Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh Việt Nam kết thúc, nhiều đứa trẻ mang hai dòng máu, mồ côi và được nhận nuôi ở khắp nơi trên thế giới, đang nỗ lực tìm lại cội nguồn. Sự bùng nổ của công nghệ di truyền cùng những nhịp cầu cộng đồng như kênh YouTube “Kết nối yêu thương” đã tạo nên những cuộc đoàn tụ xuyên lục địa, giúp họ hàn gắn những mảnh khuyết quá khứ và tìm thấy câu trả lời cho căn tính của bản thân. Ông Rémy Gastambide vừa trở về Pháp sau chuyến thăm Việt Nam lần thứ 10. Hơn ba chục năm qua, mỗi lần đặt chân đến mảnh đất nơi ông chào đời, ông Rémy phải đối diện với một cảm giác thân thuộc nhưng mơ hồ, khó gọi tên. Việt Nam là nơi ông sinh ra, vào năm 1969, tại Sài Gòn, là điểm khởi đầu, nhưng cũng là miền ký ức bị bóng tối bao phủ, bị chiến tranh, thời gian và những biến chuyển của lịch sử thôi thúc ông trở lại để tìm truy tìm nguồn cội của chính mình. Được nhận nuôi trong một gia đình trung lưu Pháp, ông Rémy chỉ được kể rằng mình “được nhận nuôi từ một nước có chiến tranh”. Trong gia đình nuôi, Việt Nam như là một điều cấm kỵ, không được nhắc đến. Tất cả những thông tin khác về nguồn cội của ông bị bao phủ một một sự im lặng khó giải thích, kéo dài suốt nhiều năm. Khi ở tuổi thiếu niên, ông tình cờ nhìn thấy những bức ảnh về chiến tranh Việt Nam trên các phương tiện truyền thông, và hiểu rằng, mình không chỉ là một đứa trẻ nhận nuôi, mà là một đứa con lai, là một mảnh ghép trong trang sử tối của chiến tranh. Với sự khác biệt về ngoại hình, về màu da ngăm đen, ông tự đoán mình là “con rơi”, là “tây lai”, là kết quả của một mối tình chóng vánh thời chiến. Và kể từ đó, hành trình đi tìm nguồn cội trở thành một “nhu cầu sống còn” : “Đó là một quá trình mà cuộc đời tôi phụ thuộc vào nó. Tôi phải tìm lại căn tính của mình, tìm lại nguồn gốc của mình. Đó luôn luôn là một mục tiêu tối thượng, luôn hiện diện trong đầu óc tôi, một cách liên tục. Tôi cũng trách cha mẹ nuôi tôi, vì họ kiên quyết che giấu, thậm chí hủy đi hồ sơ nhận nuôi của tôi, (…) Điều đó chẳng khác nào cắt đứt tôi hoàn toàn khỏi nguồn gốc của mình và tôi phải sống với cảm giác đó.” Ông Rémy kể lại chặng đường tìm kiếm không có internet, không có mạng xã hội, tự mày mò qua sách vở, phim tài liệu, thư viện, tìm hiểu chiến tranh Việt Nam. Ông tự nhận mình bị “ám ảnh”, như thể là chỉ bằng cách hiểu lịch sử, thì ông mới có thể hiểu chính mình. Lần đầu tiên ông trở về Việt Nam vào năm 1991, lúc đó Việt Nam vẫn còn khá khép kín sau lệnh cấm vận. Ông tìm đến trại trẻ mồ côi cũ, lần theo từng dấu vết từ những mảnh hồ sơ rời rạc mà ông có, nhưng không có kết quả nào. Mãi đến khi công nghệ ADN trở nên phổ biến, vào năm 2017 ông đã “thử vận may”, làm hồ sơ gửi vào ngân hàng dữ liệu di truyền và gen của ông trùng khớp với gia đình của cha mình ở bên Mỹ. Sau đại dịch Covid-19, ông Rémy đến Mississipi, gặp người cha, một cựu chiến binh da màu, từng tham chiến ở Việt Nam đã có gia đình riêng. Cuộc hội ngộ sau gần 40 năm, không mang dáng dấp của một cuộc đoàn tụ, đầy cảm xúc, mà đầy bất ngờ, dè dặt, giữa hai người xa lạ nhưng chung huyết thống. Ông thuật lại với RFI Tiếng Việt : “Tôi đã bước vào cuộc sống của ông ấy, và điều đó không dễ dàng gì, vì nhiều lý do. Khi gặp nhau, chúng tôi không biết xưng hô như thế nào, nói chuyện gì với nhau. Ông ấy bảo là hiểu được những trăn trở của tôi về nguồn cội, và hỏi tôi muốn điều gì khác, có muốn được bù đắp, muốn tiền hay không ? Tôi đáp rằng tôi không muốn gì cả. Tôi đã có gia đình, có cuộc sống ổn định. Tìm được cha mình, tôi không cảm thấy tốt hơn, hay được khoả khuây tâm trí, mà chỉ thấy là mình đã đạt được điều gì đó, hoàn thành một chặng trong hành trình tìm nguồn cội.” Qua cuộc gặp gỡ với cha mình, manh mối rõ ràng đầu tiên về người mẹ đã được hé mở, nhờ vào bức ảnh mà người cựu chiến