Báo tuổi teen

Phương Thảo, Rti

Báo đọc "Báo tuổi teen - Nghe RTI đọc báo" được phát sóng hai tuần một lần, đây là chương trình dành cho đối tượng tuổi Teen. 

  1. 12/24/2024

    EP.36: [Tuổi 14 của tôi] Lý Chấn Huy: Nói chuyện thay người khiếm thính, giúp bản thân tháo gỡ nút thắt mặc cảm thời thiếu niên

    Khi còn nhỏ, tôi học rất giỏi nhưng lại sống rất nội tâm, vì hoàn cảnh gia đình tôi rất khó khăn, so với những gia đình nghèo khó cũng không khác là mấy nên tôi không thể bày tỏ nỗi đau của mình, điều này khiến tôi tự phụ và tự ti. Sau đó, tôi gặp những người bạn gặp nhiều khó khăn hơn tôi, họ đúng là những người “có miệng nhưng không thể nói” vì họ bị khiếm thính, ở trường trung học, tôi học ngôn ngữ ký hiệu để có thể hiểu được ngôn ngữ của những người bạn khiếm thính của mình. Mặc dù học luật ở trường đại học nhưng tôi quyết định trở thành “người nói thay những người bạn khiếm thính của mình” và trở thành phiên dịch viên ngôn ngữ ký hiệu toàn thời gian. Thực sự, ngôn ngữ ký hiệu giúp tôi “hiểu” chính mình hơn. Nó giống như ngọn đuốc soi sáng sự mặc cảm tự ti đã từng bao lấy tôi và dẫn dắt tôi tiến về phía trước. Tôi là phiên dịch viên ngôn ngữ ký hiệu đầu tiên ở Đài Loan dựa vào ngôn ngữ ký hiệu để kiếm sống, đồng thời tôi cũng là một trong những người đầu tiên xuất hiện trên TV, dùng tay và mắt cũng như những biểu cảm trên gương mặt để diễn đạt “chuyện gì đã xảy ra”. Từ Đại hội Quốc khánh, các biểu phát biểu chính kiến ứng cử Tổng thống cho đến các cuộc họp báo chính sách lớn của Viện Hành chính và Viện Lập pháp, đều có thể thấy tôi trong những “khung hình nhỏ” ở góc của những cảnh quan trọng này. Với 38 năm kinh nghiệm làm phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu, cá nhân tôi đã tham gia xây dựng môi trường chuyên nghiệp cho phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu ở Đài Loan. Trong đợt dịch Covid-19 năm 2020, tôi làm phiên dịch viên ngôn ngữ ký hiệu cho buổi họp báo của Trung tâm Chỉ huy Dịch bệnh Trung ương, điều này bất ngờ khiến tôi trở thành tâm điểm của giới truyền thông. Hầu như tất cả mọi người đều tò mò, tại sao tôi, người tốt nghiệp cấp ba trường THPT Kiến Quốc và tốt nghiệp khoa luật của Đại học Quốc gia Đài Loan lại không trở thành luật sư hay thẩm phán mà lại chọn một nghề ít thịnh hành như thế này? Thực ra, có lẽ tôi lúc 14 tuổi cũng đang đầy nghi ngờ về bản thân mình, bởi khi đó, điều tôi khao khát chính là “khí chất ngôi sao”. Trong suốt thời niên thiếu, tôi luôn ẩn mình sau những hình dáng sắc sảo đó, ngoài việc biết đọc và cư xử tốt, những thứ khác dường như không liên quan gì đến tôi. Lý Chấn Huy, phiên dịch viên ngôn ngữ ký hiệu đầu tiên ở Đài Loan (Ảnh: Vương Uy Hán) Tự cao và tự ti tôi đều có Tôi sống ở vùng nông thôn xa xôi của Đài Bắc - Đảo Xã Tử. Gần nhà tôi có đất trồng trọt, so với trường học ở thành thị thì ở đây không có nhiều trẻ em được học hành. Vào thời điểm đó, các trường nổi tiếng như trường THCS Đại Trực và trường THCS Giới Thọ, mỗi năm có hơn mười học sinh thi đậu nguyện vọng một vào trường THPT Kiến Quốc. Vào năm tôi tốt nghiệp THCS thì Đảo Xã Tử chỉ có 2 học sinh đậu vào trường THPT Kiến Quốc và tôi là 1 trong 2 số đó. Khi tôi 14 tuổi, nền kinh tế Đài Loan phát triển và hình thức sản xuất hàng hóa theo yêu cầu của đối tác tại nhà (OEM) được mọi người ưa chuộng. Mọi hộ gia đình, kể cả gia đình tôi và những người hàng xóm của tôi, đều làm công việc kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Sau khi đi học về, bốn anh chị em chúng tôi nhặt những chiếc vợt tennis và bắt đầu đan chúng, mỗi người chúng tôi trung bình làm được 10 chiếc vợt mỗi ngày, sau đó chúng tôi có thể đi học sau khi làm xong. Thường xảy ra việc tôi không có thời gian để hoàn thành bài tập về nhà hoặc đang ôn tập cho bài kiểm tra vào ngày hôm sau thì tôi lại ngủ quên vì kiệt sức. Điều này cũng là do tôi đang học lớp sơ và tiêu chuẩn trong  lớp là “100 điểm”, nếu thiếu 1 điểm, tôi sẽ bị đánh 1 cái. Mẹ tôi điện thoại cho giáo viên để xin lỗi thầy vì do tôi phải phụ giúp gia đình làm việc.  Chỉ có “điểm cao” mới có thể mang lại cho tôi sự tự tin vào thời điểm đó, thậm chí có thể nói là khiến tôi “hơi tự cao”. Tuy nhiên, hoàn cảnh gia đình khó khăn đã ảnh hưởng đến mọi lựa chọn của tôi - tôi chưa bao giờ tiêu tiền mau sách vở, và phải trả tiền để tham gia hoạt động cho những lần vắng mặt trong lớp, lúc này cảm giác tự ti lại ùa đến. “Tự cao” và “tự ti”, hai tính cách như vậy lôi kéo và va chạm với nhau. Dù bề ngoài tôi là người sống nội tâm nhưng tôi luôn mong mình có thể được như nhân vật nổi tiếng trong lớp, được bao quanh bởi hào quang mọi lúc mọi nơi. Dù tôi biết rất rõ rằng mình chưa bao giờ và sẽ không bao giờ trở thành một người như vậy. Giáo viên tiểu học của tôi từng nói với tôi: “Rất nhiều chuyện thực ra không phải do em làm không tốt mà là do em để mặc cảm tự ti gây ra”. Anh trai tôi hơn tôi 2 tuổi bắt đầu làm việc với bố tôi sau khi tốt nghiệp cấp 2. Chị cả của tôi ban đầu muốn học cấp 3 nhưng bố tôi đã tâm sự những khó khăn của gia đình khi say rượu vào lúc nửa đêm. Cuối cùng, chị cả của tôi đã chọn học ở một trường dạy nghề để có thể kiếm tiền ngay sau khi ra trường. Khi đến lượt tôi tham gia kỳ thi tuyển sinh cấp 3, tình hình tài chính của gia đình tôi được cải thiện đôi chút. Khi đó, trường cấp 3 và trường dạy nghề thi riêng. Về điểm số, tôi chắc chắn có thể vào trường trung học Kiến Quốc, đây là chiến lược của tôi để ba cho phép tôi học cấp ba. Lúc đó cả làng chỉ có hai người được nhận vào trường THPT Kiến Quốc nên mẹ tôi đã động viên: “Trường này nhất định phải học”. Ánh mắt cô gái khiếm thính nhà bên “khao khát được giao tiếp” Mỗi lần lên xe buýt từ đảo Xã Tử đến trường, việc mặc đồng phục của trường Kiến Quốc mang lại cho tôi khí chất của một “ngôi trường ngôi sao”. Tôi luôn mong mọi người sẽ chú ý đến bộ đồng phục kaki trên người. Nhưng ngôi trường cấp 3 được lựa chọn hàng đầu của thành phố Đài Bắc này đã quy tụ một nhóm người tài giỏi bậc nhất. Tôi tự coi mình là một đứa trẻ quê mùa, không giỏi bằng những đứa trẻ ở thành phố, tôi luôn dựa vào việc học thuộc lòng đối phó với việc học nhồi nhét, Toán học cuốn sách mà tôi không thể hiểu được nên điểm số đã không giống như tôi kỳ vọng, nhưng tôi đã tìm thấy một thế giới khác ở đây, điều này có tác động rất lớn đến cuộc đời của tôi. Các câu lạc bộ ở trường Kiến Quốc rất đa dạng, với gần 40 câu lạc bộ tập trung vào nhiều lĩnh vực khác nhau như học thuật, giải trí và dịch vụ. Nó dường như đã cho tôi một mãnh đất giải phóng những gì bị kìm nén trong quá khứ - Tôi đã tham gia câu lạc bộ nhiếp ảnh vào năm lớp 10, đến năm lớp 11, tôi tham gia hát đồng ca, đồng thời, chủ tịch câu lạc bộ ngôn ngữ ký hiệu ngồi cạnh tôi đang loay hoay tuyển thành viên, do đó bốn người bạn cùng lớp, trong đó có tôi, ngồi trước mặt, sau lưng, bên trái và bên phải anh ấy, đều được tuyển vào câu lạc bộ ngôn ngữ ký hiệu. Ngày đầu tiên học ngôn ngữ ký hiệu, chúng tôi xuất phát từ trường Kiến Quốc và đi bộ 10 phút đến Hiệp hội nghiên cứu ngôn ngữ ký hiệu dành cho người khiếm thính của Trung Hoa Dân Quốc lúc bấy giờ, nơi có một nhóm bạn khiếm thính đồng trang lứa chúng tôi đang theo học tại trường THPT Khởi Thông Đài Bắc. Ngày hôm đó, tôi và ba người bạn cùng lớp khác cảm thấy như thể chúng tôi đã bước vào một thế giới không có cách nào để giao tiếp. Tất cả những người khiếm thính có mặt đều sử dụng ngôn ngữ ký hiệu mà chúng tôi không thể hiểu được. Có lẽ vì không để tính ưu việt của “trường Kiến Quốc” bị lật đổ nên bốn người chúng tôi không hẹn mà gặp, bị say mê bởi ngôn ngữ ký hiệu, cùng nhau hứa hẹn trong vòng 1 đến 2 tuần sẽ học thuộc các ký hiệu ngôn ngữ này sau đó sẽ đến gặp các bạn bị khiếm thính trò chuyện. Cuốn sách ngôn ngữ ký hiệu “Your hands can become a bridge” đã ở bên tôi kể từ đó. Những người mới bắt đầu học thuộc lòng các con số, tôi đếm từ 0 đến 100 bằng ngôn

