Tạp chí đặc biệt

Phân tích những hồ sơ lớn, nóng bỏng. 

  1. 1d ago

    Liban : « Món hàng mặc cả » trong đàm phán Mỹ - Iran ?

    Liban, một quân cờ mới trên bàn đám phán Hoa Kỳ - Iran ; Bất đồng chiến lược giữa Mỹ và Israel ; Nga bước vào suy thoái kinh tế ; Trung Quốc bị tố cáo tài trợ ồ ạt các doanh nghiệp trong nước ; và Hoa Kỳ tiếp tục siết chặt kinh tế Cuba. Trên đây là những chủ đề thời sự đáng chú ý trong tuần. Liban : « Con cờ mặc cả » trong đàm phán Mỹ - Iran ? Ngày 01/06/2026, Iran thông báo đình chỉ các cuộc tiếp xúc với Mỹ thông qua các bên trung gian khi lên án các chiến dịch quân sự ở Liban, đồng thời đe dọa mở thêm các mặt trận mới. Hai ngày sau, 03/06, tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố rằng các cuộc đàm phán với Iran có thể sớm kết thúc vào « cuối tuần này », nhưng ông không loại trừ khả năng thất bại, và cho biết thêm, ông muốn tách rời vấn đề Liban khỏi các cuộc đàm phán hiện nay với Teheran. Tuy nhiên, trong cùng ngày, ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi có những phát biểu khác biệt hoàn toàn khi khẳng định rằng « chưa có một tiến bộ đáng kể nào » trong đàm phán với Mỹ để chấm dứt chiến tranh ở Trung Đông. Trả lời một kênh truyền hình Liban được hãng tin Tasnim dẫn lại, lãnh đạo ngành ngoại giao Iran tuyên bố : « Điều kiện để quay trở lại bàn đàm phán là Iran muốn có một sự bảo đảm về các quyền của nhân dân Iran, chấm dứt chiến tranh ở Liban và giảm các căng thẳng trong vùng ». Vì sao Iran lại muốn đưa hồ sơ Liban vào bàn đàm phán lúc này ? Theo phân tích từ trang Iran International, một trang tin đối lập chống chế độ Iran, được tuần báo Pháp Courrier International lược dịch, chế độ Teheran đang nghĩ rằng lợi thế hiện nay đang nghiêng về phía họ và Iran có thể thoát khỏi cuộc chiến trên thế thượng phong. Bất chấp các cuộc oanh tạc dữ dội của Mỹ và Israel, bắn phá các vị trí quân sự cũng như nhiều cơ sở hạt nhân, nhưng chế độ Teheran vẫn « sống sót », quân đội không bị suy suyễn dù có những thiệt hại, vấn đề hạt nhân chưa được giải quyết và Washington buộc phải tiếp tục đàm phán với họ. Từ những đánh giá này, Iran tin rằng trên bình diện ngoại giao, họ có thể đi xa hơn ngoài khuôn khổ hạt nhân, và buộc Hoa Kỳ phải tính đến cả tình hình ở Liban. Theo nhà báo Yaakov Katz, song tịch Mỹ - Israel, được trang Iran International dẫn lại, « đây sẽ là một thảm họa nếu hai hồ sơ này được kết nối với nhau ». Nếu Mỹ chấp nhận Liban là một phần trong khuôn khổ đàm phán, Teheran rất có thể sẽ sử dụng một cách có hệ thống cuộc đối đầu giữa Hezbollah và Israel như là một đòn bẩy mỗi khi xuất hiện một bất đồng ngoại giao. Phải chăng những động thái này của Iran nằm trong chiến lược « toàn diện » hơn ? Những lo ngại này đang nổi lên vào lúc tổng thống Trump cố gắng cân bằng hai mục tiêu trái ngược nhau : Muốn tránh leo thang chiến tranh trong khu vực và duy trì đồng thời kênh ngoại giao với Teheran. Trong khi đó, Iran đe dọa mở thêm mặt trận mới, như gia tăng áp lực lên eo biển Bab el-Mandeb, một tuyến đường huyết mạch khác cho vận tải thương mại, vào lúc căng thẳng vẫn ở mức cao tại eo biển Hormuz. Những lời đe dọa này đã làm dấy lên lo ngại về nguồn cung ứng năng lượng toàn cầu và hậu quả kinh tế từ một cuộc đối đầu khu vực rộng lớn hơn. Eric Mandel, nhà sáng lập Middle East Political and Information Network, cho rằng cuộc khủng hoảng ở Liban, các mối đe dọa về lưu thông hàng hải và việc đình chỉ đàm phán tất cả đều nằm trong một chiến lược toàn diện hơn và có điều phối của Iran, khi tìm cách kéo dài thời gian các cuộc đàm phán, và gây áp lực kinh tế và địa chính trị với Washington. Mục tiêu là trắc nghiệm chính quyền Trump có sẵn sàng can dự vào một cuộc xung đột kéo dài hay không với hy vọng rằng các biến động về giá dầu, gián đoạn thương mại hàng hải và những bất ổn về kinh tế cuối cùng sẽ cho phép họ có được các nhượng bộ từ Washington. Vị chuyên gia này kết luận tính chất bất định đang có lợi cho Iran và điều Iran muốn là « gây ra một suy thoái toàn cầu ». Nhưng cách tiếp cận này có thể được diễn giải bởi một tầm nhìn mang tính ý thức hệ của chế độ ? Danny Citrinowicz, Viện Nghiên cứu Anh ninh Quốc gia Israel, cựu lãnh đạo cơ quan tình báo Iran thuộc Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF), có một cách nhìn khác, khi lập luận rằng hệ tư tưởng vẫn là yếu tố quyết định. Iran không coi khu vũ khí tên lửa, chương trình hạt nhân và Hezbollah như là những con bài mặc cả, mà đúng hơn là những trụ cột hỗ trợ chế độ. Đối với Iran, việc không đáp trả các hoạt động của Israel ở Liban sẽ đồng nghĩa với việc từ bỏ cam kết chiến lược với Hezbollah và làm suy yếu các nguyên tắc mà chế độ này coi là điều cốt lõi cho sự tồn tại của mình. Sự khác biệt này có thể chứng tỏ rất quan trọng khi Washington xem xét các bước đi tiếp theo. Dù vậy, cả ba chuyên gia nhìn nhận : Liban giờ không còn là vấn đề thứ yếu. Quốc gia này đã trở thành một phép thử quan trọng cho nền ngoại giao mong manh giữa Washington và Iran. Nếu Trump buộc Israel chấm dứt các hoạt động quân sự, Teheran sẽ có thể tuyên bố rằng họ đã gây sức ép đối với Washington. Nếu không thành công, Iran dường như sẵn sàng lợi dụng Liban, eo biển Hormuz và các mặt trận tiềm năng khác để lập luận rằng thỏa thuận ngừng bắn đã vô hiệu. Bằng cách này hay cách khác, Teheran, đang nỗ lực gây ảnh hưởng đến giai đoạn đàm phán tiếp theo, dường như sẵn sàng làm tăng chi phí cả về ngoại giao và đối đầu quân sự. Hezbollah làm Israel và Mỹ bất hòa ? Ngày 04/06/2026, Israel và Liban dưới sự chủ trì của Mỹ, thông báo đạt đồng thuận « thực thi lệnh ngừng bắn », thiết lập các khu vực thí điểm dưới sự kiểm soát của quân đội Liban và sẽ tiếp tục các cuộc đàm phán mới từ ngày 22/06. Theo tuyên bố chung của ba bên tham gia đàm phán tại Washington, lệnh ngừng bắn này còn phụ thuộc vào việc Hezbollah hoàn toàn chấm dứt các hoạt động bắn phá. Ngay sau thông báo trên, lực lượng vũ trang Liban Hezbollah thân Iran đã lên tiếng bác bỏ, trong khi quân đội Israel vẫn tiếp tục các cuộc không kích ở miền nam Liban. Trả lời ban tiếng Pháp đài RFI ngày 01/06/2026, chuyên gia về Trung Đông Sébastien Boussois, giám đốc Viện Địa chính trị châu Âu từng nhận định, sự việc cho thấy các mục tiêu của Mỹ và Israel ngày càng khác biệt : « Từ hơn ba tháng nay, người ta nhận thấy là Hoa Kỳ và Israel không có cùng một chiến lược, không có cùng một mục tiêu. Bởi vì, chúng ta hiện có, một bên là Nhà nước Do Thái từ chối mọi cuộc đàm phán và muốn tiêu diệt Cộng hòa Hồi giáo và bên kia là một tổng thống Mỹ đang cố gắng thoát khỏi vũng lầy để chuẩn bị cho World Cup và cuộc bầu cử giữa kỳ vào tháng 11/2026. Hiện nay, người ta nhận thấy Iran vẫn luôn là một thế lực gây rối lớn đến mức nào. Người ta thấy rõ mọi việc sẽ kết thúc ra sao và đó là một hình thức đàm phán bởi vì các cường quốc phương Tây, nói một cách đơn giản là Mỹ và Israel, đã thất bại trong việc lật đổ Cộng hòa Hồi giáo, quốc gia có lẽ có một ảnh hưởng thật sự đối với toàn bộ các nhánh bạch tuộc hệ phái Shia. Do vậy, chúng ta hiện trong một tình thế hướng tới một thỏa thuận tồi tệ, hơn là sự sụp đổ của Cộng hòa Hồi giáo ». Nga khai mạc Diễn đàn Kinh tế Saint-Petersburg vào lúc kinh tế Nga ảm đạm ? Ngày 03/06/2026, Nga khai mạc Diễn đàn Kinh tế Saint-Petersburg thường niên, một điểm hẹn kinh tế lớn khác của thế giới, thường được ví như là « Davos Nga ». Tuy nhiên, diễn đàn năm nay diễn ra trong bối cảnh Nga và Ukraina gia tăng cường độ oanh kích lẫn nhau. Phía Ukraina ngày càng tấn công sâu hơn vào lãnh thổ Nga, nhắm vào các cơ sở lọc dầu và cảng dầu của nước Nga. Trên chiến trường, đà tiến của quân Nga dường như bị chững lại từ nhiều tuần qua, trong khi chi tiêu quân sự có nguy cơ vượt quá ngân sách của tổng thống Vladimir Putin. Một số quan chức cấp cao đang cảnh báo chính phủ Nga về chi phí chiến tranh ngày càng tăng, có nguy cơ bóp nghẹt ngân sách nhà nước. Trên đài RFI Pháp ngữ, Ulrich Bounat, nhà địa ch

    13 min
  2. May 30

    Cành Cọ Vàng 2026 và góc nhìn về bi kịch của xã hội rạn nứt, đầy hố sâu ngăn cách

