tống Giang nhất tâm cầu nguyện, mong Hoàng Thiên báo ứng hiển nhiên, liền bảo Công Tôn Thắng đốt sớ tâu lên Thượng Đế. Đến đêm hôm thứ bảy, Công Tôn Thắng ở trên tấng đàn Hư Hoàng thứ nhất, các đạo tràng ở tầng thứ hai, Tống Giang cùng các Đầu Lĩnh ở tầng thứ ba, còn các tiểu Đầu Lĩnh cùng bọn tướng tá, đều đứng cả dưới đàn, mà cùng nhau vái lạy trời xanh, cầu xem báo ứng. Được một lát vào khoảng canh ba, chợt nghe thấy trên trời có một tiếng soạt, như tiếng xé lụa rất to, rồi thấy cửa trời về phía Tây Bắc kiền phương mở tung ra, và có một cái ban vàng, hai đầu nhỏ ở giữa rộng trông như mặt trời chói lọi, sáng rực xuống khắp trần ai. Chợt lại thấy trong đàn, có một khối lửa to như cái thúng, lừ đừ đi xuống đàn Hư Hoàng, quanh chuyển một vòng, rồi lặn xuống dưới đất, về phía chính Nam. Đoạn rồi mặt trời trở lại như cũ, rồi mọi người cùng nhau lạy tạ xuống đàn mà đào đất để tìm. Khi đào tới ba thước đất, chợt thấy có một miếng bia đá, chạm thiên thư ở mặt giữa và cả đôi bên. Tống Giang sai đem về làm lễ tạ đàn, rồi sáng hôm sau đưa tiền công quả để tặng cho các đạo tràng và đem bia đá ra xem. Khi nom đến bia đá thấy chữ nghĩa ngoằn ngoèo, khác hẳn lối thường, không còn ai biết nghĩa lý ra sao cả. Sau có một người đạo tràng, họ Hà tên là Diệu Thông, nói với Tống Giang rằng: - Tổ phụ nhà tôi khi xưa có một bộ sách, chuyên để cắt nghĩa các lối chữ thiên thư, vậy lối chữ đây tức là lối chữ khoa đẩu, tôi có thể hiểu được, xin ngài để cho tôi dịch giúp. Tống Giang nghe nói cả mừng, liền nhờ Hà Diệu Thông xem giúp, và dịch cho mọi người cùng hiểu nghĩa. Hà Diệu Thông xem một lúc, rồi nói với Tống Giang rằng: - Hai bên cạnh bia, một bên có bốn chữ "Thế Thiên Hành Đạo" (Thay Trời làm Đạo), và một bên có bốn chữ "Trung Nghĩa Lưỡng Toàn" (trung nghĩa vẹn hai), trên có các vì sao trên trời và phía dưới chưa đủ tên họ các ngài ở đó. Nếu các ngài rộng tha phép cho, tôi xin viết rõ ra để các ngài xem. Tống Giang nói: - Chúng tôi mê muội không biết văn trời, nay nếu được Đạo Sĩ chỉ bảo đường mê, thì còn gì hơn nữa, dám xin Đạo Sĩ chỉ bảo rõ ràng cho biết, hoặc giả ở trong có điều chi Hoàng Thiên quở phạt, cũng xin chớ dấu chúng tôi. Nói đoạn liền gọi Thánh Thủ Thư Sinh Tiêu Nhượng lấy giấy vàng mực đen ra để Hà Diệu Thông đọc cho viết. Hà Diệu Thông lại nói rằng: - Trong tấm bia nầy, trước mặt có ba mươi sáu hàng chữ toàn thị là sao Thiên Cương, mặt sau có bảy mươi hai hàng chữ toàn thị là sao Địa Sát, phía dưới có chứa tên họ các nghĩa sĩ ở đây cả. Nói đoạn liền đọc ba mươi sáu hàng chữ ở trước mặt bia: Thiên Khôi Tinh, Hô Bảo Nghĩa Tống Giang Thiên Cương Tinh, Ngọc Kỳ Lân Lư Tuấn Nghĩa Thiên Cơ Tinh, Trí Đa Tinh Ngô Dụng Thiên Nhàn Tinh, Nhập Long Vân Công Tôn Thắng Thiên Dũng Tinh, Đại Đao Quan Thắng