  2. 11/22/2024

    Ep.35: [Năm 14 tuổi của tôi]: Bị mắc phải “căn bệnh không có thuốc chữa” đã khiến tôi trở thành người không ngừng tìm kiếm phương pháp điều trị cho căn bệnh này

    Khi biết bản thân mắc bệnh loạn dưỡng cơ, mỗi ngày đều phải đấu tranh với “cơ thể đang dần thoái hóa”. Cuối cùng cũng đã khắc phục được những bất tiện mà căn bệnh này mang đến, tìm cách làm thế nào để mặc áo, làm thế nào để chân có thể di chuyển, giống như có ai đó chơi khăm thay đổi “quy định của trò chơi”. Chẳng bao lâu sau, cơ thể tôi lại trở nên tệ hơn và mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu. Những đòn roi liên tục giáng xuống, những giọt nước mắt cứ âm thầm rơi, nhấn chìm những năm tháng tuổi trẻ của tôi. Tại sao căn bệnh này lại không thể làm phẩu thuật? Tại sao căn bệnh của tôi đến cả thuốc điều trị cũng không có? Tại sao mạng sống của bản thân lại không có cách cứu chữa? Vào thời điểm đó, không có ai tìm được câu trả lời cho hàng trăm câu hỏi “tại sao” này. Bây giờ, tôi đã trở thành bác sĩ và cống hiến hết mình cho nghiên cứu di truyền, hy vọng rằng tôi có thể tìm ra “câu trả lời” cho những bệnh nhân mắc bệnh hiếm gặp khác và tuổi thiếu niên của tôi. Bác sĩ Trần Yến Lân (Ảnh: Thái Hân Hàn) Mẹ nhìn xem, chân của con run rất tự nhiên phải không? Lúc đầu tôi không chú ý nhiều đến sự bất thường trên cơ thể mình. Vì công việc của ba, nên tôi đi học cấp 2 ở Mỹ. Có lần, tôi chạy trên sân chơi trong giờ học thể dục, sau khi chạy được một thời gian ngắn, tôi cảm thấy rất mệt và chạy chậm hơn so với cô gái đứng đầu, lúc đó tôi chỉ nghĩ là do người nước ngoài họ cao hơn tôi nên sẽ chạy rất nhanh. Một lần khác, tôi nhón chân lên nhưng chân tôi bất giác run lên và gót chân nhanh chóng chạm đất. Lúc đó, tôi còn nói đùa với mẹ: “Mẹ thấy chân con run có tự nhiên không?” Cho đến khi trở lại Đài Loan lúc 15 tuổi, có một cuộc chạy tiếp sức đồng đội được tổ chức tại một hội thể thao ở trường. Một người bạn cùng lớp hỏi tôi có chạy nhanh không, tôi trả lời: “Khi còn nhỏ, tôi đã chạy 100 mét trong 13 giây”. Lớp phó thể dục - thể thao thấy thành tích của tôi cũng khá tốt và yêu cầu tôi là người chạy áp chót trong quá trình luyện tập. Tôi vẫn nhớ khi tôi đang chạy và tập giao chiếc gậy cho người cuối cùng. Bạn cùng lớp vừa chạy và vừa muốn nhận gậy, nhưng tôi cảm thấy rất chật vật và không thể đuổi kịp bạn cùng lớp nên không thể chuyền gậy thành công cho các bạn. Sau khi trở lại lớp học, bạn cùng lớp của tôi nói: “Nếu bạn không muốn chạy thì cứ nói thẳng, tại sao lại phải làm như vậy”. Do đó, cuối cùng tôi đã không tham gia đội tiếp sức và không thể nói ra được nỗi khổ của mình. Sau khi thi vào trường THPT Gia Nghĩa, thể lực không tốt cứ khiến tôi lo lắng, “liệu bị rớt môn thể dục thì có được tốt nghiệp không? Thêm vào đó, lúc đi xe buýt đến trường, vì đây là loại xe buýt đời cũ nên rất cao, tôi cảm nhận rất rõ là chân của mình không thể nào bước lên nổi, nhưng khi đã đặt chân lên được rồi thì lại không có sức lực để nhấc cơ thể tiến về phía trước. Không thể cưỡng lại nỗi sợ hãi và nghi ngờ trong lòng, cuối cùng tôi xin ba mẹ đưa tôi đi khám bệnh. Lúc đầu, ba mẹ đưa tôi đến khám Đông y, sau khi kiểm tra thì tưởng rằng là “ trong quá trình phát triển có chút vấn đề, chỉ cần uống vài thang thuốc là sẽ khỏi bệnh”, liên tiếp uống thuốc Đông y 2 tháng nhưng tình trạng vẫn không trở nên tốt hơn, mỗi ngày giống như phải vác một cái ba lô rất nặng để đến trường, nhấc chân bước lên bật thang càng lúc càng thấy mất sức. Sau đó, với sự giúp đỡ của người thân, tôi chuyển đến khám ở một phòng khám nội khoa thần kinh để điều trị. Không ngờ rằng sau một loạt các kiểm tra, bác sĩ đã thông báo phải chuyển đến Bệnh viện Đại học Y Đài Loan, sau đó lại tiếp tục nhập viện 2 tuần để kiểm tra chi tiết như chụp cộng hưởng từ (MRI), điện cơ và sinh thiết cơ. Căn bệnh này không có thuốc để điều trị Tôi vẫn nhớ bầu không khí lúc bác sĩ cho chúng tôi biết kết quả, tôi ngồi cùng với ba và bác sĩ bắt đầu giải thích rằng tôi bị chứng loạn dưỡng cơ. Lúc này, trong lòng tôi đang chờ đợi bác sĩ nói với chúng tôi rằng chúng tôi sẽ phải phẫu thuật hoặc uống nhiều thuốc hay phải phục hồi chức năng, vì tôi muốn chữa khỏi bệnh của mình càng sớm càng tốt, và chuẩn bị tinh thần để chấp nhận mọi phương pháp điều trị do bác sĩ đưa ra. Không ngờ tôi lại phát hiện ra mình đang mắc một căn bệnh hiếm gặp “teo cơ tứ chi”, và căn bệnh này không có thuốc chữa! Bác sĩ tiếp tục giải thích, “đây là di truyền, có thể tới năm ba mươi mấy tuổi cậu sẽ phải ngồi xe lăn”, sau đó bác sĩ tiếp tục hướng dẫn phải làm gì với căn bệnh này, nhưng lúc đó tôi hoàn toàn không hiểu rằng “đây không phải là thời đại mà y học rất tiến bộ sao? Tại sao lại không có thuốc điều trị? Cũng giống như các câu hỏi khi kiểm tra, có câu hỏi thì phải có câu trả lời, tại sao lại có 1 câu hỏi mà không có lời giải đáp chứ? Trên đường từ Đài Bắc về Gia Nghĩa, đầu óc tôi trống rỗng và chỉ có một thắc mắc: “ Tại sao lại không thể cứu chữa?” Sau này, tôi dần nhận ra rằng tình trạng của mình càng trở nên tồi tệ hơn. Vào lúc nửa đêm, mỗi khi nghĩ đến việc mình sẽ không thể chơi bóng hoặc ra ngoài chơi như các bạn cùng lớp, tôi rơi nước mắt trong vô thức, thậm chí còn lấy chăn trùm kín người để ba mẹ không nghe thấy tiếng khóc nức nở của tôi. Tôi cũng rất sợ mình sẽ rơi nước mắt bất kỳ lúc nào khi nghĩ về chuyện này ở trường, do đó, trước khi đến lớp, lúc nào tôi cũng tự luyện tập “muốn khóc thì phải kiềm chế” để giảm bớt đi số lần tôi muốn khóc. Dần dần, những việc tôi không thể làm càng lúc càng nhiều. Vào năm lớp 11, vì lớp học ở trên tầng nên tôi phải leo cầu thang, vào ngày hôm trước thì vẫn có thể tay bám vào thành cầu thang rồi từ từ leo lên tầng trên để vào lớp học nhưng ngày hôm sau thì không thể leo được nữa. Tôi không ngừng trải qua việc “đột nhiên có một ngày không thể làm cái này, không thể làm cái kia”, khi vừa mới vào đại học, tôi vẫn có thể tự mình di chuyển từ lớp học này sang lớp học khác, nhưng trong lúc di chuyển luôn luôn có những chuyện ngoài ý muốn phát sinh. Một lần, khi đang vội vã đến lớp học, tôi bất ngờ vấp phải bậc thềm và ngã ở ngã tư đường dành cho người đi bộ, vì hai bên không có có lan can để bám vào nên tôi không thể nhấc chân để bước qua được. Tôi đứng đó hồi lâu, cuối cùng cũng đợi được một bạn nữ cùng lớp đi ngang qua giúp đỡ mình. Dù rất xấu hổ nhưng tôi chỉ có thể đặt tay lên vai cô ấy và nhờ cô ấy làm điểm tựa để tôi có thế bước qua bậc thềm đó. Tệ nhất là khi tôi bị ngã bên đường, vì chân không thể nhấc lên cao, có thể bị ngã nếu mặt đất hơi không bằng phẳng. Điều phiền phức hơn nữa là tôi không thể tự mình đứng dậy được, thường xuyên phải nhờ các bạn đi ngang qua giúp đỡ, phải dạy các bạn cách ôm dưới nách tôi và để chân tôi duỗi thẳng thì mới có thể đứng dậy được. Hoặc khi tôi đang nằm trên giường và muốn mặc quần, tôi nhìn vào chân mình và nói: “cử động đi, nhấc chân lên!”, nhưng vẫn không thể nào cử động được. Bây giờ tôi là bác sĩ, khi làm việc trong bệnh viện, tôi ngồi trên ghế có bánh xe hoặc ghế không có tay vịn, đứng dậy rất khó khăn và phải nhờ đến sự giúp đỡ của đồng nghiệp, cuộc sống của tôi thường xuyên phải đối mặt với những khó khăn mà đối với hầu hết mọi người là điều nhỏ nhặt. Cái chết đang ở rất gần vậy thì mơ ước có ý nghĩa gì nữa không? Tôi luôn quan tâm đến tên lửa, khi còn nhỏ, tôi luôn muốn chế tạo tên lửa bằng chính đôi tay của mình. Tôi mơ ước có cơ hội làm việc cho Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Hoa Kỳ (NASA) sau khi học đại học.  “Việc học là để sau này tìm được một công việc tốt và thực hiện được ước mơ nhưng với tôi nó có còn ý nghĩa không?” Tôi thậm chí mơ cũng dám mơ, vào năm lớp 11, có một thờ