    Giải thưởng cao quý nhất của Liên hoan phim Cannes lần thứ 79 đã được trao cho cho đạo diễn Cristian Mungiu, với phim Fjord. Vẫn trung thành với cách làm phim từ nhiều năm qua, đạo diễn người Rumani khẳng định rằng phim nghệ thuật phải dám nói lên những điều táo bạo, thôi thúc người xem đặt ra những câu hỏi về giá trị nhân sinh, giá trị của chính mình. “Một bộ phim hay một bộ phim vượt qua được phép thử của thời gian”. 19 năm sau Cành Cọ Vàng đầu tiên với bộ phim 4 tháng, 3 tuần và hai ngày, đạo diễn người Rumani, Cristian Mungiu đã thuyết phục được ban giám khảo của, Pak Chan Wook, với phimg Fjord, giành Cành Cọ thứ hai, gia nhập câu lạc bộ chưa đến 10 đạo diễn hai lần thắng giải cao quý này ( Francis Ford Coppola, Bille August, Emir Kusturica, Shohei Imamura, les frères Dardenne, Michael Haneke, Ken Loach, Ruben Östlun). Phim kể về Mihai và Lisbet Georghiu, từ Rumani, đến định cư cùng 5 người con ở một hòn đảo nhỏ ngoài khơi Na Nuy, gần một Fjord, tức vịnh hẹp đặc trưng ở vùng Bắc Âu, với những vách đã dốc đứng, sâu thẳm, xen giữa lòng nước biển. Gia đình nhà Georghiu nhanh chóng tìm được những công việc ổn định, kết thân với những hàng xóm và cư dân ít ỏi trên đảo, mang theo những giá trị bảo thủ trong Ki tô giáo, thực hành tín ngưỡng nghiêm túc và cách nuôi dạy con cái nghiêm khắc. Nỗi kinh hoàng ập đến khi những vết bầm tím được phát hiện trên thân thể của đứa con cả, và bị báo cáo cho Cơ quan bảo vệ trẻ em. Ở Na Uy, bạo lực đối với trẻ em cấu thành một tội và ngay lập tức bị tước quyền nuôi con. Hình ảnh các vách đá ở vịnh hẹp, bị nước biển chia cắt, tạo ra khoảng trống không thể san lấp, là một phép ẩn dụ độc đáo, kết hợp với chất điện ảnh nêu bật một bên là tư tưởng bảo thủ, tôn giáo truyền thống của cặp vợ chồng nhập cư, bên kia là hệ thống pháp luật tiến bộ, vô thần, nhưng lạnh lùng, vô cảm, giả tạo của phương tây. Trong từng thước phim, từng câu thoại, đạo diễn như thôi miên khán giả, khéo léo truyền tải lời cảnh tỉnh về tình trạng xã hội bị rạn nứt, chia rẽ, và cực đoan hóa, khó thể dung hòa. Bộ phim khiến chính những người tưởng mình đang ở phe tiến bộ, theo chủ nghĩa thế tục phải chựng lại đặt câu hỏi đâu giá trị của chính bản thân mình. Ngay sau lễ trao giải tại Cung liên hoan ở Cannes, hôm 23/05, RFI Tiếng Việt cùng một số nhà báo khác đã có dịp phỏng vấn đạo diễn người Rumani, nghe ông chia sẻ về bộ phim này. Liệu cảm xúc của ông có còn nguyên vẹn khi giành được Cành Cọ Vàng lần thứ hai ? Thực sự là có chứ. Thú thật là tôi cảm thấy có chút tội lỗi khi nhận Cành Cọ Vàng thứ hai, bởi có rất nhiều đạo diễn tài ba ngoài kia, nhưng chưa từng được vinh danh một lần nào tại LHP Cannes. Mỗi giải thưởng được trao thường là kết quả của một bối cảnh nhất định. Bản thân tôi cũng đã nhiều lần từng làm giám khảo, và tôi hiểu điều đó. Dĩ nhiên đó là điều tuyệt vời khi có tên trong danh sách nhận giải, và bộ phim được công nhận là dấu ấn của năm. Nhưng tôi nghĩ phép thử của thời gian vẫn quan trọng hơn. Trong 10, 20 năm nữa, liệu phim này có thực sự để lại dấu ấn nào đó trong lòng khán giả hay không. Hiện thì tôi rất vui, vì nhờ giải này mà phim sẽ được biết đến rộng rãi. Đối với tôi, điều quan trọng là Cành Cọ Vàng có thể khơi dậy sự tò mò đối với khản giả, thôi thúc họ đến rạp để xem những bộ phim như thế này.  19 năm sau Cành Cọ Vàng đầu tiên, dường như ông không hề thay đổi cách làm phim, hoặc ít nhất và vẫn giữ nguyên vẹn phong cách sáng tạo điện ảnh của mình ? Tôi thấy mình vẫn luôn làm phim theo một cách duy nhất. Tôi tôn trọng khả năng biểu đạt của điện ảnh. Tôi không tin rằng làm phim là phải hoành tráng, giật gân. Điều quan trọng là phải hiểu điều gì xảy ra ngay cạnh chúng ta, và dành đủ thời gian chiêm nghiệm trước khi bấm máy. Bởi vì tôi cho rằng, đôi khi chúng ta sản xuất quá nhiều phim, và sẽ rất lãng phí nếu làm ra một bộ phim tiêu tốn nhiều ngân sách công, nhưng lại chẳng có gì đáng nói. Tất nhiên, một bộ phim phải là một tác phẩm điện ảnh, và tôi không tin rằng phim nghệ thuật nào cũng gây buồn ngủ, nhàm chán. Đối với tôi, phim nghệ thuật là dám nói lên những điều táo bạo. Giờ đây, tôi muốn khuyến khích mọi người hãy thành thật hơn với chính mình, và thừa nhận những giới hạn trong quan điểm cá nhân, hiểu rằng, để chạm đến sự thật, thì cần phải thực sự dám biểu đạt, và không nên có một kiểu diễn văn hai mặt, tức là nói một đằng trước công chúng, nhưng khi ở nhà lại nghĩ một nẻo. Ông giải thích như thế nào về tính mơ hồ trong phim Fjord ? Tôi cho rằng tính mơ hồ là phần tất yếu của cuộc sống. Nếu tôi làm một bộ phim lấy cảm hứng từ hiện thực, như cách mà tôi cố gắng thực hiện, thì việc đưa yếu tố mơ hồ vào là điều cần thiết. Bởi vì trong cuộc sống của chúng ta, khi một biến cố nào đó xảy ra xung quanh chúng ta, và không có lời giải thích. Điều này đòi hỏi phải có tư duy phản biện để hiểu được nó. Đó cũng là điều mà bộ phim muốn nói, rằng bạn đủ thông minh để không mù quáng chạy theo một hệ tư tưởng, mà tự phân tích một tình huống phức tạp. Nó phức tạp vì buộc người xem hiểu đâu là giá trị của bản thân mình, và liệu là có thể chấp nhận chia sẻ với những người không có cùng giá trị với mình hay không ? Ông đã từng nói rằng ông cảm thấy hổ thẹn về thế giới mà chúng ta để lại cho hậu thế. Trong phim, ông đề cập đến vấn nạn bạo lực đối với trẻ em trong một gia đình, nhưng liệu đó có phải là một hình thức bạo lực mang tính tập thể ? Đúng vậy, bạo lực mang tính tập thể, và tôi cho rằng chúng ta luôn có một góc nhìn lạc quan khi nhìn vào thế hệ trẻ. Nếu chúng ta cứ kỳ vọng mãi vào thế hệ tiếp theo, sẽ phải thay đổi thế giới thế nào, thì phải tự hỏi bằng cách nào ? Khi mà chúng ta còn trẻ, chúng ta cũng đâu có thay đổi được thế giới, bởi chúng ta được nhào nặn bởi chính phương pháp mà cha mẹ mình từng nhận được. Tôi cho rằng sự thay đổi chỉ thực sự bắt đầu khi chúng ta dám nhìn nhận cách mình giáo dục con cái. Có lẽ điều tốt nhất là phơi bày trước mắt chúng những sự thật, các sự kiện, các quan điểm, giá trị của mình, và để chúng có quyền tự do quyết định. Bởi vì nếu chúng ta cứ khăng khăng áp đặt các giá trị của mình đối với con cái, hy vọng rằng chúng sẽ khôn ngoan hơn chúng ta thì, theo tôi, đó là một ảo tưởng hão huyền.  Ông thấy thế nào khi đã thành công truyền tải thông điệp chính trị,  về sự chia rẽ, phân cực hiện nay của xã hội, qua bộ phim này ? Tôi nghĩ cách mà tôi sử dụng để truyền tải thông điệp cũng khá quan trọng. Tôi nghĩ chúng ta đã làm quá nhiều bộ phim « chính trị » mang tính chất tuyên truyền cho những giá trị tốt đẹp. Điều đó cũng tốt thôi, nhưng cũng cần hiểu rằng trong xã hội, luôn có một bên áp đảo, và đôi khi ngay cả khi muốn lan tỏa những giá trị tử tế, thì cách tiếp cận lại thiếu tinh tế, và không mang lại hiệu quả như kỳ vọng. Tôi tin rằng chúng ta đang ở giai đoạn mà cả giới chính trị gia, và xã hội, đều phải thừa nhận rằng chúng ta đã « đi quá đà », ở những thời điểm khác nhau. Do đó, tôi nghĩ rằng tiết chế là điều vô cùng cần thiết, ngay cả khi nghĩ rằng mình đang làm điều tốt cho người khác. Chúng ta phải thuyết phục được họ, chứ không thể áp đặt lựa chọn của mình cho họ. Điều đó phức tạp hơn, đòi hỏi thời gian, tâm sức, và giáo dục, nhưng đó là cách duy nhất để chung sống hòa bình với nhau. Liệu ông có thể giải thích về cách ông xây dựng hình ảnh Fjord được đánh giá là phép ẩn dụ độc đáo xuyên suốt bộ phim ? Sự thật là trong điện ảnh, tôi luôn cố gắng tìm kiếm những hình ảnh mang tính ngôn ngữ trực quan, để biểu đạt cho những khái niệm trừu tượng. Làm sao để hiện thực hóa sự trìu mến hay lòng trắc ẩn lên màn ảnh? Và mình phải đi tìm những cảnh quay, những hình tượng biết nói. T