Thiên Hùng Tinh, Báo Tử Đầu Lâm Xung Thiên Mãnh Tinh, Tích Lịch Hỏa Tần Minh Thiên Uy Tinh, Song Chiên Hô Duyên Chước Thiên Anh Tinh, Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh Thiên Quý Tinh, Tiểu Toàn Phong Sài Tiến Thiên Phú Tinh, Phác Thiên Bằng Lý Ứng Thiên Mãn Tinh, Mỹ Nhiêm Công Chu Đồng Thiên Cô Tinh, Hoa Hoà Thượng Lỗ Trí Thâm Thiên Thương Tinh, Hành Giả Võ Tòng Thiên Lập Tinh, Song Thương Tướng Đổng Bình Thiên Tiệp Tinh, Một Vũ Tiễn Trương Thanh Thiên Âm Tinh, Thanh Diện Thú Dương Chí Thiên Hựu Tinh, Kim Sang Thủ Từ Ninh Thiên Không Tinh, Cấp Tiên Phong Sách Siêu Thiên Dị Tinh, Xích Phát Quỹ Lưu Đường Thiến Sát Tinh, Hắc Toàn Phong Lý Quỳ Thiên Tốc Tinh, Thần Hành Thái Bảo Đới Tung Thiên Vi Tinh, Cửu Văn Long Sử Tiến Thiên Cứu Tinh, Mộc Già Lan Mục Hoằng Thiên Thoái Tinh, Sáp Sí Hổ Lôi Hoành Thiên Thọ Tinh, Hỗn Giang Long Lý Tuấn Thiên Kiếm Tinh, Lập Địa Thái Tuế Nguyễn Tiểu Nhị Thiên Bình Tinh, Thuyền Đầu Hỏa Trương Hoành Thiên Tội Tinh, Đỏan Mệnh Nhị Lang Nguyễn Tiểu Ngũ Thiên Tổn Tinh, Lãng Lý Bạch Điều Trương Thuận Thiên Bại Tinh, Hoạt Diêm La Nguyễn Tiểu Thất Thiên Lao Tinh, Bệnh Quan Sách Dương Hùng Thiên Tuệ Tinh, Biểu Mệnh Tam Lang Thạch Tú Thiên Bảo Tinh, Lưỡng Đầu Sà Giải Trân Thiên Khốc Tinh, Long Vĩ Hạt Giải Bảo Thiên Xảo Tinh, Lãng Tử Yến Thanh Bảy mươi hàng chữ mặt sau bia: Địa Khôi Tinh, Thần Cơ Quân Sư Chu Vũ Địa Sát Tinh, Trấn Tam Sơn Hoàng Tín Địa Dũng Tinh, Bệnh Uùy Trì Tôn Lập Địa Kiệt Tinh, Xú Quận Mã Tuyên Tán Địa Hùng Tinh, Mộc Tỉnh Can Hắc Tư Văn Địa Uy Tinh, Bách Thắng Tướng Hàn Thao Địa Anh Tinh, Thiên Mục Tướng Bành Dĩ Địa Kỳ Tinh, Thánh Thủy Tướng Quân Đan Đình Khuê Địa Mãnh Tinh, Thần Hỏa Tướng Quân Ngụy Định Quốc Địa Văn Tinh, Thánh Thủ Thư Sinh Tiêu Nhượng Địa Chính Tinh, Thiết Diện Khổng Mục Bùi Tuyên Địa Tịch Tinh, Ma Vân Kim Sí Âu Bằng Địa Hạp Tinh, Hỏa Nhỡn Toan Nghê Đặng Phi Địa Cường Tinh, Cẩm Mao Hổ Yến Thuận Địa Âm Tinh, Cẩm Báo Tử Dương Lâm Địa Phụ Tinh, Oanh Thiên Lôi Lăng Chấn Địa Hội Tinh, Thần Toán Tử Tưởng Kính Địa Tá Tinh, Tiểu Ôn Hầu Lã Phương Địa Hựu Tinh, Kiển Nhân Quý Quách Thịnh Địa Linh Tinh, Thần Y An Đạo Toàn Địa Thú Tinh, Tử Nhiêm Bá Hoàng Phủ Đoan Địa Vi Tinh, Nụy Cước Hổ Vương Anh Địa Tuệ Tinh, Nhất Trượng Thanh Hổ Tam Nương Địa Hao Tinh, Táng Môn Thần Đào Húc Địa Mặc Tinh, Hỗn Thế Ma Vương Phàn Thụy Địa Xương Tinh, Mao Đẩu Tinh Khổng Minh Địa Cường Tinh, Độc Hỏa Tinh Khổng Lượng Địa Phi Tinh, Bát Tý Na Tra Hạng Sung Địa Tẩu Tinh, Phi Thiên Đại Thánh Lý Cổn Địa Xảo Tinh, Ngọc Tý Tượng Kim Đại Kiện Địa Minh Tinh, Thiết Dịch Tiên Mã Lân Địa Tiến Tinh, Xuất Động Giao Đồng Uy Địa Thoái Tinh, Phan Giang Thần Đồng Mãnh Địa Mãn Tinh, Ngọc Phan Cang Mạnh Khang Địa Toại Tinh, Thông Tý Viện Hầu Kiện Địa Chu Tinh, Khiêu