VĂN NGHỆ CUỐI TUẦN

Thưởng thức tản văn mượt mà, vui nghe ca khúc hấp dẫn

  1. 1D AGO

    Cửu vạn leo núi

    Trên núi Thái Sơn, có thể gặp các cửu vạn ở quanh đó. Trên vai họ vác cây đòn gánh nhẵn bóng, hai đầu đòn gánh buông thõng mấy sợi dây thừng, để buộc chặt những đồ vật nặng trĩu khi gánh. Khi leo núi, để giữ cho tấm thân được thăng bằng, một bên bả vai họ gánh đòn gánh, bả bên vai kia nghiêng thẳng xuống, rồi vung lên vẩy xuống theo nhịp bước chân. Tuyến đường lên núi dưới chân họ như cây thước gấp vậy, trước hết họ cất bước từ phía bên trái các bậc thang, đi chéo mà leo lên, cứ leo chừng bảy tám bậc thang thì sẽ lên tới bậc thang bên phải; họ phải xoay mình, rồi lại đi chéo ngược lại, đi đến bên trái lại quay trở lại, mỗi lần quay người, lại phải xoay một lần đòn gánh trên vai. Họ cứ leo lên đường núi quanh co như vậy, mới có thể khiến đồ đạc trên đầu đòn gánh không bị va vào các bậc thang, và có thể đỡ tốn hơi sức phần nào. Khi gánh các thứ đồ nặng, nếu cứ bước lên bước xuống thẳng như những người leo núi bình thường thì đầu gối không thể nào chịu được. Thế nhưng, đường núi quanh co, khiến hành trình tuyến đường càng dài hơn. Mỗi bận cửu vạn leo núi, đoạn đường thường phải dài gấp đôi so với đường leo thẳng lên của các du khách. Nhưng lạ thay, tốc độ leo núi của các cửu vạn lại không chậm hơn so với các du khách, khi bạn leo nhanh lướt qua người họ, cứ tưởng rằng mình đã bỏ lại họ ở đằng sau rất xa rồi. Nhưng khi bạn đang ngắm phong cảnh núi non hoành tráng tại một điểm dừng nào đó, hoặc bạn đang lẩm bẩm đọc những vần thơ của người xưa được tạc khắc trên vách đá, hoặc bạn đang thả chân xuống khe nước suối ồn ào náo nhiệt, thì các cửu vạn gánh đồ đã lặng lẽ đi qua bạn rồi, rồi lại lặng lẽ đi lên phía trước bạn. Đến khi bạn phát hiện, thì thể nào cũng phải ngạc nhiên, cứ ngỡ rằng họ như các vị tiên cưỡi mây đạp gió đuổi vượt bạn vậy. Có một bận, tôi và mấy người bạn họa sĩ leo lên núi Thái Sơn phác họa cảnh thật, đã gặp phải trường hợp như vậy. Chúng tôi đã mua cây ba toong làm bằng tre xanh ở dưới chân núi, rồi gặp một anh cửu vạn, anh có vóc người thâm thấp, sắc mặt đen sạm, lông mày rậm, độ trừng bốn mươi tuổi, chiếc áo vải trắng của anh phong phanh, giữa ngực để lộ chiếc ao may ô màu đỏ tươi. Trên đầu đòn gánh buộc mấy chiếc ghế gỗ con, đầu đòn gánh kia buộc năm sáu quả dưa hấu. Rất nhanh, chúng tôi đã đi vượt anh ấy rồi. Lên đến trước đoạn đường núi dốc thẳng đứng có tên là Hồi Mã Lĩnh, chúng tôi đã mệt bở hơi tai, liền dừng chân nằm ngửa mình nghỉ trên một phiến đá đã được gió núi thổi sạch bong. Chúng tôi phát hiện anh cửu vạn đã ngồi đối diện với chúng tôi hút thuốc rồi. Sau đó, chúng tôi lên đường leo tiếp và cũng cất bước cùng thời điểm với anh cửu vạn đó, không bao lâu chúng tôi đã bỏ lại anh ta ở đằng sau rất xa rồi, cho mãi không trông thấy bóng dáng anh ta đâu nữa. Chúng tôi leo lên Ngũ Tùng Đình ở sườn núi, thì lại trông thấy ngay anh ta đang chỉnh sửa lại các thứ buộc ở đòn gánh ngay dưới gốc cây thông cổ có hình thù quái dị, anh ta đã cởi chiếc áo khoác vải trắng, chỉ mặc có mỗi chiếc áo may ô màu đỏ, bắp tay anh ta đen bóng cứng cáp. Tôi cảm thấy hết sức ngạc nhiên, thế là liền lần đến gần anh ta để bắt chuyện, người đàn ông miền núi này rất cởi mở, lại rất vui chuyện. Anh nói với tôi rằng, nhà anh ở ngay dưới chân núi, ngày nào anh cũng phải gánh đồ lên núi, cứ như vậy đã gần hai mươi năm rồi, bốn mùa quanh năm, mỗi ngày leo lên leo xuống một lượt. Anh nói: "Anh coi vóc người tôi thấp bé phải không? Làm nghề cửu vạn như chúng tôi, bị đòn gánh đè đến không thể cao lên được, đều là những người vừa thấp vừa thô. Vóc người cao lớn như anh thì không thể làm được cái nghề này đâu, đi tay không mà còn nghiêng ngả nữa là". Anh ngước đôi lông mày rậm lên, nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng trắng bóng. Người dân miền núi ở đây thường uống nước suối, cho nên đều có hàm răng trắng tinh. Khi chuyện trò giữa chúng tôi đã trở nên tự nhiên hơn, tôi liền nêu sự thắc mắc khó hiểu với anh ấy rằng: "Tôi xem các anh đi rất chậm, nhưng ngược lại sao mà rồi các anh cứ là đi ở đằng trước chúng tôi nhỉ? Các anh có đi lối tắt nào không?" Anh cửu vạn nghe vậy, trên nét mặt ngăm đem của anh tỏ ra có vẻ đắc ý. Nghĩ một lát rồi anh nói: "Đâu mà có lối tắt cho chúng tôi đi, chúng tôi vẫn đi theo tuyến đường các anh đi đấy thôi? Các anh đi nhanh thì nhanh thật đấy, nhưng dọc đường các anh vừa đi vừa ngắm cảnh này ngắm cảnh kia, vừa đi vừa vui, thường xuyên dừng chân mà lại. Chúng tôi khác các anh. Không thể lên núi thoải mái vô tư như các anh, thích đi thế nào thì cứ việc đi thế ấy. Chúng tôi thì bước nào cũng phải đi vững mới được, đi vài bước rồi dừng lại càng không được. Nếu như vậy thì hai ngày cũng không thể leo lên đỉnh núi được. Nhất định phải đi một mạch lên phía trước. Các anh đừng tưởng chúng tôi đi chậm, đi một đoạn đường dài rồi là vượt lên trước các anh thôi. Anh bảo cái lý có phải như vậy không? " Tôi gật đầu, không khỏi khâm phục, trong những câu nói mộc mạc của cái anh dân miền núi này, hầu như đều gói gọn triết lý mang ý vị sâu xa. Tôi chưa kịp nghiền ngẫm thì anh cửu vạn đã gánh đồ lên vai cất bước đi tiếp. Trên đường núi phía trước mặt, chúng tôi lại mấy lần đi vượt lên anh ấy; thế nhưng khi mà chúng tôi thả hồn ngắm phong cảnh núi non, thì anh ấy lại vượt lên trước chúng tôi lúc nào không hay. Trước cửa một hiệu tạp hóa nhỏ trên đỉnh núi, chúng tôi lại gặp anh, lúc này anh đã giao hàng xong cả rồi. Anh gật đầu mỉm cười với chúng tôi trông sao mà chất phác, hình như anh đang nói: "Xem này, tôi lại đi trước các anh rồi này". Từ núi Thái Sơn trở về, tôi đã vẽ một bức tranh, trên đường núi dốc thẳng đứng hầu như không trông thấy tận cùng, có một anh cửu vạn mặc chiếc áo may ô màu đỏ, còng lưng xuống, trên vai đang gánh đồ nặng trĩu, anh lần leo lên phía trước từng bước một. Tôi đã treo bức tranh này mãi trên tường phía trước bàn viết, nhiều năm rồi mà vẫn không thay xuống, bởi vì tôi cần có bức tranh này.

