Diễn viên người Mỹ Timothée Chalamet, gần đây đã mở ra một cuộc tranh luận khi cho rằng không ai quan tâm đến Opera hay ballet nữa. Thường bị cáo buộc là một loại hình nghệ thuật xa xỉ, Opéra được coi là chỉ dành cho một nhóm khán giả nhất định và có giá vé cao, phải chăng nghệ thuật cổ điển này, đang ngày càng xa rời thời cuộc, khi trình diễn lại những vỡ kịch từ nhiều thế kỷ trước và thiếu tính đương đại. Hồi cuối tháng Hai vừa qua, Timothée Chalamet, diễn viên người Mỹ - Pháp đã đưa ra phát ngôn “gây tranh cãi” khi quảng bá phim mới Martyr Supreme do anh thủ vai chính, được đề cử giải Oscar, khắc hoạ lại chân dung của một vận động viên bóng bàn. Trong cuộc phỏng vấn với CNN và Variety, tài tử tuyên bố : “Tôi không nghĩ rằng mình có thể làm việc trong các loại hình nghệ thuật cổ điển như Múa ba lê hay Opéra hoặc những ‘thứ’ mà người ta cố gắng duy trì mặc dù không ai quan tâm đến nó nữa… Dĩ nhiễn là với tất cả sự tôn trọng của tôi dành cho những người làm Ba lê và Opéra”. Phát biểu này đã khiến diễn viên 30 tuổi nhận không ít chỉ trích dữ dội. Trên mạng xã hội, nhiều hình ảnh và video chế hài hước được loan truyền, ví dụ như : “Hướng dẫn làm thế nào để lọt mất giải Oscar trong 10 giây”. Timothée Chalamet cũng bị các định chế Opera trên toàn thế giới “đáp trả”. Trên Instagram, Nhà hát Opéra Garnier ở Paris trả lời một cách hài hước, đăng một đoạn trích trong vở “Nixon ở Trung Quốc” đang được trình diễn, cho thấy cảnh các nhân vật xung đột trong một trận bóng bàn, kèm theo phần bình luận : “Thật bất ngờ, ở nhà hát Opéra cũng có bóng bàn đó, Timothée Chalamet”. Nhà hát Opera Metropolitan ở New York cũng đã đáp trả bằng một video, trích dẫn câu nói trong cuộc phỏng vấn, “với tất cả sự tôn trọng dành cho những người làm Ballet và opera,” đồng thời nhấn mạnh các ngành nghề khác nhau trong đoàn. Dòng chú thích kèm theo video tri ân đội ngũ của họ có nội dung: “Đây là dành cho bạn, Timothée Chalamet.” Opéra Vienna thì chọn một cách tiếp cận khác, phỏng vấn trên đường phố, lấy ý kiến của người qua đường về nhạc kịch. Nghệ thuật đắt đỏ Trên thực tế, bình luận của Chalamet đã nêu ra một hiện thực “nhạy cảm”. Opera và Balet khó có thể “rũ bỏ” hình ảnh một loại hình nghệ thuật đắt đỏ, liên tục lặp lại những tác phẩm cũ, và chỉ phục vụ tầng lớp thượng lưu, theo nhận định của đài phát thanh Pháp France Culture. Các tác phẩm nhạc kịch thiếu tính đương đại, và kìm hãm sự phát triển, “sức sống” của opéra, khiến chúng khó tạo nên dấu ấn, thu hút nhiều người như cách mà một bộ phim hay một cuốn tiểu thuyết có thể làm được. Trả lời France Culture, chuyên gia Timothée Picard, giảng viên tại đại học Rennes, khẳng định rằng : Timothée Chalamet đang nói về tương lai của điển ảnh, và cũng đang than thở về việc sụt giảm người xem tại các rạp chiếu phim. Nam tài tử này đã tách biệt điện ảnh, opera và ba lê, trong khi đó là những loại hình nghệ thuật đang gặp phải vấn đề tương tự. Timothée Chalamet có vẻ muốn được thừa nhận bởi những đại diện của văn hóa chủ đạo hơn là đứng về phía những giá trị văn hóa cổ điển hàn lâm hơn. Điều này giải thích những phản ứng của các định chế opera. Diễn viên này vốn được kỳ vọng là cầu nối hòa hợp giữa dòng phim nghệ thuật và phim đại chúng, đã từng được giới hàn lâm lý tưởng hóa, để rồi giờ đây họ cảm thấy bị phản bội. Thế nhưng, đây cũng chính là triệu chứng của một vấn đề thực sự. Trong khoảng hai mươi năm trở lại đây, opera ít được xem là một phần của văn hóa chung hơn so với những năm 1980 và 90. Tuy nhiên, thực tế này có thể được nhìn nhận một cách linh hoạt, vì opera đôi khi xuất hiện ở những nơi không ngờ tới, ví dụ, trong các bộ phim bom tấn. Tôi nghĩ rằng nó thu hút rất nhiều người, nó gợi lên những cảm xúc đặc biệt cho rất nhiều người.” Trong mục ý kiến của tạp chí cánh tả Nouvel