Giản Hổ Trần Đạt Địa An Tinh, Bạch Hoa Sà Dương Xuân địa Di Tinh, Bạch Diện Lang Quân Trịnh Thiên Thọ Địa Lý Tinh, Cửu Vỹ Quy Đào Tôn Vượng Địa Tuấn Tinh, Thiết Phiến Tử Tống Thanh Địa Nhạc Tinh, Thiết Khiếu Tử Nhạc Hoà Địa Tiệp Tinh, Hoa Hạng Hổ Cung Vượng Địa Tốc Tinh, Tùng Tiến Hổ Đinh Đắc Tôn Địa Trấn Tinh, Tiểu Già Lan Mục Xuân Địa Cơ Tinh, Thao Đao Quỹ Tào Chính Địa Ma Tinh, Vạn Lý Kim Cương Tống Vạn Địa Yêu Tinh, Mô Trước Thiên Đỗ Thiên Địa U Tinh, Bệnh Đại Trùng Tiết Vĩnh Địa Phục Tinh, Kim Nhỡn Bưu Thi Ân Địa Tịch Tinh, Đả Hổ Tướng Lý Trung Địa Không Tinh, Tiểu Bá Vương Chu Thông Địa Cô Tinh, Kim Tiền Báo Tử Thang Long Địa Toàn Tinh, Quỹ Kiểm Nhi Đỗ Hưng Địa Đỏan Tinh, Xuất Lâm Long Trâu Uyên Địa Giốc Tinh, Độc Giốc Long Trâu Nhuận Địa Tù Tinh, Hãn Địa Hốt Luật Chu Quý Địa Tàng Tinh, Tiểu Diện Hổ Chu Phú Địa Binh Tinh, Thiết Tý Phụ Xái Phúc Địa Tổn Tinh, Nhất Chi Hoa Xái Khánh Địa Nô Tinh, Thôi Mệnh Phán Quan Lý Lập Địa Sát Tinh, Thanh Nhỡn Hổ Lý Lân Địa Ác Tinh, Một Diện Mục Tiêu Đĩnh Địa Xú Tinh, Thạch Tướng Quân Thạch Dũng Địa Số Tinh, Tiểu Uùy Trì Tôn Tân Địa Âm Tinh, Mẫu Đái Trùng Cố Đại Tẩu Địa Hình Tinh, Thái Viên Tử Trương Thanh Địa Tráng Tinh, Mẫu Dạ Xoa Tôn Nhị Nương Địa Liệt Tinh, Hoạt Diêm La Vương Đình Lục Địa Kiện Tinh, Hiểm Đạo Thần Úc Bả

    12 min
  2. APR 21

    Thủy Hử -- 171

    Lư Tuấn Nghĩa gắt lên rằng: - "Nuôi binh nghìn ngày, cần dùng một lúc". Nay ta muốn đem ngươi cùng đi, ngươi chỉ xoen xoét kiếm đường từ chối là sao? Nếu đứa nào còn ngăn trở nữa, ta sẽ cho quả đấm cho biết mùi... Lý Cố nghe vậy, ngây hẳn người ra, đứng nhìn Cổ Thị mà không dám nói chi nữa. Cổ Thị liền thủng thỉnh đi vào, rồi bọn người nhà cũng tan đi hết cả. Bấy giờ lui ra xếp dọn các đồ hành lý, cùng đồ hàng hoá, chọn mười cổ xe thái bình xếp hàng hoá lên xe, gọi mười tên phu gánh, và bốn năm mươi tên phu xe, để sắp sửa ra đi. Hôm đó Lư Tuấn Nghĩa cũng sắp đặt chỉnh đốn, rồi đến ngày thứ ba, làm lễ thần, và gọi tất cả người nhà, mà dặn dò một lượt rất là cẩn thận. Chiều hôm ấy, Lư Tuấn Nghĩa cho Lý Cố cùng hai người bạn đáng dẫn xe cộ đi trước, để đón ở ngoài thành. Cổ Thị thấy xe cộ đem ra, chỉ gạt nước mắt khóc thầm, mà không sao nói được. Sáng hôm sau, Lư Tuấn Nghĩa dậy từ đầu trống canh năm, tắm gội xong thay hết quần áo mới, ăn cơm uống nước, lấy các khí giới, vào bái biệt từ đường, rồi quay ra ngoài cửa., Khi ra ngoài cửa chàng dặn dò Cổ Thị rằng: - Tôi đi đây chầy ba tháng, mà chóng ra thì chỉ độ năm mươi ngày, là về ngay lập tức. Cổ Thị vâng lời mà rằng: - Trượng phu đi đó xin cẩn thận giữ gìn, thỉnh thoảng lại viết thơ về cho tôi biết. Yến Thanh cũng sụt sùi rơi lệ mà bái biệt. Lư Tuấn Nghĩa dặn rằng: - Tiểu Ất ở nhà, việc gì ngươi cũng phải xem sóc đến nơi đến chốn, không