  3. 11/16/2024

    Ep.34: “Chỉ muốn các em học sinh cấp dưới không bị ướt mưa khi đến trường nhưng không ngờ cả người dân Đài Bắc cũng được hưởng lợi” học sinh trường THPT Kiến Quốc đề xuất kế hoạch ch

    “Chỉ muốn các em học sinh cấp dưới không bị ướt mưa khi đến trường nhưng không ngờ cả người dân Đài Bắc cũng được hưởng lợi” học sinh trường THPT Kiến Quốc đề xuất kế hoạch cho thuê ô dù tại ga tàu điện ngầm Trên đường đi học nếu như bất chợt trời mưa nhưng không có ô thì phải làm sao? Đây là vấn đề thường hay gặp phải của các bạn học sinh khi đến trường, đây cũng là nỗi khổ của Dư Thừa Hy khi còn là học sinh trung học, đặc biệt, khoảng cách từ trường THPT Kiến Quốc mà anh theo học đến ga tàu điện ngầm cũng không gần, “mỗi lần trời mưa là sẽ bị ướt rất nhiều nên tôi phải tìm đoạn đường nào có nhiều mái hiên để ít bị ướt hơn. Anh lúc nào cũng nghĩ rằng đây cũng không phải là cách tốt nhất để tránh mưa nên đột nhiên nảy ra ý tưởng: “Chúng ta có dịch vụ cho thuê sạc dự phòng công cộng, thuê xe đạp công cộng vậy thì liệu ô che mưa cũng có thể cho thuê công cộng không?” Dư Thừa Hy cũng không nghĩ rằng mong ước của anh không lâu sau đó đã thành hiện thực! “Giúp tôi giữ trong 10 giây!” thu hút sự chú ý của Tập đoàn tàu điện ngầm Đài Bắc! Bạn đã bao giờ sử dụng “chiếc ô chung” tại ga tàu điện ngầm Đài Bắc khi có mưa bất chợt chưa? Đằng sau sự phục vụ chu đáo này của Tập đoàn MRT còn có ý tưởng và đóng góp của một nhóm học sinh trường THPT Kiến Quốc. Năm ngoái (2023), Dư Thừa Hy, một học sinh cuối cấp của trường THPT Kiến Quốc, đang tham gia lớp “ngân sách có sự tham gia” của trường, vì cảm thấy khó chịu khi trên đường đến trường thường xuyên có mưa đột ngột và quên mang theo ô che mưa, anh đã dũng cảm đưa ra ý tưởng “ô che mưa công cộng” và nhận được sự ủng hộ của nhiều bạn học.  Anh và 5 bạn cùng lớp khác đã đưa ra đề xuất “Giúp tôi giữ trong 10 giây” và kiến nghị Chính quyền thành phố Đài Bắc thành lập các trạm cho thuê ô để giải quyết sự bất tiện của người dân khi không có ô trong những ngày mưa. Đề xuất của họ nhận được nhiều phiếu bầu chọn nhất trong lớp và đại diện trường THPT Kiến Quốc tham gia vào cuộc thi đề xuất dành cho các trường THPT tại thành phố Đài Bắc. Trong bản kế hoạch “Giúp tôi giữ trong 10 giây”, nhóm học sinh lớp 12 này đã nghĩ ra các phương pháp thực hiện chi tiết, chẳng hạn như phí thuê - miễn phí trong giờ đầu tiên và 10 Đài tệ cho những giờ tiếp theo. Đối với thân ô, họ hy vọng sử dụng sợi tái chế PET thân thiện với môi trường, còn đối với chân đế và tán ô cũng được in thông tin quảng cáo hoặc tuyên truyền theo lệnh của chính phủ để nâng cao giá trị gia tăng của những chiếc ô công cộng. Làm thế nào để bạn phát triển một đề án chu đáo như vậy từ một sự phiền toái nhỏ gặp phải trên đường đến trường? Dư Thừa Hy cho biết: “Mọi người đều nghĩ về những vấn đề mà bạn thực sự có thể gặp phải, sau đó nghĩ xem bạn có thể đưa ra những gợi ý gì về vấn đề này”. Họ dựa vào “các phương pháp không có hệ thống” để động não, đưa ra nhiều ý tưởng khác nhau và sau đó thiết kế chúng, sau đó thiết kế từng biện pháp đối phó, từ 1 tấm áp phích đề xuất trên lớp phát triển thành một kế hoạch dài 12 trang. Cuối cùng, “Giúp tôi giữ trong 10 giây” đã thành công nổi bật so với 23 đề xuất do học sinh  THPT thành phố Đài Bắc đưa ra và giành vị trí thứ ba trong “Đề xuất lập ngân sách có sự tham gia của Thành phố Đài Bắc năm 2023”. Các đề xuất thú vị khác bao gồm: “Đèn giao thông” do học sinh trường THPT nữ sinh Trung Sơn đề xuất để ngăn người đi bộ nhìn xuống điện thoại di động của họ và tránh chuyện đáng tiếc xảy ra. Ngoài ra còn có đề xuất nhằm quảng bá “Quán cà phê thân thiện với giáo viên” của THPT Thực nghiệm Phương Hòa. Theo tiêu chí lựa chọn do Chính quyền thành phố Đài Bắc đặt ra, đội chiến thắng phải có thành tích vượt trội về tính đổi mới, tính khả thi và tính chuyên nghiệp, đồng thời phải có khả năng giao ban và trả lời câu hỏi tại chỗ. Ngay sau khi đề xuất chia sẻ “Hãy giúp tôi giữ nó trong 10 giây” của học sinh trường Kiến Quốc giành được giải thưởng, đề xuất này đã được Tập đoàn tàu điện ngầm Đài Bắc chú ý. Vào thời điểm đó, Tập đoàn MRT đang làm việc với một nhóm khởi nghiệp để chuẩn bị ô dù công cộng “Raingo” và thiết lập các trạm cho thuê tại các ga tàu điện ngầm, do đề xuất của học sinh nên trường Kiến Quốc cũng có một trạm cho thuê ô dù công cộng và cũng là trường học duy nhất ở Đài Loan có trạm cho thuê o dù Raingo. Sau khi trao đổi với đội ngũ điều hành mới nhận ra rằng dự toán “ngân sách” khác biệt rất lớn Thông qua sự sắp xếp của chính quyền thành phố, nhóm học sinh trường Kiến Quốc này đã được mời đến gặp gỡ và giao lưu với đội ngũ Raingo, đồng thời họ cũng có cơ hội lần đầu tiên trải nghiệm chiếc ô công cộng mà lúc đó chưa có trên đường. Trần Hồng Quang, một trong những học sinh tham gia đề xuất, vẫn nhớ mình đã phấn khích như thế nào khi lần đầu tiên nhận được chiếc ô mà mình và các bạn cùng lớp chia sẻ để “thực hiện một điều ước thành công”, “Chiếc ô đó rất dễ sử dụng và rất chắc chắn, hơn nữa rất bất ngờ là chiếc ô này đủ to nhưng không quá nặng!” Sau khi dùng thử chiếc ô, các sinh viên đã đánh giá cao chất lượng của chiếc ô và đồng ý rằng sự hợp tác với các nhóm khởi nghiệp mới của Tập đoàn MRT là phù hợp với mô hình kinh doanh mà họ đề xuất. Tuy nhiên, họ vẫn đưa ra nhiều đề xuất tối ưu hóa cho thiết kế tổng thể, bao gồm thêm Chức năng thanh toán Easy Card, thuận tiện cho học sinh trung học thuê ô và thêm các quảng cáo vào thiết kế ô, v.v.. Phần quan trọng và khó khăn nhất của đề xuất mô phỏng “lập ngân sách có sự tham gia” là “cách ước tính ngân sách”. Dư Thừa Hy đã đề cập rằng vào thời điểm đó, họ đã so sánh nhiều dữ liệu trực tuyến khác nhau, chẳng hạn như việc xây dựng hệ thống YouBike, chi phí sản xuất ô dù trên thị trường, v.v., ước tính việc phát triển hệ thống cho thuê ô công cộng sẽ tiêu tốn khoảng 100.000 Đài tệ, giá mua mỗi chiếc ô là 300 Đài tệ. Thực hiện đề xuất của bản thân bằng “hành động” và âm thầm ghi ký hiệu trên chiếc ô công cộng Khi được “Báo tuổi teen” phỏng vấn, Dư Thừa Hy đã là sinh viên năm thứ hai khoa Xã hội học của Đại học Quốc gia Đài Loan, nhớ lại lúc ước tính chi phí ở trường trung học, anh cho rằng: “Tôi không biết chi phí để chế tạo một chiếc máy cho thuê ô là bao nhiêu tiền, có thể phán đoán, suy nghĩ, loại trải nghiệm xã hội này rất khó xử lý đối với học sinh”. Tuy nhiên,  đây là một trong những thách thức lớn nhất mà các em gặp phải khi thực hiện lập ngân sách có sự tham gia. Trần Hồng Quang, người bạn cùng lớp đưa ra đề xuất với Dư Thừa Hy, cũng xúc động viết ra cảm xúc của mình sau khi tham gia cuộc thi: “Tôi thường phàn nàn về sự suy nghĩ không được thấu đáo của chính phủ, đây là lần đầu tiên tôi có cơ hội tham gia chính sách công nên mới mới nhận ra rằng ngay cả những người bình thường đôi khi cũng khó có thể hoàn thiện chính sách của mình chứ đừng nói đến những nhân viên hành chính chăm chỉ.” Mặc dù nhóm học sinh này đã tốt nghiệp khi trạm cho thuê ô công cộng đang được xây dựng nhưng đó vẫn là một trải nghiệm rất quý giá để các bạn bắt đầu từ những bất tiện nhỏ trong cuộc sống và cố gắng tìm ra giải pháp mang lại lợi ích cho học sinh. Dư Thừa Hy tin rằng “việc lập ngân sách có sự tham gia có thể kết nối 'sự bất tiện của tôi' với 'sự bất tiện của bạn' và là cách suy nghĩ tốt hơn về giải quyết các vấn đề công cộng.” Giờ đây khi đi qua trạm tàu ​​điện ngầm, Dư Thừa Hy cũng sẽ đặc biệt chú ý đến trạm cho thuê ô Raingo, thậm chí còn âm thầm đánh dấu trên ô để quan sát số lần sử dụng. Anh hy vọng ý tưởng bền vững và thân thiện với môi trường này có thể được nhiều người chấp nhận hơn. Khi trời mưa và không c

