Thất nghiệp, “nằm thẳng”, không giáo dục, không việc làm, không tham gia học tập, đào tạo, peer-pressure,... Nhìn những thông tin về “người trẻ” đang tiếp diễn trên mặt báo và truyền thông, chúng mình không tìm thấy mình, không chạm được vào nhau trong đó. Những bất định, giằng co, trạng thái mơ hồ, cảm giác hỗn độn chưa thành hình của vô kể trải-nghiệm-trẻ bị nén lại trong định danh, nhãn mác, con số, đẩy chúng mình vào tình thế phải rướn lên về một thực tại tuyến tính chảy về phía trước, làm chúng mình xa lạ với nhau kể cả khi đang ngồi cạnh nhau. Chúng ta có thể bắt đầu ngay từ vị trí của mình và nhìn về phía nhau không? Chúng ta liệu có thể lắng nghe, trở thành điểm tựa, không gian nuôi dưỡng, trở thành mặt đất của nhau, thay vì loại trừ nhau qua các định danh co cứng, chạy đua với nhau, là phẳng chính thực tại của mình để hướng tới cái đích một chiều? Nếu coi chính tuổi trẻ là một gợi ý để ngồi lại với nhau và mở ra những khả năng để đặt vấn đề khác đi thì sao? Ngồi lại bên nhau, lật lại những lớp nghĩa chồng chất sau nhãn mác, chúng mình rẽ vào những ngóc ngách của những câu chuyện rối tung về người trẻ. Câu chuyện đó sẽ là gì, mời các bạn cùng lắng nghe nhé!