nên hồ đồ mới được. Yến Thanh vâng lời đáp lại rằng: - Chủ nhân đi như vậy, chúng tôi ở nhà đâu dám trễ nải, xin chủ nhân cứ yên tâm... Nói đoạn Lư Tuấn Nghĩa vác côn lên vai, mà từ biệt ra thành. Khi ra tới thành vừa gặp Lý Cố đón tiếp. Lư Tuấn Nghĩa liền bảo Lý Cố rằng: - Ngươi nên dẩn hai người bạn đáng đi trước, thấy chỗ hàng nào sạch sẽ, thì bảo làm cơm nước sẵn sàng, để cho bọn phu xe đến đó cùng ăn một thể, cho khỏi mất thì giờ. Lý Cố vâng lời, vác côn cùng hai người bạn đáng đi trước, rồi Lư Tuấn Nghĩa cùng mấy tên theo hầu dẩn xe cộ đi sau. Lư Tuấn Nghĩa đi đường thấy nước non sáng sủa, đường lối thênh thang trong bụng lấy làm vui thích mà rằng: "Nếu ta núp ở mĩa trong nhà, thì bao giờ cho được nom thấy những quang cảnh vui thú như vậy?" Đi được vài bốn mươi dặm đường, đã thấy Lý Cố đón vào hàng để ăn uống, rồi Lý Cố lại xin phép mà ra đi trước, khi Lư Tuấn Nghĩa ăn xong lại dẫn xe cộ đi, độ bốn mươi dặm đường, thì lại gặp Lý Cố đón tiếp vào hàng ăn uống và nghỉ luôn ở đó, để đến sáng mai ra đi. Cách mấy hôm sau, một hôm đến trọ ở hàng kia, buổi sáng hôm sau cơm nước xong vừa toan sắp sữa ra đi thì thấy tên điếm Tiểu Nhị nói với Lư Tuấn Nghĩa rằng: - Thưa ngài, tôi xin nói để ngài biết rằng: - Cách hai mươi dặm là phía trước núi Lương Sơn Bạc, trên núi có Tống Công Minh Đại Vương ở đó, Đại Vương tuy không làm hại đến ai, song ngài cũng phải yên lặng mà đi, chớ nên làm ầm ĩ lên mới được. Lư Tuấn Nghĩa nghe nói liền cười mà nói rằng: - Thế mà ta không biết. Nói đoạn sai đầy tớ đem hòm áo đến, mở ra lấy lá cờ lụa trắng, hỏi tên điếm Tiểu Nhị, lấy bốn cái cán trục, buộc bốn lá cờ vào, và trên bốn lá đề bốn câu rằng: Bắc kinh Lư Tuấn Nghĩa là đây, Hòm vàng cháp ngọc qua chốn này. Lấy hết vật lạ trên núi nọ, Chất vào mười xe thái bình đây. Lý Cố cùng bọn phu xe gánh thấy vậy, lấy làm kinh sợ, không hiểu tình ý ra sao? Tên điếm Tiểu Nhị liền hỏi Lư Tuấn Nghĩa rằng: - Chẳng hay ngài có quen thân với Tống Đại Vương trên núi không? Lư Tuấn Nghĩa nói: - Ta là một nhà tài chủ ở đất Bắc Kinh, làm chi quen với lũ giặc ấy.Nay ta đến đây, ta định bắt thằng Tống Giang đó. - Chết nổi! Ngài nói sẽ chứ, không có lại khổ đến chúng tôi... không phải là chuyện chơi, dẫu ngài có đến hàng vạn nhân mã, cx không gần họ được đâu! - Thằng quái này, mày cx cùng một đảng đó phải không. Tên Tiểu Nhị thấy vậy, bịt tai lại mà không dám nghe nữa, bọn phu xe cũng kinh người mà len lét cả một lượt. Đoạn rồi Lý Cố cùng mấy người theo hầu cùng quỳ xuống mà nói rằng: - Xin chủ nhân thương đến chúng tôi, để Chúng tôi được toàn tính mạng mà trở lại quê nhà, còn hơn là ngài làm trời làm đất ở đâu đâu... Lư Tuấn Nghĩa quát lên rằng: - Các ngưới biết gì, bọn chim chích ấy, địch sao được với Diều hâu mà sợ? Ta đây bình sinh