  4. 10/22/2024

    Ep.33: Để bảo vệ quê hương xinh đẹp của rùa biển và san hô, việc thu phí dành cho khu vực tham quan bãi gian triều của đảo Tiểu Lưu Cầu đang được triển khai

    Sau khi đại dịch COVID-19 được kiểm soát, sự quan tâm đến du lịch trên toàn thế giới đang tăng cao, bao gồm các địa điểm như Venice, Italy và Valencia, Tây Ban Nha. Với nhiều cách thu thuế du lịch mới, mục đích không chỉ để "tạo ra lợi nhuận từ du lịch", mà còn hy vọng thông qua việc đánh giá giá trị, giảm thiểu tác động môi trường do số lượng khách du lịch quá đông và ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của người dân địa phương. Tại Đài Loan, nơi có nguồn tài nguyên sinh vật biển phong phú và mật độ rùa xanh nguy cấp cao nhất, tính từ tháng 7 năm 2024, đảo Tiểu Lưu Cầu cũng bắt đầu thực hiện "phí bảo tồn du lịch" tại ba khu vực vùng gian triều, du khách khi vào khu vực kiểm soát sẽ phải trả 60 tệ phí vào cửa. Thuế du lịch là gì? Nó có thể đóng vai trò gì giữa phát triển du lịch và bền vững môi trường? Kết quả của các khu vực thực hiện là như thế nào? Chúng tôi sẽ phát hành một loạt báo cáo về "chương quốc tế" và "chương nội địa", đưa mọi người đến với những chiến lược và suy nghĩ đằng sau du lịch các nước. Đảo Tiểu Lưu Cầu, chỉ cách Đông Cảng, Bình Đông nửa giờ đi tàu, có diện tích khoảng 6.8 km² với dân số đăng ký lên đến 12.000 người, là hòn đảo nằm ở xa có mật độ dân số cao nhất ở Đài Loan. Cùng với sự ghé thăm của hàng triệu du khách mỗi năm, khiến cho sinh thái toàn đảo ngày càng xuống cấp. Để giải quyết vấn đề này, chính quyền huyện Bình Đông từ tháng 7 năm nay đã triển khai "phí bảo tồn du lịch" tại ba khu vực vùng gian triều trên đảo, du khách chỉ cần vào khu vực kiểm soát sẽ phải trả 60 tệ phí vào cửa — hy vọng có thể bảo vệ tài nguyên thiên nhiên của Đảo Tiểu Lưu Cầu, ngăn chặn thảm họa du lịch. Rùa biển, thuyền Vương, và rạn san hô, Tiểu Lưu Cầu trở thành điểm đến du lịch nổi bật Đảo Tiểu Lưu Cầu, trước đây có tên là Lạp Mỹ Đảo, từng được người Hà Lan gọi là Kim Sư Đảo, thuộc huyện Bình Đông, xã Lưu Cầu, có tài nguyên biển và di sản văn hóa phong phú. Nhiệt độ nước biển ở Tiểu Lưu Cầu luôn duy trì trên 25 độ C, là vùng biển "ấm nhất" của Đài Loan, nhờ vào sự ấm áp này mà nơi đây phát triển hàng trăm loại rạn san hô khác nhau. Trên thế giới có 7 loại rùa biển, Đài Loan có thể nhìn thấy 5 loại, và Tiểu Lưu Cầu là nơi có khả năng cao nhất để ngắm rùa biển, bao gồm cả rùa xanh, một loài động vật cần bảo tồn, vì rạn san hô chính là ngôi nhà thoải mái nhất của rùa. Ngoài ra, lễ hội quan trọng diễn ra ba năm một lần có tên là "Đón Vương" (lễ hội Đón Vương là một lễ hội quan trọng tại khu vực Đông Cảng, có vị trí quan trọng trong văn hóa tín ngưỡng Vương gia. Người dân địa phương tin rằng việc đưa các vị thần dịch bệnh lên thuyền Vương, cùng với việc Vương gia và thuyền Vương ra đi, sẽ mang lại bình an cho địa phương. Một trong những phần nổi bật của lễ hội là "đốt thuyền Vương", thuyền Vương được chở đầy lễ vật sẽ được đưa ra biển, khi đến giờ sẽ được đốt cháy, biểu tượng cho việc tiễn Vương gia về thiên giới.) đây cũng được công nhận là di sản văn hóa dân gian quan trọng cấp quốc gia. Do đó, Đảo Tiểu Lưu Cầu trở thành một trong những khu vực du lịch nổi bật nhất của Đài Loan, vào các kỳ nghỉ lễ liên tiếp, lượng du khách đến đây để lặn biển, chèo SUP (viết tắt của Stand Up Paddle, một môn thể thao nước bắt nguồn từ Hawaii, kết hợp giữa lướt sóng và sử dụng ván chèo truyền thống) ngắm rùa biển và tham quan vùng gian triều, tận hưởng kỳ nghỉ thư giãn bên bờ biển. Trong mùa rùa đẻ trứng và thời gian Đón Vương, chỗ ở tại đây thường rất khó tìm. Nước thải khiến vùng biển Tiểu Lưu Cầu phát triển các loại tảo lạ Ông Trần Văn Ngọc, 60 tuổi, từ khi sinh ra gần như chưa bao giờ rời khỏi quê hương  Đảo Tiểu Lưu Cầu, đã chứng kiến sự thay đổi của vùng biển này. Ông nhớ rằng, tuổi thơ của mình trôi qua bên bờ biển, vui chơi ở vùng gian triều và cùng bạn bè "ăn hải sản thoải mái". Tuy nhiên, khi du lịch  Đảo Tiểu Lưu Cầu ngày càng phát triển, lượng nước thải đổ vào bờ biển gia tăng, cộng với biến đổi khí hậu toàn cầu, ông Trần nhận thấy biển bắt đầu mọc lên những loại tảo chưa từng thấy, và số lượng ngày càng nhiều. Nước biển trở nên phì nhiêu, hệ sinh thái vùng triều ban đầu đã bị thay đổi hoàn toàn. Khảo sát của Cơ quan Bảo vệ Biển thuộc Ủy ban Đại dương đã xác nhận rằng hầu hết các khu vực rạn san hô ven biển  Đảo Tiểu Lưu Cầu đã suy giảm sức khỏe đến mức không còn khả năng phục hồi, số lượng và khối lượng cá thấp hơn so với các hệ sinh thái đá ngầm khác của Đài Loan, tình hình thật đáng lo ngại. Không chỉ môi trường bị đe dọa, đời sống người dân địa phương cũng bị ảnh hưởng bởi lượng du khách quá đông, dẫn đến tình trạng tiêu thụ điện tăng vọt và gây mất điện trong mùa du lịch cao điểm. Vào giữa tháng 6 năm nay, số lượng du khách lên đảo trong ngày vượt qua 10.000 người, tạo ra mức tiêu thụ điện kỷ lục, hệ thống điện tự động ngắt, khiến toàn đảo mất điện vào khoảng 7 giờ tối mà không có cảnh báo trước, nhiều người dân còn đang tắm thì rơi vào bóng tối. Ông Trần  Văn Ngọc cho rằng, vấn đề căn bản gây ra tình trạng mất điện lớn là do trên đảo có nhiều homestay không được đăng ký hợp pháp. "Có những homestay sử dụng điện nông nghiệp đăng ký từ vườn cây ăn trái, nhưng họ lại mở điều hòa, mỗi homestay có 5, 6 máy," không có gì ngạc nhiên khi điện vượt quá khả năng tải. Trước đây, ông Trần cũng đã từng mở homestay trên đảo, nhưng chứng kiến hệ sinh thái quê hương bị ảnh hưởng bởi du lịch, ông rất đau lòng và quyết định từ bỏ sự nghiệp homestay, quay trở lại với nghề cũ, đồng thời vào năm 2017 thành lập "Hiệp hội Du lịch Tự nhiên và Văn hóa Tiểu Lưu Cầu", đảm nhận công việc tuần tra biển, quản lý vùng gian triều. Mỗi năm, Tiểu Lưu Cầu thu hút hàng triệu du khách, vấn đề "du lịch quá mức" ngày càng trở thành mối quan tâm của nhiều người, đặc biệt là việc bảo vệ hệ sinh thái biển đang trở nên cấp bách, vì một khi sinh vật biến mất, rất khó để phục hồi lại. Ngoài nỗ lực của các tổ chức tư nhân như Hiệp hội Du lịch Tự nhiên và Văn hóa Tiểu Lưu Cầu, các cơ quan công cũng đang tiếp tục suy nghĩ về giải pháp trong tình huống khó khăn giữa ngành công nghiệp và môi trường. Việc triển khai thu phí vùng gian triều mùa hè này là một trong những nỗ lực nhằm cứu vãn hệ sinh thái của đảo. Không chỉ thu phí bảo tồn, khu vực bãi gian triều còn được chỉ định do hướng dẫn viên du lịch dẫn dắt Tiểu Lưu Cầu có 5 vùng gian triều—Đỗ Tử Bình, Sam Phúc, Cáp Bản Vịnh, Ngư Trình Vĩ, và Long Hà Động—đã được công nhận là khu vực cảnh quan sinh thái văn hóa từ năm 2015, với các quy định tương ứng dựa trên đặc điểm của từng khu vực ven biển và vùng triều. Tuy nhiên, mãi đến ngày 1 tháng 7 năm nay, chính quyền huyện Bình Đông mới chính thức thu "phí bảo tồn du lịch" 60 tệ từ du khách tham quan các khu vực cảnh quan vùng gian triều tại Sam Phúc, Ngư Trình Vĩ và Đỗ Tử Bình theo quy định "Phương pháp thu phí bảo tồn du lịch cho khu vực du lịch và khu vực cảnh quan đặc biệt". Du khách tham quan những vùng triều này không chỉ phải trả thêm 60 tệ phí vào cửa, mà còn phải thuê hướng dẫn viên chuyên nghiệp để vào tham quan, và lộ trình tham quan cũng có giới hạn nhất định, nhằm giảm thiểu sự tác động của hoạt động vui chơi giải trí lên môi trường. ​ Tính đến cuối tháng 7 năm nay, sau hơn một tháng bán vé phí bảo tồn, đã có tổng cộng 2.275 vé được bán ra, thu về 136.500 tệ. Báo Tuổi Teen đã hỏi Cục Quản lý Hải dương và Nghề cá huyện Bình Đông về tình hình thực thi chính sách này, và chính quyền huyện cho biết, số tiền thu được sẽ được sử dụng theo quy định tại Điều 8 của "Phương pháp thu phí bảo tồn du lịch cho khu vực du lịch và khu vực cảnh quan đặc biệt", nhấn mạnh vào "sự tham gia của địa phương", mời gọi cá