Obs, Samuel Sené, nhạc trưởng, đạo diễn sân khấu và nhà sản xuất âm nhạc, nhận định rằng Timothée đã sai khi nói rằng không ai quan tâm đến opéra nữa. Nhưng nếu nhìn vào con số, riêng tại Pháp, các nhà hát đã tiếp đón hơn 800 000 khán giả, tăng 39 % so với 2019. Năm 2023, 93 % các vở nhạc kịch kín chỗ. Thực tế rất rõ ràng: những loại hình nghệ thuật này không hề mai một. Tuy nhiên, ông Samuel cũng thừa nhận rằng “đúng vậy, Timothée, một số loại hình nghệ thuật không có quá nhiều thay đổi”. Nghệ thuật trong" tủ kính" Theo ông, nếu Opera và Ballet không mở cửa cho giới trẻ, chúng sẽ thực sự trở thành những “bảo tàng sống” xa rời thực tại. Tác giả nhấn mạnh rằng việc tìm kiếm khán giả mới không chỉ là vấn đề doanh thu, mà là vấn đề sống còn về tính chính danh của nghệ thuật. Nghệ thuật cần được “dân chủ hóa” để không còn bị coi là thú vui độc quyền của tầng lớp giàu có hoặc người cao tuổi. Theo vị nhạc trưởng này, phát ngôn của Timothée có thể gây sốc, nhưng lại là một cú hích cần thiết để công chúng và giới nghệ thuật phải nhìn thẳng vào thực trạng đang bị ngó lơ. “Thay đổi chỉ đến từ những người có tư duy đột phá, dám mở cửa thánh đường cho những “kẻ ngoại đạo”, dám báng bổ. “Timothée Chalamet, dù diễn đạt vô cùng vụng về, đã chỉ ra: Tại sao vào năm 2026, chúng ta vẫn tiếp tục dàn dựng thêm một vở 'La Bohème' phục trang cổ điển, thêm một vở 'Hồ thiên nga' với những chiếc váy tutu quen thuộc, mà không hề đặt câu hỏi về tính thời đại của chúng? Tại sao lại là những tác phẩm này, và tại sao lại là ngay lúc này? Và quan trọng hơn cả: Tại sao chúng ta không sáng tạo thêm những tác phẩm mới, những tác phẩm thực sự lên tiếng về những xung đột và thân phận con người trong thời đại chúng ta? Timothée Chalamet đã chạm đúng vào bản chất cốt lõi của vấn đề: Một nghệ thuật sống động không phải là thứ nghệ thuật được bảo tồn trong tủ kính, mà là thứ nghệ thuật luôn được đặt dưới những nghi vấn và dám dấn thân vào những lằn ranh mạo hiểm.” Phải chăng opera ngày càng xa rời giới trẻ, thế hệ của Timothée Chalamet ? Ông Sylvain Fort, chuyên gia về truyền thông trả lời France Culture, lấy làm tiếc rằng opera không đủ gắn kết với thời cuộc : Mức độ sáng tạo trong Opera rất hạn chế, trong khi đúng ra phải là loại hình nghệ thuật biết nắm bắt hơi thở của thời đại và bối cảnh hiện thời (...) các mùa Opera được tạo nên từ những tác phẩm kinh điển, những vở opera trữ tình ăn khách. Sau 35 năm đi xem Opera, đôi khi tôi cảm thấy mệt mỏi khi xem đến bản dựng thứ 50 vở "Đám cưới của Figaro"... Đây là những kiệt tác mà tôi luôn ngưỡng mộ và không ngừng khám phá lại, nhưng tôi cũng thấy rõ rằng đến một lúc nào đó, mọi thứ không còn ổn nữa... Thêm vào đó, các vở diễn đương đại được coi là khó cảm thụ, khó tiếp cận, đôi khi hiểu đúng, đôi khi sai, nhưng nó ảnh hưởng đến công chúng." Nỗ lực đổi mới bất thành ? Từ những năm 1980, Pháp đã nỗ lực đổi mới hình ảnh của Opéra. Tổng thống lúc đó, François Mitterand đã khởi xướng một dự án về opera hiện đại và bình dân” mới, xây dựng thêm một địa điểm trình diễn khác, bên cạnh Nhà hát dát vàng Palais Garnier, được coi là biểu tượng của giai cấp tư sản, không chứa được lượng khán giả lớn cũng như không thể trình diễn các tác phẩm hiện đại hoặc thử nghiệm. Nhà hát opera Bastille do đó đã ra đời, được khánh thành để kỷ niệm 200 năm Cách mạng Pháp, vào ngày 14 tháng 7 năm 1989, tại Place de la Bastille. Theo Sylvie Saint-Cyr, chuyên gia về tiếp thị văn hóa và nghệ thuật Biểu diễn, thời điểm đó tại Pháp, sự già hóa của khán giả opera (với độ tuổi trung bình trên 60), đã trở thành một vấn nạn đáng báo động. Vốn là những người mộ điệu và cũng là những khán giả trung thành các tác phẩm kinh điển, tầng lớp khán giả này lại có xu hướng từ chối các cách dàn dựng hiện đại và muốn giữ nguyên những chuẩn mực cũ k