binh vẫn lưu giữ, để ông tiếp tục hành trình tìm nguồn cội. Câu chuyện của Rémy không hề đơn lẻ, mà là của hàng ngàn đứa trẻ khác sinh ra từ thời chiến tranh, không tự định đoạt được cuộc đời mình, và phải tự đi tìm câu trả lời cho câu hỏi : Tôi là ai ? Hòa giải với quá khứ để tìm lại nguồn cội Cuộc chiến tranh Mỹ tại Việt Nam cách nay 50 năm vẫn để lại nhiều dư chấn. Trong một nhóm trên Facebook với khoảng 2000 thành viên, có tên Opération Babylift - chiến dịch Không vận Trẻ em, sơ tán hàng ngàn trẻ em mồ côi hoặc con lai khỏi Việt Nam sau khi chiến tranh chấm dứt năm 1975, không khó để thấy những bài đăng từ những người từng được nhận nuôi, hay những người Việt muốn tìm lại cha mẹ ruột. Đọc thêm50 năm sau chiến dịch BabyLift : Một chuyến bay mà cả đời lưu lạc Tại Việt Nam, nhiều kênh hỗ trợ tìm thân nhân đã được lập ra từ nhiều năm qua, tiêu biểu như chương trình Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly, nhưng do thiếu chi phí hoạt động, chương trình này nhiều lần bị gián đoạn. Ngoài ra, nhiều trang mạng cũng được lập ra để kết nối những người bị ly tán vì xung đột mong ngày được hội ngộ, như tổ chức phi lợi nhuận Con Tìm Mẹ, tập hợp những hồ sơ ADN của những người con nuôi, muốn tìm về gia đình ruột thịt. Được thành lập vào tháng 09/2025, tổ chức này đã hỗ trợ được nhiều tìm lại thân nhân, trong đó có trường hợp của Guillaume YPERMAN, một trong những đứa trẻ được nhận nuôi trong chiến dịch Không Vận Trẻ Em. Đối với anh, bước vào hành trình tìm lại nguồn cội là phải tha thứ, hòa giải với quá khứ và chiến tranh. Năm 2026 mở ra với niềm vui vỡ òa, khi anh vừa tìm được mẹ hồi đầu tháng Giêng, sau nhiều năm tìm kiếm. Chia sẻ với RFI, từ Sóc Trăng, nơi chôn rau cắt rốn, bên cạnh gia đình chảy chung dòng máu, anh cảm thấy được nhẹ nhõm : « Phải nói rằng khi mình bị bỏ rơi, ở trong trại trẻ mồ côi, trong thời chiến, khiến cho đứa trẻ đó tưởng tượng ra vô số kịch bản về thân phận của mình. Nhưng giờ tôi đã tìm được mẹ ruột tôi có câu trả lời của bà. Tôi là một đứa con được tạo ra bởi tình yêu. Bố tôi, một lính Mỹ da màu, đã tử trận tại Việt Nam. Bà đã nghĩ rằng mình sẽ chết đi sau khi sinh vì bị mất máu quá nhiều và nghĩ rằng mình khó qua khỏi, và gửi tôi cho các sơ chăm sóc. Hơn nữa lúc đó, bà một thân một mình, và lúc đó chưa kết hôn mà có có con là điều bị xã hội dè bỉu. » Cũng như nhiều người con lai, gốc Việt, được nhận nuôi tại một gia đình ở miền nam nước Pháp, anh Guillaume với tên khai sinh là Mạnh Hùng Lê, luôn đau đáu khát khao tìm về nguồn cội, để tự định nghĩa căn tính của chính mình, khi bị « lạc lõng trong một gia đình Pháp mắt xanh ». Anh giải thích : « Dù trân trọng nền giáo dục và văn hóa Pháp được thụ hưởng, tôi vẫn cảm thấy một phần tâm hồn Việt Nam đã mất đi. Tôi mắn lớn lên tại Pháp, gia đình nuôi thương tôi như máu mủ, và cho đến tận bây giờ, chúng tôi vẫn luôn duy trì một mối quan hệ vô cùng gắn bó và khăng khít (...) Nhưng là nhu cầu tự thân mãnh liệt thôi thúc tôi tìm lại mẹ. Suốt 5 năm qua, vợ chồng tôi đều đặn trở về Việt Nam mỗi năm như một cuộc hành hương về nguồn. Sau bao nỗ lực, cuối cùng tôi đã tìm được mẹ. Giây phút các con tôi được thấy bà nội qua màn hình và mẹ tôi vỡ òa hạnh phúc khi gặp lại đứa con trai duy nhất (…) Đối với tôi, tìm lại mẹ ruột, là hành trình của sự kết nối và tái kết nối. Sự gắn kết với Việt Nam không chỉ đơn thuần là một cuộc đoàn tụ, mà còn là quá trình tái thiết bản thân mình. Đó là cách tôi tìm lại những mảnh ghép bản sắc mà mình đã từng đánh mất. » "Cơ duyên" Cô Sandie Quercy, cũng được nhận nuôi và sinh sống ở miền nam nước Pháp. Chỉ riêng trong năm 2025, cô đã trở lại Việt Nam hai lần. Chuyến đi đầu tiên là đến nơi tưởng niệm vụ rơi máy bay Galaxy C5, trong chiến dịch Không Vận mà cô cũng là một trong những người sống sót. Sau đó, là