    9 min
  3. May 24

    Bán đảo Triều Tiên hòa dịu, Iran từng bước thao túng eo biển Hormuz

    Lần đầu tiên từ 8 năm nay, một đội thể thao Bắc Triều Tiên sang miền Nam thi đấu. Chính quyền miền Nam chi tiền cho các hoạt động cổ vũ đội miền Bắc. Tổng thống Nga Putin công du Trung Quốc, hợp tác hai nhà nước siết chặt nhưng về văn hóa, đông đảo dân Nga, đặc biệt là giới trẻ vẫn ngả nhiều hơn về phương Tây. Eo biển Hormuz về cơ bản vẫn tiếp tục bị phong tỏa sau chuyến đi Bắc Kinh của tổng thống Mỹ Donald Trump. Tuy nhiên có một số dấu hiệu cho thấy Mỹ nới lỏng kiểm soát tàu chở dầu, đặc biệt là tàu đi Trung Quốc. Nghị Viện Châu Âu và 27 quốc gia Liên Âu, trong bối cảnh áp lực mạnh từ Washington, đạt đồng thuận về một thỏa thuận thương mại với Mỹ, bị nhiều người lên án là « thỏa thuận đầu hàng ». Nỗi sợ Trí thông minh Nhân tạo (AI) tại Mỹ và nhiều nơi gia tăng. Giáo hoàng Lêô XIV dành « tông huấn » đầu tiên cho mục tiêu « bảo vệ con người » trước các đe dọa của AI. Trên đây là một số chủ đề chính của Tạp chí Thế giới Đó đây tuần này. *** Lần đầu tiên kể từ 8 năm nay, một đội thể thao miền Bắc Triều Tiên sang miền Nam thi đấu trong khuôn khổ Giải của Liên đoàn bóng đá châu Á. Nhưng vấn đề không chỉ là thể thao. Trận đấu diễn ra vào lúc quan hệ hai miền có nhiều dấu hiệu giảm căng thẳng rõ rệt, làm dấy lên hy vọng về hòa bình Nam Bắc và thậm chí là niềm hy vọng thống nhất, với nhiều người dân Hàn Quốc. Hôm 20/05, tại sân vận động không mái che Suwon, khoảng 7.000 cổ động viên Hàn Quốc cổ vũ cho đội miền Bắc, dưới trời mưa. Đội bóng đá nữ Bắc Triều Tiền Naegohyang FC hạ đội Suwon với tỉ số 2-1 trong trận bán kết. Sự ủng hộ quá đỗi nồng nhiệt dành cho đội khách khiến chính huấn luyện viên đội Hàn Quốc Park Gil-young cũng cảm thấy chạnh lòng. « Chúng ta là một dân tộc, hy vọng ngày sum họp, hòa thuận » Phóng sự của thông tín viên Camille Ruiz từ Suwon bên lề trận chung kết giữa đội Bắc Triều Tiên và đội Nhật Bản hôm nay, 23/05/2026 :   « Sát sân vận động Suwon, một đám đông thu hút nhiều chú ý. Khoảng mươi lăm người nhảy múa, một số mang trang phục truyền thống. Họ đến để cổ vũ đội tuyển bóng đá nữ Bắc Triều Tiên trong trận chung kết giải Liên đoàn Bóng đá châu Á. Các nhà hoạt động ủng hộ thống nhất vẫy cờ Hàn Quốc, hát vang một bài hát về tình yêu nước. Ye-heun, 25 tuổi, mặc một chiếc váy màu đỏ tươi và đội mũ truyền thống. Cô nói: ‘‘Vì chúng ta là một dân tộc, tôi hy vọng sẽ đến ngày tất cả chúng ta có thể sum họp, sống hòa thuận.” Ye-heun, giống như gia đình cô và hàng chục người khác, đã nhận được vé xem từ các tổ chức ủng hộ thống nhất. Các cổ động viên tập trung dưới những chiếc lều trắng để nhận vé, một chai nước và bánh ngọt. Lee Ju-sung, tổng thư ký Hội đồng các Tổ chức Xã hội Dân sự vì Hợp tác Liên Triều, nói: “Gần đây, Bắc Triều Tiên đã mô tả mối quan hệ giữa Hàn Quốc và Bắc Triều Tiên là thù địch. Tôi không đồng ý với bất kỳ biện pháp nào góp phần làm gia tăng sự thù địch trên bán đảo Triều Tiên. Chúng ta cũng không thể từ bỏ việc thống nhất đất nước. Tôi muốn gửi một thông điệp hòa bình đến Bắc Triều Tiên. Và các nhà hoạt động của chúng tôi, những người cùng quan điểm với tôi và tham gia vào công tác viện trợ nhân đạo ở Bắc Triều Tiên, hôm nay có mặt ở đây để ủng hộ đội tuyển miền Bắc.” Chính phủ Hàn Quốc đã chi một khoản tiền hơn một trăm nghìn euro. Mục tiêu là để tài trợ cho các hiệp hội ủng hộ đội Bắc Triều Tiên. Bởi không có người hâm mộ nào ở miền Bắc có thể vượt biên giới sang miền Nam xem thi đấu. » Hàn Quốc - Bắc Triều Tiên: Từng bước hướng đến công nhận nhau  Đầu tuần này (18/05/2026), chính phủ Hàn Quốc lần đầu tiên đưa quan điểm « quan hệ hòa bình giữa hai Nhà nước » vào Sách trắng Thống nhất, khẳng định tôn trọng chế độ Bắc Triều Tiên, không theo đuổi thống nhất bằng sáp nhập và chấm dứt các hành động thù địch. Hồi đầu tháng 5/2026, Seoul chính thức thông báo việc Bắc Triều Tiên sửa đổi Hiến pháp (từ tháng 3/2026), không còn coi Hàn Quốc là « kẻ thù số một », thừa nhận lãnh thổ hai miền Nam Bắc tách biệt, xóa bỏ mục tiêu « thống nhất quốc gia » hay « thắng lợi hoàn toàn của chủ nghĩa xã hội » ở Bắc Triều Tiên. Đọc thêm : Hàn Quốc lần đầu đưa quan điểm “quan hệ hai Nhà nước hòa bình” vào Sách trắng Thống nhất Thay đổi lớn trong chính sách của Hàn Quốc với Bắc Triều Tiên được đưa ra trong bối cảnh quan hệ giữa Seoul và chính quyền Trump đang đứng trước bước ngoặt thay đổi. Phát biểu sau đây của cựu đại sứ Mỹ tại Hàn Quốc, James Laney, 98 tuổi, một tiếng nói được lắng nghe tại Hàn Quốc, cho thấy điều đó : « Tôi rất buồn khi phải nói điều này. Thật sự tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải nói điều này. Nhưng tôi nghĩ Hàn Quốc cần phải bắt đầu tự định đoạt tương lai của mình. Tất nhiên, họ sẽ làm điều đó một cách khôn ngoan và thận trọng, nhưng lợi ích của họ không còn phù hợp với lợi ích của Nhà Trắng nữa. » (cựu đại  sứ phát biểu trong buổi nhận giải Building Bridges Award của Viện Pacific Century Institute hồi tháng 3/2026. Trong số cử tọa có cựu tổng thống Moon Jae-in) (« U.S.-South Korea Relations Are at Breaking Point », Foreign Policy, 02/04/2026).  Matxcơva - Bắc Kinh khẳng định quan hệ khăng khít, dân Nga vẫn ngóng về trời Tây Tổng thống Nga Vladimir Putin có chuyến công du Trung Quốc trong hai ngày đầu tuần này, để khẳng định quan hệ « không gì lay chuyển » giữa hai cường quốc, bất chấp những biến động quốc tế. Quan hệ giữa hai chính quyền được siết chặt, nhưng về phía người dân Nga thì không hẳn. Thông tín viên Anissa el Jabri tường trình từ Matxcơva : « Đèn lồng đỏ, rồng, một chút nhạc Trung Quốc tại trung tâm thành phố. Một vài lớp học thư pháp và các màn trình diễn xiếc. Phải đến năm 2024, Matxcơva mới chú ý đến việc tổ chức Tết Nguyên đán của Trung Quốc. Kể từ đó, mỗi năm đều như vậy, giới ngoại giao Nga đầu tư mạnh cho nhiều sự kiện chính thức. Người phát ngôn bộ Ngoại Giao Nga Maria Zakharova chính thức chúc mừng năm mới bằng một thứ tiếng Trung Quốc lưu loát, như mùa đông vừa qua. Cho đến gần đây, những dịp lễ hội như thế này thường được tổ chức ở quy mô rất nhỏ. Tuy nhiên, trong khi quan hệ ở cấp nhà nước được củng cố, ảnh hưởng của Trung Quốc trong dân chúng Nga mờ nhạt hơn. Trong đời sống hàng ngày ở Nga, người dân vẫn tìm cách mua sắm iPhone thông qua các kênh nhập khẩu gọi là ‘‘ngoài luồng’’. Họ không mặc đồ hiệu Trung Quốc, thậm chí các nhà hàng Trung Quốc cũng ít hơn so với tại các thủ đô châu Âu. Phần lớn dân số Nga sống ở phía tây dãy núi Ural, và vẫn hướng tới các sản phẩm phương Tây. Kể từ năm 2022 và trong bối cảnh phương Tây áp lệnh trừng phạt, các cuộc thăm dò dư luận cho thấy một tâm lý ổn định như sau trong xã hội Nga. Hơn một nửa người Nga muốn các thương hiệu phương Tây quay trở lại, trong khi chỉ có một phần tư phản đối. Sự khác biệt giữa các thế hệ là rất rõ : có đến 84% người từ 18-29 tuổi ủng hộ, so với 38% ở những người trên 60 tuổi. Nhu cầu mạnh nhất là đối với ô tô, tiếp theo là phim ảnh, âm nhạc và trò chơi điện tử. » Eo biển Hormuz : Trở về từ Trung Quốc, Trump tiếp tục cuộc giằng co với Iran Tổng thống Mỹ có chuyến công du hai ngày tại Trung Quốc hồi tuần trước. Sau chuyến đi của tổng thống Mỹ, eo biển về cơ bản vẫn bị phong tỏa. Nhưng có một điểm mới, là hàng chục tàu thuyền đã ra khỏi eo biển, mà không bị phía Mỹ ngăn cản, đặc biệt là các tàu đi Trung Quốc. Trả lời đài France 24, thông tín viên Siavosh Ghazi cho biết cụ thể : « Về phía Iran, Lực lượng Vệ binh Cách mạng đã cho phép khoảng 30 tàu Trung Quốc đi qua sau các đàm phán với Trung Quốc. Sáng nay, hai tàu Ấn Độ cũng đã được phép đi qua eo biển Hormuz, và cũng phải trả phí. Các nước thân thiện với Iran có thể sử dụng eo biển Hormuz, nhưng các nước thù địch t