học biết bao nhiêu võ nghệ, chưa có chỗ nào mà bán được, nay gặp có cơ hội ở đây, lại không đem ra mà bán, thì đợi đến bao giờ? Trong xe của ta có hàng hoá gì đâu, đó toàn thị là những thùng chảo đay gai, sắp sẵn để đó hễ lũ giặc kia, đứa nào vô phúc mà gặp phải tay ta, thì cứ mỗi đứa ta cho một nhát, rồi trói tất cả vất lên xe cho ta, hàng hoá không can chi cả. Cứ trói chúng nó đem về kinh để lấy thưởng, thì mới bỏ cái chí bình sinh của ta. Các ngươi nếu đứa nào không đi, thì trước hết ta hãy đem chém các ngươi ở đây cả. Nói đoạn sai dàn bốn cỗ xe đi trước, mỗi xe cắm một lá cờ lụa trắng, còn sáu xe nữa lục tục đi sau, bọn Lý Cố sụt sụt sùi không ai dám trái, đành phải vâng lời đi cho xong việc. Lư Tuấn Nghĩa lấy thanh đao ra cầm trên đầu gậy, chêm chặt cẩn thận rồi dẫn xe đi thẳng qua lối Lương Sơn. Bọn Lý Cố thấy đường đi ghập ghềnh cao thấp, thì đi được một bước lại kinh sợ một bước, duy Tuấn Nghĩa thì cứ hăm hở tiến lên, không hề quảng ngại chi cả. Mấy người đi từ sáng sơm cho đến lúc giờ Tý, trông thấy xa xa có một khu rừng lớn, những cây lớn hơn ôm, không biết đến mấy nghìn mà kể. Đi một lúc nữa đến cạnh khu rừng, chợt nghe tiếng còi thổi véo von, Lý Cố cùng mọi người kinh sợ hải hùng, run lên nhung nhúc. Lư Tuấn Nghĩa bắt dàn xe ra một bên, bọn phu xe cùng mọi người đều nấp cả vào dưới xe, mà len lét kêu khổ với nhau. Lư Tuấn Nghĩa quát lên rằng: - Hễ ta chém chết thằng nào, thì chúng bây trói lại cho ta... Nói chưa dứt lời, thì chợt thấy trong rừng có tới năm sáu mươi tên lâu la đổ ra. Đoạn rồi nghe tiếng thanh la khua ầm cả lên, và lại có tới bốn năm trăm tiểu lâu la chặn lấy lối sau. Lại nghe thấy trong rừng có một tiếng nổ đánh đoàng, rồi thấy có một hảo hán tay cầm song phủ quát lên rằng: - Lư Viên Ngoại còn nhớ đứa đạo đồng câm hay không? Bấy giờ Lư Tuấn Nghĩa sịch nhớ ra, liền quát lên rằng: - Ta định đến bắt bọn cường đạo chúng bây đã lâu...Nay ta đã đến đây, hãy bảo Tống Giang xuống lạy hàng ngay lập tức, bằng không thì một giờ nữa sẽ chết hết, không còn sống sót móng nào... Tên đạo đồng câm là Lý Quỳ cả cười mà rằng: - Viên Ngoại ôi! Nay ông bị Quân sư tôi an bài như thế rồi, ông lên núi mà ngồi vào ghế chéo kia thôi. Lư Tuấn Nghĩa cả giận múa đao xông vào đến Lý Quỳ, Lý Quỳ cũng múa song phủ lên đến lại. Hai người đến nhau chưa được ba hiệp, Lý Quỳ liền nhảy ra ngoài vòng, quay ngoắt vào rừng mà chạy thẳng. Lư Tuấn Nghĩa liền vác đao sấn vào để đánh. Lý Quỳ ẩn bên Đông núp bên Tây chạy vài bước, đứng vài bước, làm cho Lư Tuấn Nghĩa phát cáu lên, cố tìng đuổi cho kỳ được. Lý Quỳ lại chạy quá vào trong rừng, rồi lẩn đi đâu mất. Lư Tuấn Nghĩa đuổi mãi vào trong không thấy một ai, bèn hầm hầm tức giận mà quay trở ra. Đương khi đó lại thấy trong rừng có một toán người kéo