  5. 10/16/2024

    Ep.32: Tâm sự của cảnh sát tư pháp với 30 năm kinh nghiệm hành quyết tử tù Trần Chí Minh, người cân bằng giữa tội ác và hình phạt của án tử

    “Đôi khi tôi tự hỏi phải chăng kiếp trước mình là một nạn nhân vô cùng khốn khổ. Nếu không thì tại sao kiếp này tôi lại làm nhiều việc như vậy (đóng vai kẻ hành quyết) để ‘trả đũa’ số phận kiếp trước”. Trần Chí Minh, 59 tuổi, đã nghỉ hưu tại cơ quan cảnh sát tư pháp của Văn phòng Công tố Tòa án Tối cao Đài Loan cách đây 5 năm. Trong 30 năm 9 tháng trong sự nghiệp của mình, trải nghiệm đặc biệt nhất là việc cá nhân ông đã tham gia hơn 100 vụ thi hành án tử hình, trong đó hơn 30 vụ ông là người trực tiếp bắn súng. Cả ông và những “tiền bối” cao cấp hơn ông đều không nghỉ hưu trước tuổi 55. Có người đã ăn chay nhiều năm vì điều này, và cũng có người bị ám ảnh vì điều này. Sau khi nghỉ hưu, Trần Chí Minh tích cực tham gia dàn hợp xướng và tìm thấy sự bình yên trong âm nhạc. Ông nói: “Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng trong đời mình sẽ phải làm điều này cho đất nước (bắn chết tù nhân). Một kẻ sát nhân bị kết án tử hình sau nhiều phiên điều tra và xét xử thực sự rất khó để phân biệt rõ ràng đâu là đúng đâu là sai.” Mỗi lần nhận nhiệm vụ phải thi hành “án tử” giống như có tảng đá lớn đè lên ngực Việc giải thích hiến pháp về hình phạt tử hình đã gây tranh cãi từ lâu trong xã hội Đài Loan. Tuy nhiên, ngoài giá trị nhân quyền và tinh thần của Hiến pháp, còn có một vấn đề nan giải quan trọng khác - ai sẽ vì đất nước thi hành án tử, bóp cò và trở thành người lấy đi mạng sống của người khác? Tại Đài Loan, nhiệm vụ thi hành án tử hình được giao cho Sở Kiểm sát cấp cao Đài Loan và “cảnh sát tư pháp” thuộc nhánh công tố của nước này. Cảnh sát tư pháp có trách nhiệm chính trong việc bảo vệ sự an toàn của tòa án hoặc cơ quan kiểm sát và chịu trách nhiệm canh gác bị cáo, nghi phạm hình sự. Tuy nhiên, tại các sở kiểm sát có địa điểm thi hành án, họ còn được giao nhiệm vụ đặc biệt là “thi hành án tử”. Hiện nay, cơ quan kiểm sát chính ở Đài Loan là Sở kiểm sát cấp cao Đài Loan (chịu trách nhiệm về khu vực phía Dắc đến Tân Trúc) và Sở Kiểm sát Cao Hùng (chịu trách nhiệm cho khu vực phía nam). Ở những huyện thị không có bãi hành quyết, quân cảnh thường hỗ trợ việc hành quyết. Ông Trần Chí Minh từng phục vụ trong Sở Kiểm sát cấp cao Đài Loan, là nơi chủ yếu tiến hành án tử hình, ông là một trong những tay súng thực hiện nhiều án tử nhất của cảnh sát tư pháp. Ông miêu tả, mỗi lần nhận được nhiệm vụ là giống như có một tảng đá lớn đè lên trên ngực. Sau khi ông nghỉ hưu, các cảnh sát tư pháp trẻ không thể nào thực hiện nhiệm vụ này, hiện tại, chỉ có Cảnh sát trưởng và Phó Cảnh sát trưởng mới có thể đảm nhiệm.  “Bằng”, sau khi thêm bộ giảm thanh vào khẩu súng lục, tiếng nổ vang trời của súng biến mất, nó giống như âm thanh của bùn rơi xuống sàn, nhưng thường thì có nhiều hơn một âm thanh. Sau 20 phút, bác sĩ pháp y sẽ xác định “sống hay chết” dựa trên việc đồng tử của tội phạm có giãn ra hay không. Nếu không có “cái chết thành công” thì sẽ bắn một phát súng khác. Sau nhiều phát súng liên tiếp, mọi người trong khu hành quyết chen chúc vào phòng vệ sinh trong góc, vừa rửa tay vừa hét lên, “Rửa tay và không làm nữa! Rửa tay và không làm nữa!”. Nhưng mỗi lần như vậy ông đều nghĩ trong đầu: “Lần sau không phải lại đến đây nữa sao? Tại sao lại phải hét như vậy?”, tuy nhiê,n ông vẫn hét lớn cùng mọi người. Vào năm ông nghỉ hưu, khi đó ông 54 tuổi, trưởng bối của ông lúc trước cũng nghĩ khi chưa đến 50 tuổi. Cảnh sát tư pháp không chỉ là một “công việc nguy hiểm và lao lực”, gây nguy hiểm đến tính mạng, sức khỏe hay sự an toàn, mà còn vì là một tay súng nên ông khó có thể nói chuyện với người khác về những mâu thuẫn tích tụ trong lòng. Khi áp lực lên đến đỉnh điểm, ông chỉ có thể lựa chọn rời đi. Chức vụ nguy hiểm và lao lực là gì? Theo “Tiêu chuẩn chứng nhận cho công việc nguy hiểm và lao lực dành cho công chức”, công việc lao động nguy hiểm và lao lực đề cập đến những công việc gây nguy hiểm cho sức khỏe thể chất và tinh thần hoặc an toàn tính mạng hoặc yêu cầu phải làm việc theo ca, làm việc ban đêm, thời gian làm việc dài hoặc có tính biến động cao. Vì vậy, tuổi nghỉ hưu tự nguyện đã được hạ xuống và không cần phải đợi đến 60 tuổi mới được nộp đơn xin nghỉ hưu. Trần Chí Minh nói: “Kể từ khi nhận công việc này, tất cả chúng tôi đều nghĩ, ‘Nếu tôi không xuống địa ngục thì ai sẽ vào địa ngục?’ Nhưng chúng tôi không biết liệu điều này (thi hành án tử hình) có hoàn toàn đúng hay không?” Nhớ lại khi còn là một cậu bé, ông rất thích vẽ tranh và mơ ước trở thành một nghệ sĩ. Khi ông 22 tuổi, bố mẹ ông muốn ông “nhận lương nhà nước” và làm công chức, điều đó sẽ giúp ông có được sự ổn định trong công việc, vì vậy, ông đã tham gia vào thi cảnh sát tư pháp, ông chưa từng nghĩ rằng mình lại làm một công việc có liên quan đến “xạ thủ”. Khi còn là một người lính, ông luôn bắn trúng vào mục tiêu, nhưng ông đã được định sẵn phải “xuống địa ngục” Trần Chí Minh từ nhỏ là một cậu bé rất vâng lời, dưới sự kỳ vọng của ba mẹ, khi ông nhìn thấy thông tin thi tuyển cảnh sát tư pháp trên báo ông đã đăng ký đi thi và cuối cùng được điều đến Sở “Tôi cũng không hề biết sau khi thi xong đơn vị của chúng tôi lại làm công việc như thế này (thì hành án tử)...” Trần Chí Minh nhìn lại tất cả những gì ông đã trải qua, nó giống như “số phận”. Ví dụ, khi còn trong quân đội, ông được phân công vào đơn vị quân cảnh, đơn vị này yêu cầu huấn luyện bắn súng chuyên sâu hơn quân bình thường. Trong một tháng, ông mỗi ngày đều đến trường bắn với khẩu súng trên lưng để tập bắn. “Về cơ bản thì tôi đều bắn trúng mục tiêu”, sau đó nghĩ lại thì có vẻ như đang luyện tập cho công việc sau này. Không biết là do “tài năng” bắn súng xuất chúng của ông ta được bộc lộ, hay là do ông không tỏ ra sợ hãi trong đêm đầu tiên canh gác tử tù, trong Sở Kiểm sát cấp cao có hơn 30 cảnh sát tư pháp, cấp trên sẽ chọn ra 3 người phụ trách thi hành án tử trong thời gian dài và cảnh sát mới vào nghề Trần Chí Minh, khi đó mới 23 tuổi đã được chọn.  Đó là một nền giáo dục gây sốc lần đầu tiên. “Lần đầu tiên tôi canh gác hiện trường, sau khi thực hiện xong nhiệm vụ, tôi thấy hai hoặc ba người ở hiện trường đang giẫm lên lưng tử tù. Mọi người đều giẫm lên anh ta và tôi nghĩ rằng mọi người có nhất thiết phải làm như vậy không, và tôi cũng làm theo. Sau này hỏi tiền bối thì mới biết rằng giẫm lên như vậy là tử tù được ra đi nhanh hơn.” Việc này có vẻ tàn nhẫn nhưng mục đích của họ là để người đã khuất không phải đau khổ thêm nữa. Không bao lâu sau đó, cấp trên tìm đến Trần Chí Minh, muốn ông xem xét đến việc tiếp nhận nhiệm vụ thi hành án tử. Trần Chí Minh trong lòng rất do dự, ông biết một số sĩ quan cấp cao chỉ có thể làm lính canh chứ không thể bắn súng, nhưng ông không thể dễ dàng từ chối sau khi có mặt tại hiện trường một năm sau khi nhậm chức. Bây giờ tôi mới 23 tuổi, tôi có thể trốn thoát được bao lâu? Khi còn trong quân đội, ông đã bị bắt nạt thậm tệ và bị tổn thường tinh thần đến mức không muốn sống. Trong quá trình học tập, ông cũng bị giáo viên chế giễu ác ý, dù cấp trên có nói: “Không cần phải ép buộc bản thân, cứ suy nghĩ đi”, những tổn thương tâm lý trong quá trình trưởng thành đã khiến anh không dám trái lời cấp trên đã ảnh hưởng đến quyết định của anh. Trần Chí Minh kể rằng ban đầu một số đồng nghiệp không hiểu tại sao án tử hình lại được thi hành ở Sở Kiểm sát cấp cao, nhưng sau đó họ đã tìm ra câu trả lời ở Điều 21 Bộ luật Hình sự. Luật này quy định rằng nếu đang thực hiện nhiệm vụ của mình theo lệnh của cơ quan cấp trên hoặc công chức, ngay cả khi hành vi đó đáp ứng các điều kiện được pháp luật quy định là tội phạm (bắn tử