    11 min
  2. 1D AGO

    Tản văn "Giữ chặt và buông rời"

    Giai điệu bài hát cao và vang nhưng lại mang một cảm giác rung động thê lương đẹp đẽ: Giá như tôi là Lương Sơn Bá , Nhất định buông rời Chúc Anh Đài Để nàng ̣đi yêu anh chàng khác Sinh con nhỏ bụ bẫm đáng yêu Giá như tôi là Lương Sơn Bá Nhất định cất giữ tình yêu lại Xa rời từ buổi tình ban đầu Để tôi một mình chịu nỗi đau... Có lẽ nhiều người đều biết rằng: Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, Bạch Sà truyện, Mạnh Khương nữ và Ngưu Lang Chức Nữ cùng được gọi là bốn câu chuyện truyền thuyết dân gian lớn cổ đại Trung Quốc, được lưu truyền đã gần 1500 năm, được mệnh danh Thiên cổ tuyệt khúc. Xưa nay, có biết bao người phải rung động trước tấn bi kịch của đôi tình nhân Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, chính vì vậy mà mối tình "Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài" được ví như mối tình "Romeo and Juliet" phương Đông. Nghe xong bài hát này rồi, bất giác trầm ngâm suy nghĩ, thật như ca từ đã hát vậy, giá như hồi xưa đó Lương Sơn Bá buông rời Chúc Anh Đài, buông rời mối tình chung thủy, để nàng đi yêu người khác, thì làm gì có được mối tình hóa điệp lãng mạn thê lương, làm sao mà có được bản tuyệt khúc ngàn xưa làm rung động lòng người? Tôi nghĩ, và hẳn có nhiều người cũng nghĩ như tôi, đều không muốn như vậy, và cũng không thể đi ra khỏi câu chuyện tình lãng mạn thê lương của Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, không thể chấp nhận sự suy nghĩ như vậy, chỉ cảm thấy đây chẳng qua lại là "tuồng kịch sân khấu" mà thôi. Bình tâm mà suy tư cho kỹ thì, "hóa điệp" chưa chắc là kết quả duy nhất, buông rời cũng chưa chắc không phải là một thái độ tích cực. Có một thứ tình yêu chính là buông rời, khi hết thảy mọi nhân tố đều hiển thị rằng con đường tình sẽ đầy rẫy chông gai, nhiều trắc trở bất thường, thì có lẽ, chỉ có buông rời, mới chính là sự giải thoát cho mớ tình cảm dan díu nhau, và chính như vậy mới có thể đem lại cho nhau có được cơ hội hạnh phúc. Tất nhiên rồi, những mối tình lãng mạn đẹp đẽ tương trợ lẫn nhau, hoạn nạn có nhau, luôn ở bên nhau cho đến về già thường làm tôi phải cảm động, yêu những gì anh yêu, đau những gì anh đau, hạnh phúc những hạnh phúc của anh, đau buồn những đau buồn của anh, cùng nâng đỡ nhau từ từ cho đến khi già dần già dần. Thế nhưng, trong hiện thực, rất nhiều rất nhiều tình yêu lứa đôi đâu mà có thể sánh vai đi mãi đi mãi hoàn mỹ như vậy cho được, một lòng theo đuổi, yêu đến si tình, thường bị hiện thực của xã hội va đập, thân phận, sự chênh lệch về địa vị, giàu nghèo của cá nhân và gia đình sẽ làm cho bàn cân tình yêu bị nghiêng bị lật, tình yêu lứa đôi cũng vì thế mà thường phải chịu bị ngăn cản bằng mọi cách, muốn yêu nhưng lại không thành, đành phải chia tay nhau, hoặc bị muôn vàn những sự việc vụn vặt của cuộc sống quấy rầy đâm ra tình yêu vốn có của hai người đã đến nấc cuối cùng, thậm chí rất có thể còn phương hại lẫn nhau. Tình yêu chân thành, tình yêu đẹp đẽ, tình yêu bất lực, tình yêu bi thương, những người đang yêu thực ra mới là đáng thương nhất, bởi vì tất thảy nỗi lòng đau thương ưu sầu thê lương không biết dốc bầu cùng ai, mà cũng không ai có thể thấu hiểu. Mối tình nào cũng rất đẹp đẽ vào lúc ban đầu, rồi kết thúc một cách bất lực, tàn nhẫn chẳng ra gì. Trong dòng chảy tình yêu, có lẽ chỉ trong quá trình yêu nhau mới được coi là tuyệt vời. Thứ tình cảm trong trắng chân thật đẹp đẽ nhất chỉ xuất hiện trong giây phút mà cung đàn của hai con tim rung lên trong cùng một lúc. Yêu nhau thì dễ dàng, nhưng cư xử thì khó; cư xử dễ dàng, nhưng giữ trọn mối tình thì khó. Tình yêu, chỉ là một thứ lý tưởng, chỉ cất giữ trong trái tim, thì tình yêu mới trở nên tươi đẹp. Mối tình đi sâu mãi mãi thì đã làm sao? Không một sức mạnh nào mạnh đến nỗi có thể chi phối vận mệnh. Đã yêu một người rồi thì phải để người mình yêu có được cuộc sống êm ấm, yêu một người rồi thì phải thấy người mình yêu có được hạnh phúc, đã đành rằng chúng ta không thể nào trông thấy được điểm cuối của sự sống, lúc này đây, buông rời cũng là một cử chỉ rất đẹp đẽ. Buông rời rồi, cũng có nghĩa là buông bỏ một khung trời không thuộc về mình, như vậy cả hai người cũng đều có thể cảm thấy dễ chịu hơn. Con đường này không thông suốt, vậy thì lựa chọn con đường khác mà đi, biết đâu đó sẽ là con đường sẽ rộng thoáng hơn và càng bình yên hơn.