đến, trong đó một người kêu to lên rằng: - Viên Ngoại không nên chạy nữa, mấy khi đã đến chốn này, hãy đứng lại mà xem ta đây. Lư Tuấn Nghĩa nghe nói, liền quay lại nom, thì thấy một ông sư phệ bụng, mình mặc áo xống tràng, tay cầm thuyền trượng lững thững đi ra. Lư Tuấn Nghĩa quát lên rằng: - Anh này là sư ở đâu thế? Nhà sư cả cười mà đấp rằng: - Tôi là Hoa Hoà Thượng Lỗ Trí Thâm, vâng lệnh Quân Sư đến đón Viên Ngoại đi lánh nạn đây? Lư Tuấn Nghĩa nổi giận thét mắng rằng: - À, ra thằng trọc này vô lễ quá, nói đoạn múa đao vào đánh Lỗ Trí Thâm, Lỗ Trí Thâm cũng múa thuyền trượng để

    12 min
  3. APR 21

    Thủy Hử -- 170

    Khi đó Ngô Dụng nói với Tống Giang rằng: - Tôi xin dùng ba tấc lưỡi vào tới Bắc Kinh, thuyết cho Lư Tuấn Nghĩa, đi đến Lương Sơn thực dể như thò bàn tay vào trong túi lấy đồ vật vậy. Song phải có một số người nào mặt mũi kỳ quái đi với tôi thì mới được. Ngô Dụng vừa nói dứt lời, thì Hắc Toàn Phong Lý Quỳ kêu to lên rằng: - Quân sư Ca Ca cho tôi đi với... Tống Giang quát mắng rằng: - Anh đi không được, có phải là việc đốt nhà giết người, cướp kho phá phủ, thì mới dùng đến anh, còn việc này phải cẩn thận vững vàng, mà tính khí anh như thế, thì đi làm sao được? Lý Quỳ nói rằng: - Lần nào cũng thế, ông bảo tôi xấu... chê tôi...không cho tôi đi... Không Phải là chê, nhưng ở trong phủ Đại Danh bọn do thám rất nhiều, nếu lỡ ra họ biết, thì uổng mạng không? - Không cần, Nếu tôi không đi, thì chắc cũng chả người nào trúng ý quân sư được. Ngô Dụng bảo Lý Quỳ rằng: - Nếu ngươi y được ba điều này, thì ta cho đi, bằng không thì cứ ngồi yên ở nhà đó... Lý Quỳ đáp rằng: - Đến ba mươi điều tôi cũng y được cả, cứ gì ba điều. Ngô Dụng nói rằng: - Điều thứ nhất là tánh ngươi nóng nảy như lửa, từ nay phải bỏ rượu đi, rồi trở về mới được uống; điều thứ hai, khi đi đường phảiû ăn mặc giả làm đạo đồng theo ta; hễ ta bảo câu gì không được ngang trái. Còn điều thứ ba thì khó lắm đây. Bắt đầu từ ngày mai trở đi ngươi không được nói phải giả làm thằng câm vậy...Có y được ba điều đó; thì ta sẽ cho đi. Lý Quỳ lắc đầu đáp rằng: - Không uống rượu cũng được, tôi xin vâng cả. Duy bắc tôi không được nói, thì khổ chết tôi mất. Người há miệng ra lại sinh sự lôi thôi, không được. Lý Quỳ vỗ tay mà rằng: - Được rồi, tôi ngậm tay vào miệng là được rồi... Các Đầu Lĩnh nghe nói đều cười ầm cả lên. Đoạn rồi trong sơn trại đặc ngay tiệc tiễn hành ngay chiều hôm ấy. Đến sáng hôm sau Ngô Dụng sắp sửa hành lý, cho Lý Quỳ ăn mặc giả làm đạo đồng, quảy gánh xuống núi. Tống Giang cùng các Đầu Lĩnh đưa chân Ngô Dụng ra bến Kim Sa dặn dò cẩn thận về việc trông coi Lý Quỳ rồi mới cùng nhau về trại. Người cùng Lý Quỳ đi trong mấy hôm, Ngô Dụng bị Lý Quỳ cằn nhằn rất là khổ sở. Cách mấy hôm đi đến thành Bắc Kinh, hai