    9 min
  4. May 9

    Matxcơva kỷ niệm 81 năm chiến thắng phát xít Đức trong bối cảnh quốc tế không mấy thuận lợi cho Nga

    Matxcơva kỷ niệm 81 năm chiến thắng phát xít Đức trong bối cảnh quốc tế không mấy thuận lợi cho Nga. Kịch bản Iran và Mỹ đối đầu quân sự dữ dội trở lại có dễ xảy ra? Năng lực drone biển của Ukraina có giúp bảo đảm an ninh eo biển Hormuz? Bị Mỹ phong tỏa cảng biển, Iran vẫn chưa bị bóp nghẹt về tài chính. Na Uy bị giới môi trường phản đối vì mở lại 3 mỏ khí đốt. Trên đây là những đề tài chính trong tạp chí Thế Giới Đó Đây tuần này. Matxcơva tổ chức lễ kỷ niệm 81 năm ngày Chiến Thắng phát xít Đức trong bối cảnh quốc tế không mấy thuận lợi cho Nga  Thứ Bảy 09/05/2026, Matxcơva tổ chức lễ kỷ niệm 81 năm ngày Chiến Thắng phát xít Đức. Khác với buổi lễ hoành tráng năm ngoái với buổi duyệt binh rầm rộ có sự tham gia của đại diện quân đội 13 nước, trước sự hiện diện của hơn 20 lãnh đạo các nước đồng minh của Nga trên thế giới, như Trung Quốc, Brazil, Belarus, Ai Cập, Venezuela, Việt Nam, Cuba …, năm nay trước nguy cơ bị Ukraina tấn công bằng drone, Matxcơva thu nhỏ đáng kể quy mô lễ kỷ niệm 09/05 : Lần đầu tiên từ gần 20 năm nay, cuộc duyệt binh tại Quảng trường Đỏ diễn ra mà không có màn trình diễn vũ khí, khí tài quân sự. Buổi lễ diễn ra trong bối cảnh quốc tế từ đầu năm nay không mấy thuận lợi cho Nga : đồng minh Venezuela, tổng thống Nicolas Maduro đã bị Mỹ bắt giữ và đang bị xét xử, Cuba lâm khủng hoảng nghiêm trọng dưới các đòn cấm vận mới của chính quyền Donald Trump, đảng của thủ tướng Hungary Viktor Orban, đồng minh lớn nhất của Putin ở Liên Âu thất cử trong kỳ bầu cử lập pháp vừa qua … Và dĩ nhiên không thể không kể tới những tổn hại mà Teheran, một đồng minh lớn của chế độ Putin, đang hứng chịu trong chiến tranh Trung Đông. Thông tín viên Anissa El Jabri tại Matxcơva cho biết là điện Kremlin thông báo có 7 lãnh đạo nước ngoài hiện diện, tính cả Abkhazia và Nam Ossetia, vốn dĩ tuyên bố độc lập sau cuộc chiến tranh Nga-Gruzia hồi năm 2008, nhưng không được quốc tế công nhận. Lãnh đạo của các nước Trung Á, cũng như Armenia và Slovakia đều không tham dự buổi lễ. Liên quan đến chiến tranh Ukraina, khu vực mà Nga kiểm soát ở nước láng giềng đã giảm khoảng 120 km2 trong tháng 04/2026, mức giảm chưa từng được ghi nhận tính từ đầu đợt phản công của Ukraina hồi mùa hè năm 2023, theo dữ liệu của Viện Nghiên cứu Chiến tranh (ISW). Nga cũng đang lo ngại trước khả năng Ukraina có hành động phá hoại lễ kỷ niệm Ngày Chiến thắng phát xít Đức 09/05 tại Matxcơva, nên hôm 06/05 đã thúc giục các đại sứ quán nước ngoài tại Kiev « sơ tán » nhân viên và công dân trước khi Matxcơva ra đòn tấn công trả đũa Ukraina nếu Kiev phá hoại lễ kỷ niệm tại Quảng trường Đỏ. Lấy lý do bảo đảm an ninh cho lễ duyệt binh, đề phòng các mối đe dọa tấn công bằng drone, từ đầu tuần này, chính quyền Nga đã bắt đầu cắt internet. Càng đến gần ngày 09/05, các biện pháp hạn chế internet ngày càng được siết chặt. Nhưng thực ra, những biện pháp này đã liên tục được thúc đẩy từ nhiều tháng nay, chính xác là từ mùa hè năm ngoái, từ việc chặn các ứng dụng nhắn tin như WhatsApp và Telegram, siết chặt việc sử dụng VPN và hạn chế các công cụ vượt kiểm duyệt internet, cho tới các đợt cắt internet kéo dài, thậm chí hoàn toàn, tại một số khu vực. Và mới đây, theo báo chí Nga, ngay cả bộ Phát triển Kỹ thuật số cũng bị nhắm tới. Từ Matxcơva, thông tín viên Anissa El Jabri hôm 07/05 cho biết thêm : « Tối thứ Tư (06/05), nhật báo Nga RBC đăng tin về khả năng 2 thứ trưởng của bộ Phát Triển Kỹ Thuật Số chuẩn bị mất chức. Bộ này cũng có thể sẽ được tái cơ cấu. Tờ báo này, vốn dĩ được phép hoạt động tại Nga, viết về « việc điều chỉnh cơ cấu của nhiều phòng ban và phân bổ lại chức năng, nhiệm vụ của họ ». Theo RBC, kế hoạch « tối ưu hóa » đang được xem xét thực chất là cắt giảm khoảng 15% nhân sự, và đáng chú ý nhất là bộ phận an ninh mạng có thể phần nào sẽ được đặt dưới sự kiểm soát trực tiếp của Cơ quan an ninh liên bang FSB. Trước chiến tranh, kinh tế Nga có mức độ số hóa rất cao, đặc biệt trong lĩnh vực ngân hàng, cũng như các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Thế nhưng, từ lâu nay đã có những tiếng nói công khai ủng hộ ý tưởng về một « bức màn sắt về kỹ thuật số » và một mạng internet mang tính tự chủ của Nga - chương trình mà giới chức hiện đã đẩy nhanh đáng kể từ khoảng 10 tháng gần đây ». Kịch bản Iran và Mỹ đối đầu quân sự dữ dội trở lại có dễ xảy ra ? Bất chấp các cuộc oanh kích lẫn nhau hôm 07/05 giữa quân đội Mỹ và Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran, tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump vẫn khẳng định với báo giới là lệnh hưu chiến với Teheran vẫn có hiệu lực và kêu gọi Iran « nhanh chóng » ký thỏa thuận với Washington, nếu không muốn bị Mỹ « tấn công khốc liệt hơn rất nhiều ». Đâu là những kịch bản có thể giúp thoát khỏi khủng hoảng ? Mở lại eo biển Hormuz một cách có phối hợp, sau đó là các cuộc đàm phán giúp Iran và Hoa Kỳ đạt được thỏa thuận về những vấn đề cốt lõi : chương trình hạt nhân, tên lửa đạn đạo của Iran, sự ủng hộ của Teheran đối với các đồng minh trong khu vực, việc dỡ bỏ các lệnh trừng phạt của Mỹ đối với Iran ? Hay là trái lại, các cuộc đối đầu về quân sự sẽ bùng nổ trở lại dữ dội ? Trên đài RFI ngày 08/05, nhà nghiên cứu Clément Therme, chuyên gia về Iran, không xem đó là kịch bản dễ xảy ra. Ông nhận định là cả Washington và Teheran đều có nguy cơ mắc kẹt trong cuộc xung đột này. Nói cách khác, cuộc xung đột Trung Đông có nhiều khả năng sẽ bị « đóng băng » : « Hiện đang dần hình thành một kịch bản về một cuộc xung đột bị đóng băng, vì rốt cuộc không bên nào có lợi khi quay lại leo thang quân sự : phía Iran thì không được lợi gì do sự mong manh về kinh tế của hệ thống chính trị, còn phía Mỹ thì do các cuộc bầu cử giữa kỳ và những tác động của việc phong tỏa Hormuz đối với giá dầu ». Năng lực về drone biển của Ukraina có giúp bảo đảm an ninh eo biển Hormuz ? Liên quan đến Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất, tuần này chính quyền Abu Dhabi ghi nhận các vụ oanh tạc trở lại của Iran bằng cả tên lửa và drone. Tình hình khiến Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất đã phải kích hoạt lại các hệ thống phòng không. Cũng như Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất, các nước đồng minh khác của Mỹ tại Vùng Vịnh, Ả Rập Xê Út, Qatar, Bahrein phải tích cực tìm cách đối phó với nguy cơ bị Iran tấn công trở lại. Ukraina đã không bỏ lỡ cơ hội « trời cho » này. Sau các thỏa thuận quốc phòng ký vào cuối tháng Ba với Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất, Qatar và Ả Rập Xê Út, Ukraina đang tiến gần hơn tới Bahrein với cùng một lời hứa : giúp Bahrein phòng vệ trước các cuộc tấn công bằng drone và tên lửa của Iran. Năng lực của Ukraina trong lĩnh vực drone biển cũng được các nước Vùng Vịnh quan tâm. Tuy nhiên, trên đài RFI ngày 06/05, chuyên gia quốc phòng Akram Kharyev phân tích : « Các quốc gia vùng Vịnh cần một giải pháp khẩn cấp để giảm thiểu tác động từ các cuộc tấn công của Iran, nhưng họ cũng cần một tầm nhìn dài hạn cho tương lai. Chẳng hạn, đã từ 10 năm nay Ả Rập Xê Út phải đối mặt với vấn đề này trong cuộc đối đầu với lực lượng Houthi ở Yemen (…) Tuy nhiên, trong trường hợp các drone hải quân, tình hình phức tạp hơn một chút bởi vì các drone biển thường nặng hơn và như giới chuyên môn nói thì khó điều khiển, khó xử lý hơn. Vì vậy, trong ngắn hạn, kinh nghiệm của Ukraina sẽ không thể giúp nhanh chóng tháo gỡ tình hình quanh eo biển Hormuz ». Cho dù các cảng biển bị Mỹ phong tỏa, Iran vẫn chưa bị bóp nghẹt về tài chính Thông thường, xuất khẩu dầu mỏ mang về cho Iran mỗi tháng khoảng 5-6 tỷ đô la Mỹ. Kể từ khi Washington áp đặt lệnh phong tỏa, nguồn thu từ dầu mỏ của Iran đã giảm đáng kể, nhưng Teheran vẫn còn một « quân bài » quan trọng khác : các tàu chở dầu của Iran đã kịp rời đi trước khi Mỹ phong tỏa eo biển Hormuz. Hiệ

    11 min
  5. May 2

    Thăm Hoa Kỳ, vua Anh « dạy » cho Donald Trump bài học về dân chủ ?