  6. 09/30/2024

    Ep.31: [Đội ngũ nghiên cứu động đất Đài Loan] Lâm Bá Tu: Sống bên giếng, tạo nên kỳ tích quốc tế trong ngành khoan Đài Loan

    Vào năm 1999, Đài Loan đã trải qua trận động đất lớn 7.3 độ Richter, được gọi là trận động đất 921, là trận động đất lớn nhất thế kỷ 20 ở Đài Loan. Nhóm nghiên cứu của  Đài Loan cũng đã ngay lập tức tham gia, thực hiện khoan sâu 2.000 mét dưới lòng đất, khởi động “Dự án khoan sâu đứt gãy Chelungpu” (Taiwan Chelungpu-fault Drilling Project, TCDP), thu được lõi đứt gãy quý giá từ đoạn đứt gãy Chelungpu. Đây là lần đầu tiên các nhà khoa học có thể quan sát trực tiếp sự chuyển động của tâm trái đất trong thời gian xảy ra động đất, giúp nghiên cứu khoa học về động đất của Đài Loan vươn ra thế giới. Năm 2021, khu vực Hoa Liên tiếp tục xảy ra hai trận động đất 5.8 và 6.2 độ Richter. Vào cuối năm đó, đội ngũ nghiên cứu của chúng tôi đã bắt đầu Dự án nghiên cứu khoan đứt gãy Milun (Milun Fault Drilling and All-inclusive Sensing Project, MiDAS), sử dụng công nghệ giám sát động đất bằng sợi quang, giống như cấy “thần kinh” vào vỏ trái đất, cảm nhận sự rung chuyển của lớp đất. Đây lại là một dự án cấp thế giới, hứa hẹn sẽ tiến xa hơn nữa trong việc giám sát động đất và khởi động các biện pháp phòng chống thiên tai một cách kịp thời. Từ Chelungpu đến Milun, 18 năm nghiên cứu nối tiếp, từ tâm trái đất đến khí gas, từ khoa học đến kỹ thuật, từ sóng điện đến lớp đá, cùng với các thợ khoan tư nhân, mỗi người đều mang trong mình kỹ năng độc đáo và sứ mệnh bảo vệ Đài Loan. Giống như một “Biệt đội hành động” trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học động đất, họ “đi xuyên qua trời đất”, ứng dụng từ thiên văn học đến địa lý, mở ra nhiều con đường trong nghiên cứu và công nghiệp. Bài viết này là câu chuyện của chuyên gia khoan Lâm Bá Tu, người với tinh thần cày cuốc “như một thủy ngưu” đã dẫn dắt đội ngũ vượt qua nhiều khó khăn, từ bị coi là trò cười đến việc giúp các học giả Đài Loan thu được mẫu lõi đứt gãy quý giá, được công nhận trong cộng đồng nghiên cứu động đất quốc tế. Ảnh: Lâm Ngạn Đình “Ông Lâm đã đến, tôi thấy yên tâm rồi!” Nhà khoa học Mã Quốc Phượng, người dẫn dắt dự án Milun, phấn khởi nói khi thấy Lâm Bá Tu. “Không có ông Lâm, dự án này không thể tiến hành.” Buổi chiều trong ngày cáp quang được lắp đặt tại Dự án Giếng cáp quang ngầm Milun A, các thành viên chủ chốt của nhóm đã tụ tập để chứng kiến khoảnh khắc lịch sử. Khác với phong cách học thuật của các thành viên nghiên cứu, Lâm Bá Tu hiện lên với sự mạnh mẽ và tự tin. Nhiệm vụ của ông là giám sát, kiểm tra quy trình treo và bảo vệ ống sợi quang - một ống nặng 150kg, nếu đặt quá nhanh có thể gây tai nạn; nếu đặt quá chậm, độ ẩm có thể ảnh hưởng đến tín hiệu sợi quang. Thấy những đồng nghiệp của mình làm việc một cách từ tốn, ông cảm thấy an tâm và không giấu được sự phấn khích khi nói với Mã Quốc Phượng: “Thầy ơi, tôi nghĩ lần này chúng ta có thể công bố trên tạp chí Khoa học (Science) hoặc tạp chí Nature) đấy!” Công ty Năng lượng Xanh Phong Vũ của Lâm Bá Tu là một trong số ít các công ty khoa học kỹ thuật tại Đài Loan. Chiếc mũ bảo hiểm mà ông đội không có tên công ty của mình, mà lại có tên Dự án Khoan Đứt Gãy Chelungpu “TCDP” (Taiwan Chelungpu-fault Drilling Project) và “Dự án Khoan Sâu 2.000m Đứt Gãy Chelungpu”, như một huy hiệu của một chiến binh vinh quang, tỏa sáng. TCDP, tức là dự án khoan sâu đứt gãy Chelungpu được khởi động vào năm 2004, là thách thức lớn nhất trong cuộc đời của Lâm Bác Tu, khi ông đặt cược cả bản thân và công ty vào dự án này. Từ giai đoạn chuẩn bị, ông đã chuyển đến sống trong một căn nhà container ở khu vực khoan Chelungpu tại Đài Trung trong suốt 3 năm, ông mua máy tính, học lập trình, cải tiến thiết bị khoan và liên tục gặp thất bại, ông cũng chứng kiến số thành viên tham gia ngày một giảm, nhưng cuối cùng, điều đó còn cảm động hơn cả một kịch bản truyền cảm hứng - đánh bại cả trận đấu cuối cùng với một cú đánh hoàn hảo, không chỉ thành công trong việc thu thập mẫu đá từ đoạn đứt gãy, mà mẫu đầu tiên cũng hoàn chỉnh. Đến nay, khi nhắc đến điều này, ông vẫn tự hào mô tả: “Một cú đánh hoàn hảo!” Cấu trúc lớp đá từ khi động đất bắt đầu đến khi kết thúc đều được ghi lại. Trong các dự án nghiên cứu được tài trợ bởi Quốc hội, TCDP là dự án có nhiều bài báo nhất được công bố trên các tạp chí hàng đầu, và việc Đài Loan có thể đồng thời công bố trên các tạp chí Khoa học và Tự nhiên là điều chưa từng thấy. Là một “doanh nhân”, Lâm Bá Tu tự nhận mình không phải là nhà nghiên cứu và không cần phải ghi tên mình trong các bài báo, nhưng ông đã nhận được hai chứng nhận cảm ơn từ các đơn vị nghiên cứu. “Cú đánh hoàn hảo” này không chỉ đảo ngược vị thế nghiên cứu khoa học về động đất của Đài Loan trên trường quốc tế, mà còn thay đổi hướng phát triển của công ty Linh Bá Tu. “Chúng ta, người Đài Loan, không kém một ai cả!” “Người Đài Loan không kém một ai, không có kinh nghiệm nhưng có tinh thần như một thủy ngưu”. Trong cuộc phỏng vấn, Lâm Bá Tu đã nhắc đi nhắc lại câu này vài lần. Bởi vì TCDP là một dự án khoan quốc tế, trong hội nghị quốc tế đầu tiên, sau khi Lâm Bá Tu trình bày, các thành viên quốc tế đã viết hai vấn đề trên bảng trắng: Không phù hợp với thị trường (chỉ ra rằng kinh phí dự án khoan sâu của Đài Loan chỉ có 2 triệu USD, thấp hơn rất nhiều so với mức tối thiểu 5 triệu USD của quốc tế). Không có kinh nghiệm. Lâm Bác Tu nhớ lại, “Chúng tôi cảm thấy như bị coi là “trò cười”.  Sau báo cáo này, một vài quốc gia ngay lập tức “rút lui” khỏi dự án TCDP. Trước khi nhận dự án này, Lâm Bá Tu từng định làm kinh doanh khoan suối nước nóng, muốn chuyển công ty từ khoan thông thường sang lĩnh vực khoan sâu trên 1.000 mét. Vì công nghệ khoan sâu có ngưỡng kỹ thuật cao và cần nhiều hiểu biết về địa chất, ông đã tìm đến giáo sư Lý Tích Đê và Trần Duy Dân của Viện Nghiên cứu Địa chất Ứng dụng, theo các thầy làm khảo sát. “Tôi ban đầu không tự tin để đấu thầu dự án khoan sâu Chelungpu, nhưng chính các thầy đã khuyến khích tôi thách thức bản thân, nên tôi đã tích hợp tất cả thiết bị và tài nguyên của công ty để đấu thầu và đã trúng thầu.” Bị đội ngũ nước ngoài nghi ngờ, điều đó càng kích thích tinh thần chiến đấu của ông: “Phải giống như một thủy ngưu, cứ lao vào mà làm thôi.” Lâm Bá Tu đã tích cực “ổn định nội bộ.” Công ty do cha ông sáng lập, làm ăn thì phải tính toán, cha ông hỏi: “Nhận dự án này có lãi không?” Ông đáp: “Con sẽ cố gắng không để lỗ.” Tất nhiên cha ông phản đối, nhưng cuối cùng ông cũng thành công thuyết phục gia đình, ông còn yêu cầu cha mình chuyển tất cả các dự án khác cho các nhà thầu khác, tự mình Nam tiến và sống trong một căn nhà container ở vùng núi Đại Khanh suốt 3 năm, dùng toàn bộ tài nguyên công ty cho dự án này. “Trong 3 năm đó tôi không về nhà, con tôi muốn gặp cha đều phải đi xe buýt đến, dĩ nhiên cũng suýt có ‘cuộc cách mạng gia đình’.” Thế hệ thứ hai gia nhập vào lĩnh vực khoan, cả cha và con đều có khả năng nghiên cứu phát triển xuất sắc Để làm việc, ông sống bên giếng, điều mà người khác thấy thật khó tin, nhưng bối cảnh lớn lên của Lâm Bá Tu khiến ông thấy lựa chọn này hoàn toàn hợp lý: “Thời nhỏ tôi theo cha khoan giếng, sống dọc theo công trường, lớn lên trong lều trại, học tiểu học đã chuyển 4 trường mới tốt nghiệp. Lớp hai, vì cha mẹ đi làm ở nơi khác, tôi phải sống một mình rất lâu, ăn cơm thì đến nhà hàng xóm, tính tự lập như vậy mà có được.” Cha ông vốn là chuyên viên của Cục Công trình Thủy lợi Chính phủ tỉnh, sau này tự ra ngoài khởi nghiệp, làm chuyên khoan giếng. Những năm đầu, khoan chủ yếu phục vụ công trình nước ngầm, sau đó cũng thực hiện các dự án cọc móng cho cầu cao tốc, đường sắt cao tốc và đường sắt Đài Loan. “Cọc móng cầu cao tốc đầu tiên của Đài Bắc