người tìm vào hàng trọ. Chiều hôm đó Lý Quỳ xuống làm cơm, không biết làm sao đến tên tiểu nhị ở hàng cơm, đỗ cả máu mồm máu mũi ra. Tên tiểu nhị liền mách với Ngô Dụng rằng: - Tên đạo đồng cửa ngài dữ tợn quá chừng. Tôi đốt lữa khí chậm một chút, mà hắn đến tôi hộc cả máu mồm ra đây. Ngô Dụng dỗ dành tên tiểu nhị, đưa đền cho mươi quan tiền để yên chuyện đi, rồi mắng trách Lý Quỳ suốt đêm hôm ấy. Sáng hôm sau dậy sớm cơm nước xong rồi, Ngô Dụng gọi Lý Quỳ vào phòng mà dặn rằng: - Ngươi là quá cố sống chết đòi đi, rồi đi đường cẳn rẳn suốt ngày, thực là khổ cho người ta...Ngày nay vào thành, không phải chuyện chơi, ngươi đừnh làm uổng chết mạng người ta mới được. Lý Quỳ nói rằng: - Làm gì tôi không biết mà phải dặn.... Ngô Dụng lại nói rằng: - Bây giờ ta có một ám hiệu này, nươi phải nhớ mới được. Hễ khi nào ta lắc đầu, thì ngươi không được cựa động gì đấy... Lý Quỳ gật đầu dâng lời, rôi hai người cùng thay hình đổi dạng mà vào thành, Ngô Dụng đội cái khăn sa gần đến mi mắt, mình mặc áo đạo phục lụa trắng viền đen, thắc lưng màu rực rỡ, đi đôi giày vải mũi vuông tay cầm cái chuông đồng con con. Lý Quỳ kết tóc làm hai trái đào ở trên đầu, mặc áo rộng ngắn bằng vải thường, thắc lưng tua ngắn, đi đôi giày tồi tàn, quảy một mẩu gỗ, treo giấy cáo bachf lên trên, viết mấy chũ "Xem số đoán vận, mỗi quẻ lạng bạc". Hai thầy trò ăn mặc xong, rồi cùng nhau vào cửa thành Bắc Kinh. Bấy giờ đương hồi trộm cướp rất nhiều châu huyện cũng đều phòng bị rất nghiêm ngặt cả. Gia dĩ ở đây là một nơi phồn hoa đệ nhất ở Bắc Hà, lại có quan Lương Trung Thư thống lãnh đại binh ở đó, nên sự canh phòng lại càng cẩn thận hơn các nơi. Ngô Dụng và Lý Quỳ đi vào cửa thành, thấy có bốn năm mươi tên lính đứng hầu một ông quan coi thành ở đó. Ngô Dụng bèn chạy đến chắp tay vái chào. Quân sĩ liền hỏi rằng: - Nhà thầy ở đâu tới đây? Ngô Dụng đáp: - Tôi họ Vương tên Dụng, tên đạo đòng này họ Lý, hai thầy trò đi đoán số kiếm ăn, nay định đến quý quạân đây, xem ai có lòng muốn xem số mệnh, thì tôi xin đoán giúp. Nói đoạn giở quyển văn số ra để dẩn cho chúng xem. Bọn lính bảo Ngô Dụng rằng: - Thằng đạo đồng nhà thầy, trông hai con mắt nó như thằng ăn cướp thế kia... Lý Quỳ nghe nói toan sừng sộ lên. Ngô Dụng vội lắc đầu cho Lý Quỳ im đi, rồi nói với bọn lính rằng: - Các ngài không biết, chúng tôi thật là khổ quá, thằng bé này vừa câm vừa điếc, chỉ được cái sức khoẻ hơn người, vả chăng là con cháu trong nhà, nên bất đắc dĩ phải mang nó đi, mà thực nó chẳng biết một chút gì cả, xin các ngài tha lỗi cho. Nói đoạn vái chào mà đi. Lý Quỳ tập tễnh theo sau, bước thấp bước cao cùng đi vào lối chợ. Ngô Dụng lắc chuông loong coong miệng đọc rằng: Nhan Hồi chết sớm vì đâu? Để ông Bành Tổ sống lâu ngót nghìn. Cam La sớm đã uy quyền, Tử