    9 min
  3. 6D AGO

    Tình thương của cha mẹ là sự chia tay cất bước xa dần

    Không biết ai nói rằng: Chúng ta mượn cha mẹ để đến với thế giới này, chứ không phải vì cha mẹ mà đến. Câu nói này tuyệt vời biết bao, nó đã giải thích cho sự sống chính là tự do, là tự lập, tình thương cũng như sự sống vậy, chính là sự chia tay cất bước đi xa dần. Rất nhiều người trong cuộc sống, cứ nằng nặc cho rằng đã yêu thì phải rầm rầm rộ rộ, phải yêu mãi mãi cho đến khi biển cạn đá mòn, họ hết sức khát vọng tình thương, và phải nắm lấy tình thương, họ phiến diện sai lầm cho rằng, tình thương chính là chiếm đoạt, tình thương chính là ích kỷ, tình thương chỉ có thuộc về mình. Khi tôi vừa lên tiểu học, rồi bắt đầu dần dần biết tự lập. Mẹ thích ôm tôi ngồi trên đầu gối mẹ, nhưng tôi thường là cứ cố bứt ra khỏi lòng mẹ. Mẹ hơi bực mình nói rằng: Con trai lớn rồi, không cần đến mẹ nữa rồi. Tôi thì lại bĩu môi, cảm thấy mình đã khôn lớn. Về sau mẹ "đối phó" với tôi bằng cách, mẹ nói, mẹ nhặt con từ tay người ăn mày đó. Mẹ nói đâu ra đấy cứ như là thật ấy, khiến tôi phải sững cả người, mẹ thấy tôi sợ hãi, liền nhoẻn miệng cười, cảm thấy đó chỉ là nói đùa một cách nhẹ nhàng thôi. Lúc bấy giờ, tôi quả là cảm thấy rất sợ hãi, không thể nào nói rõ cho được đó là khủng khiếp hay là bi thương, chỉ cảm thấy cái thế giới của tôi hình như bị nứt lở rồi biến thành một không gian khác, một không gian mà không còn lại một thứ gì cả. Tôi nhiều lần cứ hỏi mẹ rằng đó phải chăng chỉ là nói đùa, thế nhưng, mẹ vẫn cứ tỏ ra cái bộ đắc ý của người giành được phần thắng, mẹ vừa cười vừa nói thêm mắm thêm muối đủ thứ. Thế là tôi bắt đầu suy nghĩ: Mình là đứa trẻ được nhặt về. Thậm chí tôi còn bắt đầu tưởng tượng rằng, bố mẹ ăn mày của tôi đang ở đâu nhỉ? Làm thế nào để có thể tìm lại bố mẹ của mình nhỉ? Mặt khác, tôi lại thấy rất buồn, tôi cảm thấy như có bàn tay vô hình đã cấu véo mối quan hệ giữa tôi với bố mẹ vậy, mối quan hệ đó nhỏ như một sợi dây tơ bay bay trong không khí, tôi cần phải kéo gần khoảng cách mẹ con lại với nhau một cách thật cẩn thận, nhẹ nhàng. Việc này về sau rồi cũng chẳng đâu vào đâu, thực ra mẹ chẳng qua chỉ là nói đùa mà thôi. Nhiều năm sau, khi tôi nhớ lại cái chuyện mẹ nói đùa trên đây, trong lòng vẫn cứ cảm thấy có chút gì đó bực mình, mẹ không bao giờ nghĩ rằng trong suốt mấy ngày mấy đêm đó, tôi đã phải trải qua trong tâm trạng bất an và khó chịu như thế nào. Tôi biết rằng vì sao mẹ lại như vậy, chẳng qua là mẹ muốn minh chứng thằng con nhỏ của mẹ phải dựa dẫm ỷ lại vào mẹ, không thể rời khỏi mẹ đến mức như thế nào, mẹ không muốn cho con trai mẹ có tính tự lập, mẹ chỉ muốn độc quyền con trai của mẹ, mà cũng rất có thể mẹ không biết được rằng mình sao lại như vậy. Tôi không hoàn toàn trách móc mẹ về việc này. Có rất nhiều bố mẹ ở Trung Quốc đều cảm thấy con cái chính là của cải riêng của mình, khi con cái lớn dần mọc đủ lông đủ cánh, muốn cao chạy xa bay, thì người muốn giam hãm họ, muốn nắm chặt