    Vua Anh Quốc đến thăm Hoa Kỳ, có bài phát biểu mang tính biểu tượng trước Quốc Hội ; Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC) chao đảo vì sự ra đi của Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập ; Nga tăng cường quy mô tuyển mộ lính nước ngoài ; Trung Quốc cấm drone vì lý do an ninh… là những chủ đề chính trong Tạp Chí Thế Giới Đó Đây tuần này. Chuyến thăm cấp Nhà nước của quốc vương Anh Charles III đến Hoa Kỳ, với bài phát biểu trước Quốc Hội hôm 28/04, là một trong những sự kiện đáng chú ý trong tuần vừa qua. Mặc dù không có thực quyền, nhưng Hoàng Gia Anh từ lâu nay vẫn là công cụ ngoại giao hữu hiệu và có sức ảnh hưởng của chính phủ Anh Quốc. Chuyến công du 4 ngày diễn ra trong bối cảnh quan hệ xuyên Đại Tây Dương có nhiều rạn nứt, từ những bất đồng trong cuộc chiến ở sườn đông châu Âu, đến cuộc chiến ở Iran. Nhiệm vụ được giao cho Vua Charles III «chưa bao giờ lại khó khăn đến thế », theo nhận định của báo Pháp Le Monde. Mục tiêu chuyến công du là cứu vãn những gì có thể cứu được trong mối quan hệ đặc biệt giữa Anh và Mỹ. Kể từ khi thủ tướng Anh chỉ trích tham vọng của ông Trump tại Greenland và đặt câu hỏi về tính hợp pháp khi tổng thống Mỹ Donald Trump khởi xướng cuộc chiến ở Iran, nguyên thủ Hoa Kỳ đã không tiếc lời sỉ và thủ tướng Anh. Chuyến thăm của quốc vương Charles III được cho là để lấy lòng Trump, và đặc biệt là bài phát biểu mang tính biểu tượng tại Quốc Hội Hoa Kỳ. Xã luận báo Le Monde nêu ra những bài học về dân chủ của vị vua Anh dành cho tổng thống Mỹ. Thứ nhất, vua Charles III đã khẳng định ủng hộ mạnh mẽ Nhà nước Pháp quyền, ca ngợi sự cân bằng quyền lực và các cuộc thảo luận sâu rộng tại Nghị Viện Mỹ và điều này được xem như một lời chỉ trích ngầm đối với việc tập trung quyền lực của tổng thống Trump. Ông cũng kêu gọi bảo vệ quan hệ liên minh xuyên Đại Tây Dương, nhấn mạnh đến việc ủng hộ Ukraina, chống lại xu hướng ông Trump giảm hỗ trợ Ukraina và thỏa hiệp với Nga. Trong bài phát biểu tại Quốc Hội Mỹ, vua Charles III cũng đưa ra lời kêu gọi về vấn đề sinh thái, bảo vệ môi trường, coi đó là một phần thiết yếu của các chương trình hợp tác. « Thật nực cười khi chứng kiến ​​một vị vua Anh dạy cho Hoa Kỳ về dân chủ », theo nhận định của nhật báo cánh tả Libération. Vua Anh thấy cần « phải nhắc nhở rằng, đúng 250 năm sau khi Mỹ - yêu tự do, giành được độc lập khỏi ách thống trị của quân chủ Anh, rằng chính sự bảo vệ nền dân chủ đã cho phép Anh và Mỹ duy trì quan hệ thân thiết kể từ đó. » Đồng hồ đếm ngược của tổng thống Trump tại Trung Đông Về thời sự Trung Đông, tình hình phong tỏa vẫn tiếp diễn tại eo biển Hormuz. Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Antonio Guteress trong tuần qua, đã bày tỏ quan ngại về việc hạn chế lưu thông hàng hải, « ảnh hưởng đến việc vẩn chuyển dầu mỏ, khí đốt và phân bón, cũng như những nguyên vật liệu thiết yếu, bóp nghẹt nền kinh tế toàn cầu », kêu gọi các bên cho phép tàu đi qua. Trong bối cảnh đàm phán vẫn bế tắc, tối thứ Năm, Iran đã kích hoạt hệ thống phòng không chống lại các loại máy bay nhỏ và drone trên bầu trời Teheran, theo truyền thông Iran. Hãng tin Tasnim và Farz nêu rõ hệ thống phòng không đã hoạt động trong 20 phút, và tình hình đã trở lại bình thường. Thông tin này được đưa ra khi cuộc chiến giữa Iran với Mỹ và Israel sắp đánh dấu ngày thứ 60, tức ngày mà tổng thống Mỹ Donald Trump sẽ cần phải thông qua Quốc Hội Hoa Kỳ để đưa ra các quyết định quân sự. Thị trường dầu mỏ lại chao đảo Thị trường dầu mỏ vẫn điêu đứng khi giá dầu tiếp tục tăng, khi Washington nêu ra khả năng triển hạn việc phong tỏa eo biển Hormuz. Một sự kiện đáng chú ý khác trong tuần là việc Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất đã tuyên bố rời khỏi tổ chức OPEC, nêu ra lý do « vì lợi ích quốc gia ». Quyết định này không chỉ khiến thị trường dầu khí lại chao đảo hơn nữa, mà còn tác động đến liên minh kiểm soát thị trường và giá dầu. Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất đã đầu tư hàng tỷ đô la để nâng cao năng lực sản xuất dầu mỏ, muốn bán nhiều dầu hơn, để thu hồi vốn, cũng như phát triển kinh tế trong nước. Tuy nhiên, nước này lại phải chịu hạn ngạch của OPEC - yêu cầu các thành viên cắt giảm sản lượng để giữ giá dầu cao. Tuy nhiên, Abou Dhabi bất mãn với hạn ngạch được cho là quá thấp so với khả năng thực tế, và khiến nước này có dầu mà không được bán. Đối với thị trường dầu khí, nếu Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất, vốn là nhà sản xuất dầu lớn thứ 3 trong OPEC, rời đi và tự do tăng sản lượng, nguồn cung dầu sẽ tăng lên và giá dầu giảm đi trong bối cảnh eo biển lưu thông dầu mỏ thế giới Hormuz đang bị chặn lại. Tuy nhiên, « con dao hai lưỡi » nằm ở chỗ nếu tất cả các nước cùng xả hàng ra thị trường mà không có sự kiểm soát của OPEC thì giá dầu có thể giảm sâu và không có lãi, gây khủng hoảng cho chính các nước « trùm » dầu mỏ. Trên thực tế, cuộc chiến giữa Mỹ - Israel và Iran đã giáng một đòn nặng nề vào hình ảnh của Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất, vốn tự coi mình là ổn định, một thiên đường cho du lịch và kinh doanh, đồng thời tạo ra một vùng xám cho Iran, để khéo léo lách luật các lệnh trừng phạt quốc tế. Tuy nhiên, Teheran đã biến Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất thành mục tiêu chính trong các cuộc trả đũa chống lại các cuộc tấn công của Mỹ . Abu Dhabi đã ghi nhận 2889 vụ tấn công tên lửa của Iran nhắm về lãnh thổ nước này, trước sự chứng kiến của các đồng minh « yếu kém ». Việc Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất tách khỏi OPEC cũng đặt dấu hỏi cho vị thế lãnh đạo của Ả Rập Xê Út trong tổ chức hơn chục thành viên này. Abu Dhabi có thể giải thích đây là một chiến lược « khởi nghiệp », cho rằng trật tự khu vực do Riyadh đại diện đã lỗi thời và cần một giai đoạn « phá hủy sáng tạo ». Theo ông Adlene Mohammedi, nhà nghiên cứu tại Viện quan hệ quốc tế và chiến lược (Iris), trả lời RFI Pháp ngữ, « Ả Rập Xê Út và Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất cũng có những cạnh tranh thực sự. Dù không phải là một cuộc đối đầu trực tiếp, nhưng hiện đang là một kiểu chiến tranh lạnh giữa hai bên, điều này đã có thể nhận thấy trong vài năm nay. Hiện giờ, diễn đàn chính mà mọi người đang nói đến là OPEC, nhưng hôm trước đó, cuộc thảo luận chủ yếu là về Yemen, nơi mà sự khác biệt giữa hai nước đã thể hiện rõ ràng. » Theo ông Tareq Al-Otaiba, một cựu quan chức UAE, hiện là học giả thỉnh giảng tại Trung tâm Belfer của Đại học Harvard tại Hoa Kỳ, « chiến tranh đã chỉ ra ai mới là bạn thực sự » và cảnh báo có thể Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất sẽ rời khỏi Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh, hoặc Liên đoàn Hồi giáo.  Nga tăng cường quy mô tuyển mộ lính từ châu Phi Về cuộc chiến tại Ukraina, một báo cáo do tổ chức nhân quyền Truth Hounds của Ukraina và Liên đoàn quốc tế về nhân quyền công bố trong tuần qua tại Kiev, nêu ra những phương pháp tuyển mộ lính nước ngoài của quân đội Nga, đồng thời lên án việc lạm dụng lao động nước ngoài một cách bất hợp pháp, vì mục đích quân sự, đặc biệt là từ các nước châu Phi. Thông tín viên Emmanuelle Chaze, từ thủ đô Ukraina, cho biết thêm thông tin : « Việc Nga tuyển dụng lính từ châu Phi không phải là mới, nhưng quy mô tăng dần theo mỗi năm để bù đáp việc thiếu hụt lính tình nguyện và muốn tránh một cuộc huy động khác, nhằm tiếp thêm sức mạnh cho các cuộc tấn công ở Ukraina. Việc Nga tuyển mộ các lính nước ngoài đã bị các tổ chức như Truth Hounds và Liên đoàn Quốc tế vì Nhân quyền  (FIDH) lên án mạnh mẽ vì vi phạm nhân quyền. Nhà nghiên cứu và đồng tác giả của báo cáo, Kenza Harmaoui, giải thích : « Một số cuộc chiêu mộ lính được đưa ra dưới hình thức như các lời mời chào việc làm dân sự ở mức cao, và nêu rõ rằng tại hầu hết các nước của

    10 min
  6. Apr 25

    Ukraina: 40 năm sau thảm họa Tchernobyl, nỗi lo phóng xạ vẫn hiện hữu, nhất là do bom đạn, drone Nga