Nha đầu bạc mới nên tướng tài. Phạm Đang nghèo khổ nhất đời, Thạch Sùng giàu có bới trời xui nên. - Đó là thời vận mà mệnh trời đó. Ai muốn biết vận mạng một đời, sang hèn sống chết, thì xin cho một lạng bạc. Nói đoạn lại lắc chuông loong coong mà đi. Tụi trẻ con ở thành Bắc Kinh có năm mươi đứa chạy theo, vừa cười vừa nói ầm ĩ cả lên. Ngô Dụng đi qua cửa nhà Lưu Viên Ngoại lúc ấy đương cùng chủ quản ngồi giải ở trong nhà, nghe ngoài phố có tiếng huyên náo ầm ầm. Liềm gọi người nhà lên hỏi rằng: - Trên phố xá có việc gì mà ầm ầm lên thế? - Bẩm ngài, có chuyện buồn cươi quá: Ngoài phố có một thầy số ở đâu mới đến, đòi mỗi quẻ lấy một lạng bạc, thì ai có tiền mà xem? Ông ta lại có một thằng đạo đồng đi sau, trông rất nghe tởm, hết đi rồi lại lại, chúng tôi không sao mà nhịn cười được. Lư Tuấn Nghĩa nói: - Họ nói đắc như vậy, chắc là họ biết rộng, bay ra đón vào đây ta xem. Tên người nhà quay ra bảo Ngô Dụng rằng: - Tiên Sinh ôi! Viên Ngoại cho mời tiên sinh vào. Ngô Dụng hỏi: - Viên ngoại nào mời tôi? Ông Lư Viên Ngoại mời thầy đấy. Ngô Dụng liền cùng với đồng đạo, theo tên người nhà vào. Khi vào đến đầu nhà Ngô Dụng chõ chỗ ghế ở đó, cho Lý Quỳ ngồi đợi, rồi vào chào Lư Tuấn Nghĩa. Lư Tuấn Nghĩa đứng chào Ngô Dụng rồi hỏi rằng: - Tiên sinh quý tính cao danh là gì? Ngô Dụng đáp: - Tôi họ Vương tên Dụng, biệt hiệu là Thiên Khẩu, nguyên quán ở đất Sơn Đông, biết số Hoàng Cực Tiên Thiên, rõ được sự sống chết, hèn sang trong một đời người. Mỗi quẻ cứ đủ một lạng bạc, thì tôi mới đoán. Lư Tuấn Nghĩa nghe nói, mời Ngô Dụng vào ngồi cái gác nhỏ ở nhà trong, rồi sai người pha nước uống. Đoạn rồi gọi người nhà lấy lên một lạng bạc đặt quẻ, và nhờ Ngô Dụng đoán số giúp cho. Ngô Dụng hỏi: - Năm nay ngài bao nhiêu tuổi? Sinh ngày tháng nào? Lư Tuấn Nghĩa đáp: - Thưa thầy tôi chỉ hỏi việc dữ, không cần phải hỏi việc phú quý vinh hoa...Tôi năm nay ba mươi hai tuổi, sinh giờ Đinh mão, ngày Bính Dần, tháng Aát Sửu, năm Giáp Tý, xin ngài xem sự hành tàng sau này thế nào? Ngô Dụng nghe đoạn lấy ra một con toán bằng sắt tính toán một lúc, rồi đập con toán kêu lên rằng: - Quái lạ! Lư Tuấn Nghĩa kinh ngạc hỏi rằng: - Có việc gì, lành dữ thế nào, xin thấy cứ nói... - Tôi nói cho đúng, chắc ngài lại cạnh lòng. - Có can chi, chúng tôi chỉ nhờ tiên sinh, chỉ bảo đường mê, xin tiên sinh cứ nói cho. - Cứ như cung mệnh của Viên ngoại, thì chỉ trong một trăm ngày nữa, tất có cái nạn đao huyết, gia tư cũng khó lòng giữ được, mà phải bị chết vì đao kiếm chứ không chơi! Lư Tuấn Nghĩa cười mà rằng: - Tiên sinh nói sai rồi, tôi ở đất Bắc Kinh, sinh trưởng vốn nhà hào phú, trong họ không có con trai nào phạm phé

    12 min

About

Tác phẩm văn học danh tiếng của Trung Quốc

More From Văn Nghệ Cuối Tuần

You Might Also Like