không buông rời họ lại chính là cha mẹ. Cha mẹ cứ mong mình với con cái như trẻ liền thân vậy, mặc dù cha mẹ không bao giờ chấp nhận lối nói như vậy. Mọi người thường cứ cho rằng, con cái không thể xa rời cha mẹ mình, nhưng thực ra nhiều khi lại chính cha mẹ không thể xa rời con cái mình được. Sau khi tôi khôn lớn rồi, mỗi khi phải đi xa, thực ra cũng chẳng phải là đi bao xa, mẹ vẫn cứ không nỡ, mẹ thường bảo tôi ở nhà thêm mấy hôm nữa, để mẹ tẩm bổ cho, hoặc mẹ thường xuyên gọi điện thoại, cứ dặn đi dặn lại, cứ muốn nói với tôi nhiều chuyện nữa. Tôi biết, đây chính là tình thương, nhưng đồng thời cũng là sự trống trải như bị mất đi thứ gì đó ở mẹ. Mẹ không bao giờ công nhận rằng tình thương chính là sự chiếm đoạt, mẹ cho rằng, tình thương phải như thế này: Bỏ ra tất cả, bất chấp gian nguy. Nếu như tình thương cần phải chia tay, cần phải tự lập, cần phải tự do, thì mẹ sẽ cảm thấy tình thương như vậy chẳng khác gì ma quái và không thể nào tưởng tượng được. Những điều này, tôi đều có thể cảm thông, con người muốn buông bỏ sự cố chấp của mình, đâu phải là chuyện dễ, thực ra buông bỏ chính là rồi sẽ có được, thế nhưng mấy ai có thể buông tay một cách nhẹ nhàng thoải mái được? Cho nên, khi tôi đọc bức thư của Nghệ sĩ nổi tiếng Trung Quốc Tống Đan Đan viết cho con trai mình tên là Ba Đồ, đã khiến tôi hết sức cảm động và khâm phục. Trong thư, nghệ sĩ Đan Đan viết: Không một người con nào lại mong ngày nào cũng phải ở bên cạnh bố mẹ, con cái tất nhiên là mong được ở bên các bạn trẻ cùng lứa, cho nên mẹ nói rằng: Ba Đồ ơi, giá như con không phải nhớ mẹ thật sự, thì con chớ có gọi điện thoại về cho mẹ, mẹ của con sống rất tốt, hơ hơ. Con cứ việc chơi thoải mái đi, nếu con quả là rất nhớ mẹ rồi, thì con mới gọi điện thoại cho mẹ nhé. Mẹ tin rằng, đến một ngày nào đó, con sẽ hiểu rằng, mẹ yêu con biết nhường nào. Mẹ mong mình có thể dành cho con trai có được không gian rộng lớn nhất. Mẹ đã sinh ra con, thì con là người tự do, mẹ không trói buộc con. Và như cha mẹ của bất cứ ai cũng đều tự do vậy, mỗi người con cũng nên đều được tự do. Cha mẹ cần phải chia tay với con cái mình, mà chắc chắn là phải chia tay. Trong bài "Ánh mắt tiễn đưa" của mình, Nhà văn nổi tiếng Đài Loan Trung Quốc Long Anh Đài viết: Cha mẹ với con cái chính là quá trình tu hành của tấm lưng cất bước đi xa dần, "bạn đứng bên đầu đường phía này, nhìn bóng hình con đi xa dần rồi mất hút tại chỗ rẽ trên đoạn đường nhỏ, hơn nữa, tấm lưng của người con nói với bạn rằng: không cần phải đuổi theo..." Chúng ta cần phải công nhận rằng, mà mặc dù công nhận điều này là rất đau khổ rằng: Cuộc đời chính là định mệnh của cô đơn, mà tình thương cũng định mệnh phải chịu đựng sự cô đơn và không bỏ được. Thế nhưng, không cần phải lo sợ, không cần phải buồn lòng, chính vì như vậy rồi thì chúng ta mới có thể quý trọng và nâng niu tất thảy những gì đang có, không hỏi đến quá khứ, không nghĩ đến tương lai, ai nấy đều tự do và yên ổn sống tốt cho mình.