    Ngày 26/04/2026 Ukraina tưởng niệm 40 năm thảm họa nhà máy điện hạt nhân Tchernobyl. Vụ nổ lò phản ứng số 4 của nhà máy điện hạt nhân Tchernobyl đã gây ra một thảm họa cho cả môi trường và con người, khiến hàng chục ngàn cư dân địa phương phải sơ tán khỏi khu vực trong những ngày sau vụ nổ, trong số đó có các công nhân của nhà máy. Thông tín viên RFI Emmanuelle Chaze tại Kiev đã tìm gặp và được một số người chia sẻ ký ức về vụ nổ và kể lại những hậu quả của thảm họa hạt nhân đối với bản thân họ và gia đình : « Tại Troieshchyna, một khu dân cư ở phía đông bắc thủ đô Kiev, có những cây anh đào đang nở hoa và các dãy chung cư 20 tầng giống hệt nhau. Sau thảm họa hạt nhân Tchernobyl, những người tham gia khắc phục hậu quả của vụ nổ và gia đình của họ đã được sơ tán đến những tòa nhà này. Ông Volodymyr Vassilievitch là một trong những cảnh sát giao thông tham gia sơ tán dân thường vào thời điểm đó. Ông kể lại những ngày đầu sau thảm họa: “Chúng tôi lên một chiếc xe bọc thép. Buồng lái được phủ chì để chặn bức xạ, rồi chúng tôi đi đến bệnh viện”. Từ tháng 04/1986 đến năm 1988, ông Volodymyr Vassilievitch đã tham gia vài chục cuộc sơ tán. Ngày nay, ước tính có khoảng 300.000 người đã được di tản khỏi khu vực. Vào thời đó, tầm mức, quy mô thảm họa, cũng như những hậu quả đối với con người và môi trường vẫn chưa được biết đến nhiều, ngay cả đối với những người làm công việc sơ tán và các quan chức phụ trách chiến dịch sơ tán. Bản thân ông Volodymyr Vassilievitch đã bị nhiễm phóng xạ trong nhiều những lần thực hiện nhiệm vụ và được chẩn đoán nhiễm xã vào mùa thu năm 1986. Sau đợt điều trị đầu tiên tại bệnh viện, ông lại tiếp tục tham gia sơ tán, sau đó ông tai biến tim mạch. Ông kể tiếp: “Năm 1987, một cơn đột quỵ khiến toàn bộ bên trái cơ thể tôi bị liệt. Tôi không thể nói được. Khuôn mặt và lưỡi của tôi bị biến dạng như của một xác chết. Khi đó tôi mới 46 tuổi, và bây giờ thì tôi đã 86”. Dưới chân tòa nhà mà ông Vassilievitch sinh sống, bà Lioubov, 55 tuổi, đang trò chuyện với các hàng xóm. Khi còn nhỏ, bà từng nghỉ hè ở nơi mà nay đã trở thành vùng cấm. Người phụ nữ này chia sẻ: “Chú của tôi là một người tham gia khắc phục hậu quả của vụ nổ, khi đó ông đang làm việc tại nhà máy điện Tchernobyl. Trước khi cảy ra vụ nổ, nơi đó đẹp giống như trong truyện cổ tích vậy. Quý vị biết không, ở đó có một con sông rất đẹp, có rừng và các hồ nước. Hàng năm, mỗi khi chúng tôi quay lại, mọi thứ vẫn còn đó, nguyên vẹn, như thể chỉ mới hôm qua”. Bà Lioubov cũng tìm cách đến xem lớp vỏ bọc mới đang bảo vệ thế giới khỏi phóng xạ phát tán từ lò phản ứng số 4, nhưng công chúng không được tiếp cận khu vực xung quanh nhà máy. Bà nói tiếp: “Có lẽ cần giấy phép đặc biệt. Dường như năm nay không ai được phép vào vùng này”. Vùng cấm hiện cũng đã trở thành một chiến trường. Vào tháng 02-03/2022, nơi đây đã bị quân đội Nga chiếm đóng. Tuy vậy, ký ức về thảm họa Tchernobyl cần phải là lời cảnh tỉnh để ngăn chặn bất kỳ sự cố hạt nhân nghiêm trọng nào trong tương lai, bởi hậu quả của nó có thể sẽ lan rộng vượt xa biên giới Ukraina”. Vụ nổ nhà máy điện Tchernobyl cho đến nay vẫn là thảm họa hạt nhân dân sự lớn nhất trong lịch sử nhân loại. 40 năm sau vụ nổ, tình hình vẫn gây lo ngại, nhất là do cuộc chiến xâm lược của Nga, nguy cơ bom đạn nhắm trúng nhà máy không phải là ít. Hôm 14/04, Greenpeace cảnh báo sự sụp đổ không thể kiểm soát của mái vòm bảo vệ bên trong nhà máy có thể làm tăng nguy cơ phát tán phóng xạ. Mái vòm này có từ năm 1986. Đến năm 2016, nhà máy có thêm một lớp vỏ bảo vệ bên ngoài hiện đại hơn. Vào tháng 02/2025, cấu trúc bảo vệ lớp ngoài này đã bị một drone của Nga xuyên thủng. Cho dù cấu trúc bảo vệ lớp ngoài đã được sửa chữa, nhưng khả năng ngăn chặn phóng xạ vẫn chưa được "khôi phục hoàn toàn", làm tăng nguy cơ phát tán phóng xạ, đặc biệt là trong trường hợp lớp bảo vệ bên trong sụp đổ. Iran đang bên bờ vực sụp đổ như tuyên bố của TT Mỹ D.Trump? Trong tuần qua, đàm phán giữa Hoa Kỳ và Iran vẫn bế tắc, tình hình tại eo biển Hormuz tiếp tục căng thẳng. Ngay sau khi tổng thống Mỹ Donald Trump đơn phương triển hạn lệnh ngừng bắn vô thời hạn với, nhưng tiếp tục phong tỏa các hải cảng của Iran, thì chính quyền Teheran tuyên bố thắt chặt phong tỏa eo biển Hormuz. Hôm thứ Năm 23/04, chính quyền Teheran cũng thông báo đã thu được khoản phí trung chuyển đầu tiên của tàu thuyền nước ngoài tại eo biển Hormuz. Chưa bàn đến hiệu quả của cơ chế thu phí trong khi chiến tranh tiếp diễn, theo phân tích trên đài RFI ngày 24/04 của chuyên gia về Iran, luật sư - nhà nghiên cứu Ardavan Amir Aslani, thông báo này của Teheran có thể báo hiệu định hướng chính sách của Iran trong khu vực những năm tới : « Tôi cho rằng, một cách tất yếu, Iran đang hướng tới việc thiết lập một loại phí trung chuyển, nhưng trên thực tế sẽ không được gọi tên như vậy. Nó có thể được thể hiện dưới hình thức khác, chẳng hạn như phí bảo hiểm mà các bên sẽ tăng lên và trả trực tiếp cho Iran. Nhưng đúng là Iran muốn thiết lập cơ chế này. Ở một mức độ nào đó, họ cũng không hoàn toàn sai, bởi chiểu theo luật pháp quốc tế thì cuộc chiến do Hoa Kỳ phát động là bất hợp pháp, nên sớm hay muộn thì Hoa Kỳ và Israel cũng sẽ bị đòi bồi thường những thiệt hại họ đã gây ra.  Không quân Mỹ đã thực hiện 25.000 lần xuất kích và tấn công khoảng 18.000 mục tiêu tại Iran, phá hủy nhiều bệnh viện, cơ sở công nghiệp, các nhà máy, trường học và các trường đại học. Ai sẽ bồi thường cho Iran trong trường hợp này ? Thế nên, tôi cho rằng đây có thể được xem là một cách để Iran ‘tự bù đắp thiệt hại’ ». Cũng trong tuần này, tổng thống Mỹ cho rằng chế độ Teheran đang cạn kiệt thanh khoản và sẽ sớm sụp đổ, đặc biệt khi Iran không còn khả năng dự trữ dầu mỏ do Mỹ phong tỏa các cảng biển nước này. Cũng theo nguyên thủ Mỹ, Washington chứ không phải Teheran là bên có nhiều thời gian hơn. Kinh tế Iran liệu có đang bên bờ vực sụp đổ như tuyên bố của ông Trump hay không ? Trên thực tế, đúng là kinh tế Iran đa phần lệ thuộc vào nguồn thu từ dầu mỏ, nhưng từ lâu nay Teheran cũng đã quen với việc đối phó với các sức ép từ bên ngoài. Trên đài RFI ngày 24/04, luật sư - nhà nghiên cứu Ardavan Amir Aslani, chuyên gia về Iran, phân tích : « Kinh tế Iran là một nền kinh tế đã thể hiện sự bền bỉ trong suốt 47 năm qua. Iran bị tách khỏi hệ thống tài chính quốc tế, bị loại khỏi hệ thống giao dịch tài chính SWIFT, đồng tiền của nước này không thể chuyển đổi, và Iran gần như tự cung tự cấp về lương thực. Iran sản xuất hầu hết những gì cần thiết cho hoạt động của mình, và các cơ sở dầu mỏ vẫn tiếp tục hoạt động để đáp ứng nhu cầu năng lượng trong nước. Việc đóng cửa Vịnh Ba Tư hiện nay gây nhiều thiệt hại hơn cho kinh tế của các nước Ả Rập theo chế độ quân chủ trong khu vực so với kinh tế Iran. Tôi cho rằng Iran có nhiều thời gian hơn với Mỹ ». Được Liên Âu thông qua khoản cho vay 90 tỷ euro, Ukraina gây áp lực để được cấp « tư cách thành viên đầy đủ » Sau nhiều tháng bị Hungary cản trở, hôm 23/04/2026 tại Chypre, nước hiện giữ chủ tịch luân phiên Liên Âu, với sự hiện diện của tổng thống Ukraina Volodymyr Zelensky, các nhà lãnh đạo Liên Hiệp Châu Âu đã chính thức thông qua khoản 90 tỷ euro cho Kiev vay. Trước đó vài hôm, Kiev thông báo sửa xong đường ống dẫn dầu Druzhba đi qua Ukraina cung ứng dầu lửa của Nga cho Hungary. Trong số 90 tỷ euro đó, có 60 tỷ để Ukraina tăng cường phòng thủ, nhất là phòng không. 30 tỷ còn lại là để bảo đảm sự vận hành của bộ máy nhà nước Ukraina. Khoản vay 90 tỷ euro được phân bổ trong 2 năm tới đây, và sẽ được hoàn trả khi Ukraina được Nga bồi thường chiến tranh. Kiev hy vọng từ nay đến cuối tháng 05 đầu tháng 06 sẽ nhận được khoản giải ngân đầu

    12 min
  7. Apr 19

    Chiến tranh Mỹ - Israel chống Iran: Ngừng bắn mong manh, Giáo hoàng lên tuyến đầu