  7. 09/14/2024

    Ep.30: [ Khoa học đại chúng] Du hành qua tâm trái đất và phân tích về trận động đất mang tên 921 - Trái đất cho chúng ta biết những thông tin gì về động đất và cách phòng tránh thảm họa

    Điều ngạc nhiên về trận động đất 921 là gì? Có những nghiên cứu mới nào liên quan đến động đất hay không ? Làm thế nào chúng ta có thể chống chọi với động đất? Nhóm phóng viên báo tuổi teen đã đã thu thập được một số dữ liệu nghiên cứu nổi tiếng quốc tế của một nhóm các nhà khoa học Đài Loan và sẽ đưa bạn vào một hành trình khoa học. Vào ngày 21 tháng 9 năm 1999, lúc 1:47:15.9 sáng, một trận động đất với cường độ 7,3 độ Richter đã làm rung chuyển toàn bộ Đài Loan. Trận động đất này không chỉ là trận động đất lớn nhất trên đảo chính của Đài Loan trong thế kỷ 20 mà còn ghi nhận về số người thương vong nhiều thứ hai trong lịch sử động đất ở Đài Loan: 2.454 người thiệt mạng và hơn 100.000 ngôi nhà bị sập. Trong 20 năm qua, Đài Loan không chỉ tiếp tục thực hiện các chính sách và quy định phòng chống thiên tai, tiếp tục làm việc chăm chỉ để xây dựng lại sau những đổ vỡ, mọi người cũng đang học cách chung sống hòa bình với một hòn đảo được bao phủ bởi các đường đứt gãy. Nhiều người không biết rằng cũng nhờ trận động đất 921, mà hiểu biết của thế giới về quan sát động đất đã được cải thiện, và cũng bởi vì trận động đất 921 mà Đài Loan đã trở thành một nơi quan trọng và lớn mạnh trên thế giới về nghiên cứu và cảnh báo sớm động đất quốc tế. Nhóm phóng viên đã sử dụng phân tích của các chuyên gia như nhóm  Trung tâm nghiên cứu quản lý và đánh giá rủi ro chuỗi thảm họa động đất thuộc Đại học Trung Ương và các nhà nghiên cứu từ Viện Khoa học Trái đất của Học viện Sinica. Từ kết quả của nhóm các nhà nghiên cứu có thẩm quyền, những người đã âm thầm quan sát và bảo vệ lõi trái đất và phát hiện trạng thái của đảo Đài Loan trong 20 năm qua, độc giả sẽ được tìm hiểu từ góc độ khoa học trái đất, và sẽ giúp người đọc hiểu sâu hơn về trận động đất 921 từ góc độ khoa học trái đất và học cách sống chung với động đất. Vào ngày 21 tháng 9 năm 1999, lúc 1:47:15.9 sáng, một trận động đất với cường độ 7,3 độ Richter đã làm rung chuyển toàn bộ Đài Loan. Điều đáng sợ nhất trong trận động đất ngày 21 tháng 9 năm 1999 là gì? Trận động đất mạnh bằng 46 quả bom nguyên tử? Tâm chấn của trận động đất này nằm ở thị trấn Tập Tập (JiJi),Nam Đầu, với độ sâu của tâm chấn cách 8 km. Đó là một trận động đất cực kỳ nông với sức tàn phá đáng kinh ngạc, không chỉ được cảm nhận trên toàn Đài Loan mà có cường độ là 7,3 độ richter và cường độ tối đa ở miền trung Đài Loan là 7 độ richter. “Trận động đất Jiji” (sau đó được gọi là “Trận động đất 921”) không chỉ là một trong những trận động đất nghiêm trọng nhất thế giới trong thế kỷ 20 mà còn là trận động đất rất quan trọng của thế kỷ về mặt nghiên cứu động đất. Trong vòng nửa giờ sau trận động đất chính 921, lúc 1h57, 2h30 và 2h16 sáng, các trận động đất mạnh với cường độ 6,4, 6,7 và 6,8 lần lượt xảy ra khiến thảm họa 921 trở nên tồi tệ hơn. Theo dữ liệu từ Cục Khí tượng Trung ương, trong vòng một tháng sau trận động đất, đã có 163 trận động đất mạnh khác đã được cảm nhận. Tính đến cuối tháng 10, có 205 dư chấn được cảm nhận rõ ràng, 181 trong số đó có cường độ từ 4 độ trở lên và có tới 10 trận động đất có cường độ từ 6 độ trở lên. Nếu nhìn vào cường độ địa chấn cực đại thì lúc đó có tổng cộng 27 trận động đất đạt tới cấp độ động đất mạnh cấp 5, trong đó có 5 trận động đất đạt cường độ cực đại là 7 độ và được xem là “động đất nghiêm trọng”. Số liệu của Cục Khí tượng Trung ương cho thấy, tính đến cuối tháng 10, đã xảy ra hơn 20.000 trận động đất có cường độ từ 2 độ richter trở lên (bao gồm cả những trận động đất không thể cảm nhận được với cường độ 0), số trận động đất được xem là gấp đôi nếu so với tổng số trận động đất trung bình mỗi năm từ 1994 đến năm 2011 (không bao gồm năm 1999 và 2000) là 10.837. Những trận động đất mạnh liên tiếp không chỉ gây hư hại đường sắt, cầu cống mà còn gây sập đổ hoặc cháy nhà cửa ở nhiều nơi. Phía bắc Chương Hóa chìm trong bóng tối với 6,49 triệu hộ gia đình không có điện. Theo thống kê của Cục Cứu hỏa Bộ Nội Chính, tổng cộng 2.454 người thiệt mạng, 50 người mất tích và 11.305 người bị thương trong trận động đất 921. Hơn 100.000 ngôi nhà bị hư hại trên khắp Đài Loan, trong đó huyện Nam Đầu và huyện Đài Trung cũ bị hư hại nặng nề nhất. Thiệt hại về tài sản đứng thứ 13 trên thế giới Thiệt hại về tài sản do trận động đất năm 921 gây ra là rất đáng kể. Theo cơ sở dữ liệu của Cơ quan Khí quyển và Đại dương Quốc gia (NOAA), thiệt hại do trận động đất Jiji gây ra lên tới 14 tỷ USD, đứng thứ 13 trên thế giới tính đến tháng 9 năm 2019. Tuy nhiên, tính đến cuối năm 1999, thảm họa ngày 21 tháng 9 đứng thứ sáu thế giới vào thời điểm đó. Những nghiên cứu mới nào trong các nghiên cứu về  động đất đã được 921 mở ra? Đường đứt gãy Chelongpu đạt tới 12 mét Trận động đất xảy ra do sự chuyển động của đới đứt gãy Chelongpu(車籠埔). Đứt gãy này là đứt gãy đẩy, với đứt gãy nghiêng về phía đông khoảng 25 đến 35 độ. Sự lệch vị trí này tạo ra một đới đứt gãy trên bề mặt dài khoảng 100 km, kéo dài từ Trúc Sơn, huyện Nam Đầu ở khu vực phía nam đến huyện Trác Lan, Miêu Lật ở phía Bắc. Bà Mã Quốc Phượng, một nhà nghiên cứu địa chấn học nổi tiếng tại Viện Khoa học Trái đất của Học viện Sinica, chỉ ra rằng độ trượt lên tới 12 mét xảy ra ở khu vực cầu Bì Phong, ở phía bắc đới đứt gãy Chelongpu. Đây là một hiện tượng rất hiếm gặp. Do những giả thuyết trước đây cho rằng so năng lượng chứa trong vỏ trái đất thì độ trượt tối đa là 3 mét, nhưng độ trượt xảy ra rất lớn nên đã gây sốc cho các chuyên gia trong và ngoài nước. Mật độ trạm quan sát động đất mạnh cao nhất thế giới Trận động đất 921 là một bước ngoặt trong nghiên cứu địa chấn ở Đài Loan. Bà Mã Quốc Phượng chỉ ra rằng trận động đất 921, việc nghiên cứu về các đới đứt gãy đang hoạt động ở Đài Loan vẫn chưa đạt đến tầm thế kỷ hoặc thiên niên kỷ.Các nhà khoa học chỉ có thể dựa vào những giá trị số học của chuỗi trận động đất ở thế kỷ 20. Bao gồm trận động đất Mai Sơn năm 1906, trận động đất Tân Hoá năm 1946 và trận động đất Bạch Hà năm 1964, chúng tôi đã chứng kiến ​​​​các trận động đất thường xuyên ở khu vực Gia Nam. Trước khi xảy ra năm 921, sự chú ý tập trung vào khu vực  Gia Nam là nơi mà  có khả năng xảy ra nhất trận động đất lớn nhất. Tuy nhiên, tầm nhìn xa của giám đốc sáng lập Viện Khoa học Trái đất Học viện Sinica, ông Thái Gia Bổn, đã thúc đẩy Cục Khí tượng Trung ương bắt đầu thực hiện chương trình quan sát động đất mạnh vào năm 1991. Mặc dù các nhà khoa học không dự đoán được một trận động đất lớn ở khu vực Tập Tập nhưng dự án quan sát động đất đã để lại những kỷ lục quý giá. Ngoài ra, hệ thống báo cáo nhanh, trận động đất vào thời điểm đó đã nhanh chóng phát hiện tâm chấn sơ bộ và quy mô trận động đất trong vòng 102 giây. Sau đó, ngay cả Mỹ và Nhật Bản cũng tới thăm địa điểm này. Nghiên cứu động đất: Chương trình khoan giếng sâu đứt gãy quy mô thế giới Để khám phá cơ chế cơ học và điều kiện địa chất của sự dịch chuyển lớn ở phía bắc của đứt gãy Chelongpu, Năm 2004, Đài Loan khởi động "Dự án khoan giếng sâu đứt gãy Chelongpu Đài Loan" (TCDP) quy mô thế giới, chọn khu vực Đại Khanh, Đài Trung để khoan sâu 2 km nhằm lấy lõi từ vùng đứt gãy. Vì đứt gãy có góc thấp và là đứt gãy lực đẩy nên nó tạo điều kiện tự nhiên tuyệt vời cho việc khoan. Sau hơn một năm khoan, cuối cùng nhóm nghiên cứu đã đạt được kết quả đầu tiên trên thế giới trong việc khai thác được “lõi vùng đứt gãy mới”, dẫn đến một số nghiên cứu tiế