    9 min
  4. APR 30

    Tình thương của cha mẹ là sự chia tay cất bước xa dần

    Không biết ai nói rằng: Chúng ta mượn cha mẹ để đến với thế giới này, chứ không phải vì cha mẹ mà đến. Câu nói này tuyệt vời biết bao, nó đã giải thích cho sự sống chính là tự do, là tự lập, tình thương cũng như sự sống vậy, chính là sự chia tay cất bước đi xa dần. Rất nhiều người trong cuộc sống, cứ nằng nặc cho rằng đã yêu thì phải rầm rầm rộ rộ, phải yêu mãi mãi cho đến khi biển cạn đá mòn, họ hết sức khát vọng tình thương, và phải nắm lấy tình thương, họ phiến diện sai lầm cho rằng, tình thương chính là chiếm đoạt, tình thương chính là ích kỷ, tình thương chỉ có thuộc về mình. Khi tôi vừa lên tiểu học, rồi bắt đầu dần dần biết tự lập. Mẹ thích ôm tôi ngồi trên đầu gối mẹ, nhưng tôi thường là cứ cố bứt ra khỏi lòng mẹ. Mẹ hơi bực mình nói rằng: Con trai lớn rồi, không cần đến mẹ nữa rồi. Tôi thì lại bĩu môi, cảm thấy mình đã khôn lớn. Về sau mẹ "đối phó" với tôi bằng cách, mẹ nói, mẹ nhặt con từ tay người ăn mày đó. Mẹ nói đâu ra đấy cứ như là thật ấy, khiến tôi phải sững cả người, mẹ thấy tôi sợ hãi, liền nhoẻn miệng cười, cảm thấy đó chỉ là nói đùa một cách nhẹ nhàng thôi. Lúc bấy giờ, tôi quả là cảm thấy rất sợ hãi, không thể nào nói rõ cho được đó là khủng khiếp hay là bi thương, chỉ cảm thấy cái thế giới của tôi hình như bị nứt lở rồi biến thành một không gian khác, một không gian mà không còn lại một thứ gì cả. Tôi nhiều lần cứ hỏi mẹ rằng đó phải chăng chỉ là nói đùa, thế nhưng, mẹ vẫn cứ tỏ ra cái bộ đắc ý của người giành được phần thắng, mẹ vừa cười vừa nói thêm mắm thêm muối đủ thứ. Thế là tôi bắt đầu suy nghĩ: Mình là đứa trẻ được nhặt về. Thậm chí tôi còn bắt đầu tưởng tượng rằng, bố mẹ ăn mày của tôi đang ở đâu nhỉ? Làm thế nào để có thể tìm lại bố mẹ của mình nhỉ? Mặt khác, tôi lại thấy rất buồn, tôi cảm thấy như có bàn tay vô hình đã cấu véo mối quan hệ giữa tôi với bố mẹ vậy, mối quan hệ đó nhỏ như một sợi dây tơ bay bay trong không khí, tôi cần phải kéo gần khoảng cách mẹ con lại với nhau một cách thật cẩn thận, nhẹ nhàng. Việc này về sau rồi cũng chẳng đâu vào đâu, thực ra mẹ chẳng qua chỉ là nói đùa mà thôi. Nhiều năm sau, khi tôi nhớ lại cái chuyện mẹ nói đùa trên đây, trong lòng vẫn cứ cảm thấy có chút gì đó bực mình, mẹ không bao giờ nghĩ rằng trong suốt mấy ngày mấy đêm đó, tôi đã phải trải qua trong tâm trạng bất an và khó chịu như thế nào. Tôi biết rằng vì sao mẹ lại như vậy, chẳng qua là mẹ muốn minh chứng thằng con nhỏ của mẹ phải dựa dẫm ỷ lại vào mẹ, không thể rời khỏi mẹ đến mức như thế nào, mẹ không muốn cho con trai mẹ có tính tự lập, mẹ chỉ muốn độc quyền con trai của mẹ, mà cũng rất có thể mẹ không biết được rằng mình sao lại như vậy. Tôi không hoàn toàn trách móc mẹ về việc này. Có rất nhiều bố mẹ ở Trung Quốc đều cảm thấy con cái chính là của cải riêng của mình, khi con cái lớn dần mọc đủ lông đủ cánh, muốn cao chạy xa bay, thì người muốn giam hãm họ, muốn nắm chặt