    Tuần lễ vừa qua đánh dấu bước ngoặt trong cuộc chiến Trung Đông, với việc Mỹ và Iran ngừng bắn 2 tuần, và lần đầu tiên đàm phán. Đây cũng là lần đầu tiên Washington và Teheran thương lượng ở cấp cao nhất kể từ cuộc Cách mạng Hồi giáo năm 1979. Cũng về cuộc chiến tại Trung Đông, chỉ trong vòng chưa đầy mươi ngày, chính quyền Israel của thủ tướng Netanyahu hai lần gánh lấy thất bại chiến lược. Lần thứ nhất, bị Mỹ gạt ra rìa khi quyết định đình chiến với Iran, và lần thứ hai, tổng thống Trump ra lệnh đình chiến ngay lập tức tại Liban qua mạng xã hội, đặt Israrel vào thế hoàn toàn bị động. Cũng trong tuần qua, chính quyền Trump mất đi hai đồng minh thân cận cuối cùng tại châu Âu, với thất bại bầu cử của Orban ở Hungary và thủ tướng Ý Georgia Meloni buộc phải lên tiếng chỉ trích Trump, sau những phát ngôn và hình ảnh bị coi là xúc phạm giáo hoàng Lêô và đạo Thiên Chúa. Trước nguy cơ chiến tranh hủy diệt tàn khốc vượt quá mọi giới hạn, giáo hoàng Lêô quyết định đối đầu trực diện với chính quyền Trump, ngăn chặn việc sử dụng Thiên Chúa giáo để biện minh cho bạo lực. Trên đây là các chủ đề chính của Tạp chí Thế giới Đó đây tuần này. Tối hậu thư bất ngờ bị hủy, cuộc đàm phán « lịch sử » tại Pakistan  Ngày 08/04, chỉ hơn một giờ đồng hồ trước khi tối hậu thư với đe dọa xóa số Iran hết hạn, tổng thống Mỹ Donald Trump bất ngờ ra quyết dịnh đình chiến hai tuần lễ, để chuẩn bị đàm phán với Teheran tại Pakistan. Tuy nhiên, đối với Israel, sau 5 tuần lễ cùng Mỹ oanh kích dữ dội, hủy diệt một phần lớn các cơ quan đầu não và phương tiện quân sự của Iran, quyết định ngừng bắn này là một thất bại chiến lược. Thông tín viên Michel Paul tường trình từ Jerusalem : « Những hồi còi báo động vừa im bặt thì cuộc chiến chính trị đang bùng lên dữ dội. Đối với lãnh đạo phe đối lập Yair Lapid, đây là một ‘‘thảm họa ngoại giao’’. Theo ông, thủ tướng Benjamin Netanyahu đã thất bại trong tất cả các mục tiêu chiến tranh. Chế độ của các giáo sĩ Hồi giáo vẫn tồn tại, và lượng uranium làm giàu có thể sử dụng để chế tạo vũ khí hạt nhân, vẫn còn trên lãnh thổ Iran. Phẫn nộ đang âm ỉ ngay cả trong liên minh cầm quyền. Phe cực hữu không còn che giấu được sự bất mãn đối với đồng minh Mỹ, gọi tổng thống Trump là ‘‘tổng thống vịt què’’. Trên thực địa, kết quả xét về mặt chiến lược đang đặt ra nhiều câu hỏi: Teheran sau năm tuần xung đột đã nắm quyền kiểm soát chưa từng có đối với eo biển Hormuz, một khu vực mà trước khi chiến sự nổ ra, họ vốn không kiểm soát được. Đọc thêm - Đình chiến hai tuần : "Thắng lợi" của Mỹ và Iran, "thất bại" của Israel Cuối cùng, bất ổn vẫn bao trùm xứ Liban. Bất chấp thỏa thuận của Mỹ với Iran, Israel từ chối gắn số phận của lực lượng Hezbollah với số phận của Iran. Haaretz, tờ báo đối lập của Israel, khẳng định rằng, giữa các mục tiêu chiến tranh không đạt được và ảnh hưởng ngày càng giảm đối với Washington, Israel hiện thấy mình bị mắc kẹt trong một thỏa thuận ngừng bắn, nhưng giống như là một bế tắc chiến lược, hơn là một lối thoát thực sự khỏi cuộc khủng hoảng. » Đàm phán lần đầu « thất bại », nhưng hé ngỏ khả năng eo biển Hormuz « mở lại » Cuộc đàm phán lịch sử Mỹ - Iran tại Islamabad, được nhiều nhà quan sát xem như là « thất bại ». Sau hơn một ngày đàm phán (11 – 12/04), phái đoàn Mỹ, do phó tổng thống JD Vance dẫn đầu, rời Pakistan mà không đạt được một kết quả cụ thể nào. Một ngày sau đó, chính quyền Trump ra lệnh phong tỏa toàn bộ các cảng biển Iran, một phương tiện gây áp lực để Teheran buộc phải mở lại eo biển Ormuz. Tuy nhiên, cuộc đàm phán « thất bại » dường như là diễn biến cho phép phá băng trong quan hệ Mỹ - Iran. Ngày 16, Iran thông báo để mở tuyến đường qua eo biển, giáp với Oman, và chờ đợi phản hồi từ Mỹ. Ngày 17, ngoại trưởng Iran loan tin Teheran sẵn sàng mở lại « toàn bộ eo biển », lần đầu tiên kể từ đầu chiến tranh, như một cử chỉ thiện chí để tạo điều kiện cho đàm phán.   Đọc thêm - Trung Đông : Iran thông báo « mở lại hoàn toàn » eo biển Hormuz, tổng thống Mỹ hoan nghênh Tổng thống Trump ngay lập tức hoan nghênh, nhưng khẳng định, phía Mỹ vẫn sẽ tiếp tục phong tỏa tàu Iran đến khi nào hai bên đạt thỏa thuận. Về phía Iran, thông báo mở lại « toàn bộ eo biển » của ngoại trưởng Abbas Aragchi bị nhiều phương tiện truyền thông trong nước chỉ trích dữ dội. Phe cứng rắn trong chính quyền Teheran xem việc Trump tiếp tục ngăn tàu Iran là hành động thiếu thiện chí của Mỹ, nên quyết định tạm thời đóng eo biển trở lại, cho đến khi nào Nhà Trắng từ bỏ việc phong tỏa tàu Iran. Bất chấp những bất đồng nói trên và không khí bất định bao trùm xung quanh việc mở lại eo biển, dường như việc hai bên Mỹ và Iran đều sẵn sàng cho việc mở lại eo biển, với điều kiện hai bên đạt được một thỏa thuận hòa bình trong lần đàm phán tới, đã hé mở chút triển vọng lạc quan. Ít nhất 8 tàu chở dầu, khí đốt đã vượt qua được eo biển tính đến sáng hôm nay, ngày 18/04, theo dữ liệu của công ty phân tích về vận tải đường biển Kpler, có trụ sở tại Paris. Tuần lễ Trump mất hai đồng minh châu Âu cuối cùng Bất chấp chiến dịch truyền thông  rầm rộ của Nhà Trắng ủng hộ thủ tướng Hungary Viktor Orban, cầm quyền liên tục từ 16 năm nay, và bất chấp chuyến thăm Budapest của phó tổng thống Mỹ J.D. Vance, hai ngày trước cuộc bầu cử, và cam kết hậu thuẫn kinh tế Hungary của Trump, ông Orban bị thất bại nặng nề trong cuộc bầu cử Quốc hội ngày 12/04. Đọc thêm - Bầu Quốc Hội Hungary: Mô hình ''dân chủ phi tự do'' của Orban có thể sụp đổ? Lãnh đạo đối lập Péter Magyar giành được hai phần ba số ghế Quốc Hội, đủ khả năng sửa đổi Hiến pháp. Người được coi là « con ngựa thành Troa » của Liên Âu, mà Trump có thể lợi dụng để chống phá các chính sách của khối 27 nước, đã tạm thời bị gạt ra bên lề vũ đài chính trị châu Âu. Một thất bại khác của tổng thống Mỹ là mất đi sự ủng hộ của nữ thủ tướng Ý Georgia Meloni, lãnh đạo châu Âu duy nhất tham dự lễ nhậm chức tổng thống của Donald Trump hồi năm ngoái. Trên nhật báo Ý Corriere della Sera, thủ tướng Meloni nhấn mạnh : « Là đồng minh không có nghĩa là không có giới hạn nào, và chắc chắn không có nghĩa là trở thành chư hầu hay thần dân. » Về lý do quan hệ hai bên rạn nứt, ông Christophe Bouillaud, giáo sư chính trị học Trường IEP ở Grenoble nhận định : « Đây là sự đảo ngược chính sách của thủ tướng, nhưng điều này phù hợp với chính sách lâu dài của Ý. Bà ấy chỉ đơn giản là tiếp tục đường lối ngoại giao của nước Ý, đó là vì châu Âu, chủ nghĩa đa phương và bảo vệ lợi ích của Công giáo trên thế giới khi cần ». Nguy cơ Mỹ dùng vũ khí nguyên tử nhân danh Chúa Trên mạng Truth Social hôm qua 04/04/2026, trước thềm Lễ Phục Sinh, tổng thống Mỹ Donad Trump tuyên bố : « … Thời gian đang cạn dần - chỉ còn 48 giờ nữa trước khi địa ngục giáng xuống chúng (tức chế độ Iran). Vinh quang thuộc về Chúa! »  (Time is running out - 48 hours before all Hell will reign down on them. Glory be to GOD!). Trước khi tối hậu thư hết hạn, ông Trump đe dọa xóa sổ « nền văn minh » Iran. Trả lời AFP, chuyên gia về Vatican, Marco Politi, cho biết, thoạt tiên khi mới được bầu chọn tháng 5/2025, giáo hoàng vốn chọn cách không trực tiếp đối đầu với tổng thống Mỹ. Tuy nhiên, những lời đe dọa hủy diệt mang tính tận thế của Trump đối với Iran, làm dấy lên suy đoán về khả năng Washington sử dụng vũ khí hạt nhân, đã khiến « ông Prévost » (tên khai sinh của giáo hoàng) phải bước lên tuyến đầu, chuyên gia Marco Politi nhấn mạnh. Đọc thêm : Giáo hoàng người Mỹ chống chính sách của tổng thống Mỹ Trong bài giảng vào ngày Lễ Lá, 29/03, khởi đầu cho Mùa Phục Sinh, Giáo hoàng nhấn mạnh « Chúa Giêsu không nghe lời cầu nguyện của những kẻ gây chiến », « Người là Vua của Hoà bình »,