  8. 08/20/2024

    Ep.29: Sức mạnh của sự im lặng là không có giới hạn, huấn luyện khiếm viên thính Olympic An Khánh Long - người khơi dậy giấc mơ Olympic của học sinh khiếm thính

    Thế vận hội Mùa hè Paris 2024 (Olympic Games) đã khơi dậy cơn sốt thể thao vào mùa hè năm nay. Trên thực tế, ngoài Thế vận hội mùa hè, các vận động viên khuyết tật còn có các cuộc thi Olympic khác nhau như Thế vận hội dành cho người khuyết tật (Paralympic Games), Thế vận hội đặc biệt (Special Olympics) và Thế vận hội dành cho người khiếm thính (Deaflympics), ở những cuộc thi này thì khả năng thi đấu và ý chí của các cầu thủ cũng rất mạnh mẽ. Cuộc thi cấp Olympic duy nhất mà Đài Loan đăng cai là Thế vận hội dành cho người khiếm thính (Deaflympics) được tổ chức tại Đài Bắc vào năm 2009. Năm tới (2025) là kỷ niệm 100 năm Deaflympics và sẽ được tổ chức tại Tokyo. Các vận động viên khiếm thính hàng đầu của Đài Loan cũng đang tích cực chuẩn bị cho cuộc thi này. An Khánh Long, nhà vô địch 10 môn phối hợp nam đầu tiên của Đài Loan giành huy chương vàng tại Thế vận hội dành cho người khiếm thính, hiện là huấn luyện viên của đội tuyển quốc gia, anh không chỉ dạy các cầu thủ kỹ năng thi đấu thể thao mà còn truyền tải sức mạnh thầm lặng cho họ là không đặt ra giới hạn cho bản thân, cho phép xem các cầu thủ bình thường khác là đối thủ và cùng nhau thi đấu. An Khánh Long đã đeo máy trợ thính và nhận lời phỏng vấn độc quyền với phóng viên của “Báo tuổi teen”. Anh cho biết niềm tin của anh vào việc đào tạo các vận động viên khiếm thính là vì anh hy vọng rằng “các em có thể tự lập và sẽ không bị loại trừ (khỏi thế giới)!” Ảnh: Vương Uy Hán Thành tích mười môn phối hợp có thể so sánh với “Người sắt châu Á” Dương Truyền Quảng Ở tuổi 33, thời kỳ đỉnh cao của hầu hết các vận động viên chạy nước rút đã bắt đầu tuột dốc. Năm 2009, năm Thế vận hội dành cho người khiếm thính được tổ chức tại Đài Bắc, An Khánh Long ban đầu muốn giải nghệ sớm, nhưng với tư cách là vận động viên giành huy chương vàng Olympic đầu tiên của Đài Loan và gánh vác sứ mệnh chủ nhà, anh vẫn thi đấu với tư cách là cầu thủ lớn tuổi nhất giải đấu. Để “tiếp tục giữ huy chương vàng cho Đài Loan”, anh đã nghiến răng và chiến đấu hết mình, với những vết thương khắp người do tập luyện. Anh trở thành người mà giới truyền thông gọi là “Gấu sắt” - không chỉ ám chỉ vẻ ngoài “người đàn ông cơ bắp” mạnh mẽ như thép của anh mà anh còn không ngừng bứt phá giới hạn của chính mình với ý chí sắt đá để lật đổ những điều “không thể”. Để tham gia mười môn phối hợp, vận động viên phải hoàn thành 10 nội dung thi đấu và điền kinh trong vòng 2 ngày. Đó là lần lượt kiểm tra tốc độ, sức mạnh và sức bùng nổ của người chơi và quan trọng hơn hết là liệu họ có thể chịu được gánh nặng khi tập luyện cường độ cao liên tục và thách thức giới hạn thể chất của cơ thể con người hay không. Kết thúc nội dung 1.500 mét cuối cùng, An Khánh Long nằm trên mặt đất thở hổn hển. Anh phá kỷ lục trước đó và giành huy chương đồng với tổng số điểm là 6.106 điểm, vượt xa con số 5.407 điểm mà anh giành được huy chương vàng ở nội dung này vào năm 2001 tại Rome. Đồng thời, anh cũng đạt kỷ lục nhảy 4,55 mét tốt nhất ở nội dung nhảy sào và giành huy chương bạc. Là người được yêu thích giành huy chương vàng năm đó, anh ấy đã rũ bỏ hào quang của mình với tư cách là một cầu thủ và cống hiến hết mình cho công việc huấn luyện. So với các nội dung chạy nước rút dùng tốc độ để giành chiến thắng, An Khánh Long, người có vẻ giỏi “kiên trì” hơn, đã làm huấn luyện viên 20 năm, truyền cảm hứng cho vô số học sinh theo đuổi “giấc mơ trở thành vận động viên giành huy chương vàng Olympic”. Trong phòng tập ở tầng hầm của Trường Khải Thông Đài Bắc, trên tường có dán năm chữ lớn “無聲的力量” có nghĩa là “Sức mạnh thầm lặng”. Bên cạnh là những tấm áp phích quảng cáo của Thế vận hội dành cho người khiếm thính tổ chức tại Đài Bắc để lại. An Khánh Long không chỉ dạy kỹ năng điền kinh cho các thanh thiếu niên khiếm thính từ 14 đến 18 tuổi mà còn hướng dẫn các em “dũng cảm” và “có khả năng hành động độc lập”, giống như một huấn luyện viên cuộc sống cho các em. Bước đầu tiên để mở khoá trái tim của những đứa trẻ: học ngôn ngữ ký hiệu “Người bình thường phải dạy một lần thì tôi phải dạy học trò của mình từ 3 đến 5 lần”. Đề cập về sự khác biệt, An Khánh Long chỉ ra rằng người khiếm thính cần nhiều thời gian để hiểu những lời hướng dẫn hơn người bình thường và thách thức lớn nhất trong việc huấn luyện cho các em đó chính là việc giao tiếp. Khiếm thính có thể được chia thành yếu tố bẩm sinh hoặc vì một lý nào đó mắc phải. Một số người khiếm thính quen với việc thể hiện bản thân thông qua ngôn ngữ nói, trong khi những người khác sử dụng ngôn ngữ ký hiệu. An Khánh Long sinh ra không bị khiếm thính. Anh chỉ bị mất thính lực do sốt cao vào năm lớp 4 nên từ nhỏ anh đã không hiểu ngôn ngữ ký hiệu. “Đôi khi tôi không biết chúng (học sinh) đang suy nghĩ gì. Một số học sinh khiếm thính không có khả năng nghe bạn nói, các em chỉ có thể phát ra âm thanh và trí nhớ của các em cũng không tốt lắm”. An Khánh Long đưa ra một ví dụ, như hướng dẫn một bạn cùng lớp chạy sáu vòng trên sân chơi rồi tập khởi động, sau đó thấy em ấy ngồi sang một bên nghỉ ngơi, hỏi xong mới biết. “Thì ra vừa rồi em ấy không hiểu, nhưng em ấy cũng sẽ không hỏi lại.” Năm 2004, An Khánh Long đến Trường Khải Thông, Đài Bắc. Hầu hết các bạn cùng lớp đều sử dụng ngôn ngữ ký hiệu và chưa nói nhiều, thời gian mới bắt đầu học ngôn ngữ ký hiệu, anh ấy thường không hiểu và không đoán được người đối diện muốn diễn đạt điều gì. Một điều khiến cho anh ấy ấn tượng sâu sắc đó là, một lần khi đang nói chuyện với ai đó ở trường, anh ấy cảm thấy rõ ràng rằng người kia “hy vọng tôi học thêm ngôn ngữ ký hiệu”. Để khiến đối phương cảm thấy được “tôn trọng”, An Khánh Long đã phải mất một thời gian dài học từng chữ một, từ “vui vẻ” và “cảm ơn” cho đến khả năng diễn đạt trôi chảy bằng ngôn ngữ ký hiệu và hiểu được người đối diện. “Muốn nói lên điều gì đó thì có thể gầm! Chỉ khi đó sức mạnh mới xuất hiện!” Vì “năm giác quan” đã không còn thính giác nên An Khánh Long đã tăng cường sự tương tác giữa “thị giác” và “xúc giác”. Bây giờ anh ấy ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu với các bạn cùng lớp và đưa ra hướng dẫn tập luyện; anh ấy đích thân trình diễn cách ném bóng và điều chỉnh tư thế ném của các cầu thủ. Thật khó để tưởng tượng rằng “ngôn ngữ ký hiệu” không phải là “ngôn ngữ mẹ đẻ” của anh ấy. Bây giờ An Khánh Long tự tin nói với chúng tôi: “Ngôn ngữ ký hiệu là văn hóa của chúng tôi”. Anh ấy thường không đeo máy trợ thính và hòa đồng với các bạn cùng lớp bằng ngôn ngữ ký hiệu, không có bất kỳ rào cản nào giữa họ. “Một số học sinh trong lớp từng hỏi tôi: “Thầy ơi, sao mọi người lại nhìn em vậy?” Tôi nói với các em rằng là: “Mọi người thấy em dùng ngôn ngữ ký hiệu vì họ nghĩ em đặc biệt! Và họ thấy em đẹp trai nên nhìn! Đừng sợ gì hết, không phải ai cũng giống nhau đâu.” Khi An Khánh Long bằng tuổi những đứa trẻ này, cậu ấy rất hoạt bát và năng động. Tuy nhiên anh ấy lại tham gia đội điền kinh của trường lúc học ở trường trung học cơ sở. Anh ấy là người duy nhất trong đội bị khiếm thính, điều này khiến anh ấy khó hòa nhập với việc tập luyện và huấn luyện viên không thể giao tiếp với An Khánh Long. Suốt ba năm trung học cơ sở, anh cố gắng theo đuổi các bạn cùng lớp, dựa vào cảm xúc của bản thân để trải nghiệm và bắt chước, cuối cùng cũng có được cơ hội thi đấu nhưng cuối cùng lại không có được danh hiệu gì. Ký ức tuổi thơ này đã giúp An Khánh Long cảm thông được nhu cầu “được hiểu” của các em trong lớp học hơn bất kỳ ai khác. Anh không chỉ là một “huyền thoại” chuyên ng

About

Báo đọc "Báo tuổi teen - Nghe RTI đọc báo" được phát sóng hai tuần một lần, đây là chương trình dành cho đối tượng tuổi Teen.