không buông rời họ lại chính là cha mẹ. Cha mẹ cứ mong mình với con cái như trẻ liền thân vậy, mặc dù cha mẹ không bao giờ chấp nhận lối nói như vậy. Mọi người thường cứ cho rằng, con cái không thể xa rời cha mẹ mình, nhưng thực ra nhiều khi lại chính cha mẹ không thể xa rời con cái mình được. Sau khi tôi khôn lớn rồi, mỗi khi phải đi xa, thực ra cũng chẳng phải là đi bao xa, mẹ vẫn cứ không nỡ, mẹ thường bảo tôi ở nhà thêm mấy hôm nữa, để mẹ tẩm bổ cho, hoặc mẹ thường xuyên gọi điện thoại, cứ dặn đi dặn lại, cứ muốn nói với tôi nhiều chuyện nữa. Tôi biết, đây chính là tình thương, nhưng đồng thời cũng là sự trống trải như bị mất đi thứ gì đó ở mẹ. Mẹ không bao giờ công nhận rằng tình thương chính là sự chiếm đoạt, mẹ cho rằng, tình thương phải như thế này: Bỏ ra tất cả, bất chấp gian nguy. Nếu như tình thương cần phải chia tay, cần phải tự lập, cần phải tự do, thì mẹ sẽ cảm thấy tình thương như vậy chẳng khác gì ma quái và không thể nào tưởng tượng được. Những điều này, tôi đều có thể cảm thông, con người muốn buông bỏ sự cố chấp của mình, đâu phải là chuyện dễ, thực ra buông bỏ chính là rồi sẽ có được, thế nhưng mấy ai có thể buông tay một cách nhẹ nhàng thoải mái được? Cho nên, khi tôi đọc bức thư của Nghệ sĩ nổi tiếng Trung Quốc Tống Đan Đan viết cho con trai mình tên là Ba Đồ, đã khiến tôi hết sức cảm động và khâm phục. Trong thư, nghệ sĩ Đan Đan viết: Không một người con nào lại mong ngày nào cũng phải ở bên cạnh bố mẹ, con cái tất nhiên là mong được ở bên các bạn trẻ cùng lứa, cho nên mẹ nói rằng: Ba Đồ ơi, giá như con không phải nhớ mẹ thật sự, thì con chớ có gọi điện thoại về cho mẹ, mẹ của con sống rất tốt, hơ hơ. Con cứ việc chơi thoải mái đi, nếu con quả là rất nhớ mẹ rồi, thì con mới gọi điện thoại cho mẹ nhé. Mẹ tin rằng, đến một ngày nào đó, con sẽ hiểu rằng, mẹ yêu con biết nhường nào. Mẹ mong mình có thể dành cho con trai có được không gian rộng lớn nhất. Mẹ đã sinh ra con, thì con là người tự do, mẹ không trói buộc con. Và như cha mẹ của bất cứ ai cũng đều tự do vậy, mỗi người con cũng nên đều được tự do. Cha mẹ cần phải chia tay với con cái mình, mà chắc chắn là phải chia tay. Trong bài "Ánh mắt tiễn đưa" của mình, Nhà văn nổi tiếng Đài Loan Trung Quốc Long Anh Đài viết: Cha mẹ với con cái chính là quá trình tu hành của tấm lưng cất bước đi xa dần, "bạn đứng bên đầu đường phía này, nhìn bóng hình con đi xa dần rồi mất hút tại chỗ rẽ trên đoạn đường nhỏ, hơn nữa, tấm lưng của người con nói với bạn rằng: không cần phải đuổi theo..." Chúng ta cần phải công nhận rằng, mà mặc dù công nhận điều này là rất đau khổ rằng: Cuộc đời chính là định mệnh của cô đơn, mà tình thương cũng định mệnh phải chịu đựng sự cô đơn và không bỏ được. Thế nhưng, không cần phải lo sợ, không cần phải buồn lòng, chính vì như vậy rồi thì chúng ta mới có thể quý trọng và nâng niu tất thảy những gì đang có, không hỏi đến quá khứ, không nghĩ đến tương lai, ai nấy đều tự do và yên ổn sống tốt cho mình.