    8 min
  8. Apr 11

    Chiến tranh Mỹ và Iran trên mạng xã hội: Ranh giới giữa tuyên truyền chính trị và giải trí

    Chiến tranh Mỹ - Iran trên mạng xã hội. Trung Quốc “thắng lớn” trong vai trò trung gian hòa giải chiến tranh. Cuộc bầu cử đầy rẫy chia rẽ ở Hungary, đó là những chủ đề chính trên tạp chí Thế giới Đó đây tuần này. Chiến tranh Iran diễn ra không chỉ trên trận địa mà cả không gian mạng, nơi mà các bên loan tải hình ảnh và video để tuyên truyền cho mình. Đáng chú ý trong cuộc chiến này là phía Iran. Trang Explosive Media, một nhóm thân Iran, bị tình nghi có liên hệ với chính phủ Teheran, đã đăng loạt phim hoạt hình Lego, trên mạng xã hội X, mang tính hài hước, chế giễu ông Trump, thu về hàng triệu lượt xem. Những video này nhắm tới những người xem ở nước ngoài bởi vì các mạng xã hội như X bị cấm truy cập ở Iran từ nhiều năm qua. Ngay sau khi ông Trump thông báo đạt được lệnh ngừng bắn, trang này đã đăng một video với chú thích : « Cả thế giới đã chứng kiến cách đánh bại chủ nghĩa đế quốc. Ông Trump đã đầu hàng. Iran đã thắng ». Trên nền nhạc kịch tính, video mô tả ông Trump, được thể hiện bằng một bức tượng nhỏ Lego, bao quanh là các nhà lãnh đạo Ả Rập, ném một chiếc ghế vào binh lính Mỹ, trong khi các tướng lĩnh Iran nhấn một nút màu đỏ có khắc dòng chữ « Trở về thời kỳ đồ đá », kích động một « cơn bão tàn phá » khắp Trung Đông. Một video khác được đăng tải trên mạng xã hội X biếm họa ông Trump, đầu to tóc vàng và mông bốc lửa, cầm tấm biển có dòng chữ : « Chiến thắng » giơ trước quần chúng Mỹ, nhưng mặt sau của tấm biển lại ghi « Tôi là kẻ thua cuộc ».  Kênh Explosive Media sử dụng các cách tuyên truyền văn hóa đại chúng Mỹ, khắc họa hình ảnh ông Trump già yếu, đơn độc, dễ nổi nóng, tính tình như trẻ con, xa rời thực tế. Các phương tiện truyền thông Nhà nước Iran và các tài khoản ngoại giao cũng áp dụng chiến lược này, thường xuyên đăng tải các nội dung do AI tạo ra, chất lượng thấp, được sản xuất hàng loạt. Ông David Gilbert, nhà báo của tạp chí Wired, chuyên đối phó với các chiến lược loan tin giả và chủ nghĩa cực đoan trực tuyến, trả lời Reuters, cho biết : « Những nội dung này rõ ràng đến từ một nhóm người dành nhiều thời gian tiêu thụ nội dung phương Tây. Họ biết chính xác những gì họ đang nói. Những trò đùa của họ rất tinh tế, họ không mắc lỗi về cách thức truyền tải thông điệp. Họ cũng không mắc lỗi về mặt thẩm mỹ và ngoại hình nhân vật, họ biết rõ mình đang nói về điều gì. Nếu một chính phủ cố gắng làm điều này, và đây là điều mà chính quyền Trump đã cố gắng, đưa vào chính quyền một số người trẻ mà họ cho là hiểu biết về văn hóa trực tuyến. Nhưng điều đó không có hiệu quả với bất kỳ ai ngoài một nhóm khán giả rất nhỏ. Và tôi nghĩ điều mà nhóm Explosive Media đang cho thấy là, nếu bạn tin tưởng một nhóm người am hiểu công nghệ AI và nội dung mà họ đang cố gắng sao chép, thì nó có thể rất thành công. » Về phía Mỹ, Nhà Trắng đã đăng tải những video về chiến tranh, kết hợp hình ảnh thực chiến với những đoạn trích từ các bộ phim như Iron Man, Gladiator, Top Gun. Theo AFP, những nội dung này đã phơi bày « chiến trường meme » (tức là những video hoặc hình ảnh chế, mang tính hài hước, và được loan tải rộng rãi), trên không gian mạng, nơi mà ranh giới giữa tuyên truyền chính trị và giải trí đang bị xóa nhòa. Theo giới chuyên gia, mặc dù chính quyền Trump đã sớm tích hợp các nội dung do trí tuệ nhân tạo (AI) tạo ra vào chiến lược truyền thông xã hội từ trước khi xung đột nổ ra, song sức lan tỏa mạnh mẽ của các đoạn video từ Explosive Media cho thấy chính quyền này có thể đang phải dốc lực cho một cuộc đối đầu trực diện trên mặt trận kỹ thuật số. Trung Quốc : Nhà trung gian hòa giải chiến tranh Iran Trong tuần vừa qua, Mỹ và Iran đã đạt được thỏa thuận ngừng bắn. Tổng thống Trump, trả lời hãng tin AFP, nhận định « Trung Quốc đã thuyết phục được Iran đồng ý » và như vậy đã xác nhận những báo cáo từ các quan chức Iran và Pakistan rằng Bắc Kinh đã đóng vai trò quan trọng trong các cuộc đàm phán vào phút chót ở Islamabad. Didier Chaudet, nhà nghiên cứu địa chính trị cộng tác với Đài quan sát Tân Á - Âu, chuyên gia về thế giới Ba Tư và Nam Á, trả lời RFI Pháp ngữ, phân tích cách Bắc Kinh tác động đến Teheran : « Trung Quốc đứng đằng sau, nhưng thúc đẩy các nước khác hành động và cũng dựa vào những gì mà các nước đó làm. Hiện Trung Quốc đang dựa vào Pakistan, phối hợp với Ai Cập, Ả Rập Xê Út và Thổ Nhĩ Kỳ. Trên thực tế, Pakistan là gương mặt đại diện cho tất cả. Ngay sau cuộc gặp ngoại trưởng của ba quốc gia Hồi giáo kia, Pakistan đã báo cáo lại với Bắc Kinh. Trên thực tế, đây là một liên minh nhỏ thúc đẩy đối thoại, mà Iran có thể lắng nghe họ và Mỹ cũng vậy.  Bởi vì Washington có thể chấp nhận bất đồng với một quốc gia đơn lẻ, nhưng đối đầu với một liên minh nhỏ như vậy sẽ chạm đến ngưỡng giới hạn về tính chính danh trên trường quốc tế. Do đó, Trung Quốc rõ ràng là đã can dự sâu, nhưng khéo léo tránh xuất hiện ở tuyến đầu. Chiến lược này giúp Bắc Kinh bảo toàn vị thế về mặt ngoại giao, nếu nỗ lực này thất bại. Nếu thành công, tất cả mọi người sẽ mặc định ghi nhận Trung Quốc một lần nữa là nhân tố thúc đẩy hòa bình, và đối lập hoàn toàn với nước Mỹ bị coi là hiếu chiến và liều lĩnh, đẩy khu vực vào nguy cơ một cuộc chiến Vùng Vịnh thứ Ba. Tờ nhật báo Anh The Guardian khẳng định Trung Quốc là bên « chiến thắng rõ ràng » với vai trò trung gian hòa giải. Các chuyên gia được báo Anh trích dẫn cho rằng sự can thiệp của Trung Quốc không đơn thuần là một bước đi ngoại giao hình thức. Khác với những nỗ lực hòa giải trước đây, lần này các lợi ích cốt lõi của Bắc Kinh bị đe dọa trực tiếp bởi sự gián đoạn chuỗi cung ứng năng lượng và bất ổn tại eo biển Hormuz. Việc đảm bảo một thỏa thuận ngừng bắn ổn định giúp bảo vệ an ninh năng lượng và các dòng chảy thương mại quan trọng của quốc gia này. Ấn Độ bị cuốn vào vòng xoáy khói lửa ở Trung Đông Ấn Độ là một trong những nước bị ảnh hưởng nặng nề bởi chiến tranh ở Trung Đông. Kể từ khi eo biển Hormuz, nơi vận chuyển 60% nhu cầu khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) của Ấn Độ, bị phong tỏa , chính phủ New Delhi tuyên bố đã thực hiện các biện pháp để đảm bảo những người dễ bị tổn thương vẫn có khí đốt để nấu ăn. Thế nhưng, tình trạng khan hiếm năng lượng có thể được thấy rõ tại các tiểu thương, theo phóng sự của France 24, các chợ đen bán khí đốt mọc ra khắp nơi. Ấn Độ cũng là một trong những nước có số lượng lao động đông đảo tại các nước vùng Vịnh, lên tới 9 triệu người, với khoản kiều hối lên tới 118 tỷ đô la vào năm 2024. Tờ The Hindu đã chỉ ra,  « một cú sốc nhỏ nhất ở vùng Vịnh cũng có thể biến thành một cuộc khủng hoảng xã hội toàn diện ở bang Kerala ». Lý do là hầu hết mọi người ở bang miền nam Ấn Độ này đều có ít nhất một người thân sống tại Trung Đông. Kiều hối từ cộng đồng người Ấn Độ ở nước ngoài chiếm 23,2% tổng sản phẩm nội địa của bang. Trả lời France 24, cô Chamchakatoun, có chồng làm việc trong một nhà máy ga ở Qatar, cho biết : « Chúng tôi đã rất lo sợ khi chiến tranh nổ ra. Chồng tôi là nguồn thu nhập duy nhất của gia đình. Ông ấy ở nước ngoài, xa chúng tôi, và chúng tôi không rõ điều gì có thể xảy ra với ông ấy. Nhiều đêm tôi không ngủ được. Chúng tôi vẫn rất lo lắng. Các con tôi liên tục hỏi bố đâu, khi nào thì bố về. Nhưng ở đây, không có việc làm, nếu có việc thì chẳng ai phải rời bỏ nước đi làm xa thế. » Sự phân cực trong giới truyền thông ở Hungary trước thềm bầu cử Tại Hungary, cuộc bầu cử lập pháp diễn ra vào cuối tuần này, 12/04/2026. Bên cạnh chiến dịch tranh cử sôi sục giữa các ứng cử viên là cuộc « đấu đá » trong giới truyền thông với những tiết lộ bê bối trong giới chính trị. Đa phần các phương tiện truyền thông đều lặp lại quan điểm của chính phủ b

    10 min

About

Phân tích những hồ sơ lớn, nóng bỏng. 

More From RFI Tiếng Việt

You Might Also Like