    9 min
  5. JAN 6

    Kiếp sau, dù yêu hay không yêu, cũng đều không gặp lại

    Thời giờ thấm thoắt thoi đưa, ngày lại ngày chẳng bao lâu mà năm học mới này đã bước sang tuần thứ ba rồi, không hiểu tâm trạng trở lại trường lớp của bạn học sinh sau quãng ngày nghỉ hè như thế nào nhỉ? LT cho rằng, bất cứ ai cũng không thể phủ nhận một điều rằng, việc giáo dục luôn đóng vai trò quan trọng trong xã hội. Giáo dục hiện nay chia làm ba mảng, đó là giáo dục gia đình mà chúng ta hay nói là Gia giáo, hai là giáo dục nhà trường và ba là giáo dục xã hội. Ba mảng giáo dục này gộp cả lại đóng vai trò hết sức quan trọng trong việc dạy dỗ cho con em chúng ta khôn lớn thành người lành mạnh cả về tâm lý lẫn sinh lý. Trong tháng ngày cắp sách đến trường, các em học sinh có thể học được nhiều kiến thức từ sự dạy bảo của các thầy cô, làm tăng quan niệm tập thể, khơi dậy những sở trường và lòng đam mê, bù đắp phần khiếm khuyết về kiến thức của cha mẹ và giáo dục gia đình. Thế nhưng, phụ huynh bao giờ cũng là Nhà giáo đầu tiên của con cái, đặc biệt là trong thể chế giáo dục của Trung Quốc cũng như một số nước phương đông, Nhà giáo hầu như chỉ dạy kiến thức cho cho học sinh, nhưng lại khiếm khuyết về phần đào tạo bồi dưỡng cho học sinh cung cách làm người, thái độ ứng xử với các việc cũng như bồi dưỡng về nhân cách cho em, bởi vậy lời ăn tiếng nói, cung cách ứng xử đối với mọi việc của cha mẹ sẽ có sự ảnh hưởng hết sức to lớn đối với EQ của con cái. Trong chương trình Văn nghệ cuối tuần đêm nay, chúng tôi xin chia sẻ với các bạn bức thư của một người cha gửi cho con trai mình, sau khi đọc xong bức thư này, rất nhiều người cha đã có cảm xúc rất mạnh. LT cho rằng, bức thư này không những phù hợp với những cậu con trai, mà còn hợp với tất cả mọi người, và tất nhiên là hợp với tất cả phụ huynh và con cái. Trước khi nghe bức thư này, mời các bạn thưởng thức ca khúc do giọng ca nổi tiếng Đài Loan Trung Quốc Đặng Tử Kỳ trình bày. Ca từ có đoạn: Bong bóng dưới ánh nắng đầy sắc màu Tựa như em cảm thấy hạnh phúc vì bị lừa Bong bóng đẹp biết bao, cho dù trong tích tắc Hết thảy lời hứa của anh, tuy đều rất yếu ớt Tình yêu như bong bóng, nhìn thấy nó tan vỡ Vậy thì cần gì phải buồn đau? Tiếp theo, mời các bạn nghe Ngọc Ánh đọc bức thư nhan đề của ông Lương Kế Chương , người dẫn chương trình truyền hình Hồng Công Trung Quốc nổi tiếng viết cho người con trai của mình coi đây là biên bản ghi nhớ cho con trai. Bức thư này đã lưu truyền rất rộng trong cộng đồng dân mạng Trung Quốc. Con trai thân yêu, bố viết những dòng ghi nhớ này theo ba nguyên tắc sau đây: Một: Cuộc đời con người họa phúc vô thường, không ai có thể biết mình sẽ sống được bao lâu, có những việc nói ra sớm thì hơn. Hai: Bố là cha của con, nếu bố không nói điều này thì không ai nói cho con biết. Ba: Những dòng ghi nhớ này, đều là những trải nghiệm qua nhiều lần thất bại và đau khổ của bố mới đúc kết được, nó có thể rút ngắn những đoạn đường đời oan uổng cho con. Sau đây, là những việc mà con cần phải ghi nhớ cho kỹ trên dòng đời của con: Một: Với những ai không đối xử tốt với con, thì con đừng để bụng, trong cả cuộc đời con, chỉ ngoài bố và mẹ ra không ai là người có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con. Còn những người đối xử tốt với con, ngoài phải quý trọng và cảm ơn ra, con cũng nên có chút đề phòng họ, bởi vì bất cứ ai làm việc gì cũng đều có nguyên nhân của họ, họ đối xử tốt với con, chưa chắc chỉ vì họ yêu quý con, con cần phải tỉnh táo rằng, không nên quá nóng vội coi người mến con là người bạn thật sự của mình. Hai: Không bất cứ ai là người không thể thay thế được, mà cũng không có bất cứ thứ gì đều thuộc về bản thân. Chỉ cần con nhận thấu vấn đề này rồi, thì sau này một khi người bên cạnh con không còn cần gì ở con nữa, hoặc con mất đi những thứ gì đáng yêu nhất trên đời này, thì con cũng nên nhận rõ rằng, những thứ đó không có gì đáng gọi là to tát cả. Ba: Cuộc đời rất ngắn ngủi, nếu hôm nay con còn đang lãng phí sự sống, thì ngày mai con sẽ phát hiện sự sống đã xa rời con. Bởi vậy, quý trọng sự sống càng sớm, thì con sẽ hưởng thụ những tháng ngày dài hơn của sự sống, cứ mong cho mình sống lâu đắc thọ, chi bằng nên hưởng thụ sự sống càng sớm hơn. Bốn: Trên đời này, không có gì là đáng yêu nhất. Tình yêu chẳng qua chỉ là một thứ cảm giác trong một khoảnh khắc mà thôi, cảm giác này ắt sẽ thay đổi theo thời gian và cõi lòng. Nếu như, người mà con coi là đáng yêu nhất chia tay với con, thì mong con hãy kiên nhẫn chờ đợi thêm thời gian nữa, để tháng ngày gột rửa dần đi, để tâm linh lắng đọng dần xuống, và nỗi đau khổ của con cũng sẽ vơi đi dần. Không nên quá mường tượng về tình yêu đẹp đẽ, mà không nên quá phóng đại nỗi đau khổ bởi bị thất tình. Năm: Rất nhiều người thành đạt mà lại chưa trải qua quá trình được giáo dục, nhưng không có nghĩa là họ không từng trải một quá trình học tập miệt mài, và thế là họ vẫn nhất định sẽ thành công. Những kiến thức mà con học được, chính là hành trang của con. Con nên nhớ rằng, bất cứ ai cũng có thể làm nên cơ ngơi bằng hai bàn tay, nhưng lại không thể tay không tấc sắt. Sáu: Bố không cần con phải phụng dưỡng phần nửa đời còn lại của bố, đồng thời bố không đời nào nuôi dưỡng nửa đời sau của con, cho đến một khi con đã có thể tự lập, thì bố đã hoàn thành trách nhiệm của mình rồi. Sau này con đi lại bằng phương tiện giao thông xe buýt hay xe Benz, đấy là việc của con. Bảy: Con có thể yêu cầu mình giữ đúng lời hứa, nhưng con không nên yêu cầu người khác phải như vậy, con có thể yêu cầu mình đối xử tốt với người khác, nhưng con không thể mong người khác cũng phải đối xử tốt với mình. Con đối xử với người khác ra sao, không đại diện cho người đó cũng phải đối xử như vậy với con, nếu như con không nhận rõ điều này, thì chỉ có thể tự rước lấy những điều phiền muộn không cần thiết vào thân mà thôi. Tám: Bố đã mua sổ số suốt mười mấy hai mươi năm rồi, nhưng vẫn nghèo đấy thôi, ngay cả giải ba mà cũng không trúng, việc này chứng tỏ rằng, bất cứ ai muốn trở nên giàu có thì chỉ có thể qua cố gắng làm việc mới ăn nên làm ra được, trên đời này không bao giờ có chuyện ăn không miễn phí. Chín: Người thân ruột thịt chỉ có duyên với nhau một lần, bất kể kiếp này bố con ta sống với nhau được bao lâu, cũng nên quý trọng những tháng ngày ở bên nhau, bởi vì đến kiếp sau, bất kể là yêu hay không yêu, cũng đều không thể gặp lại nhau nữa. Trên đây các bạn vừa nghe bức thư của ông Lương Kế Chương , người dẫn chương trình Đài Truyền hình Hồng Công nổi tiếng nhan đề: Kiếp sau, dù yêu hay không yêu, cũng đều không gặp lại gửi cho con trai ông. Thoạt nghe tên bức thư này, cảm thấy nội dung thư này phải là rất lý tính, ví dụ như câu "Trên đời này, không có gì là đáng yêu nhất. Tình yêu chẳng qua chỉ là thứ cảm giác trong một khoảnh khắc mà thôi". Song đây là sự thực không cần phải nghi ngờ, đây chính là cảm giác của một người trung niên đã có sự từng trải trăm mối chuyện đời. Bất cứ một phụ huynh nào cũng đều nên cho con cái mình biết và nắm được ph

    26 min
  6. 11/19/2024

    Tản văn: Thành phố Tây An này

    Lâm Tâm Như: Những ngày sống nóng vội Thành Trung có thích xem phim Trung Quốc không nhỉ? Trung: Có chứ chị, trước kia khi còn ở trong nước, Thành Trung là khán giả trung thành của các bộ phim truyền hình và cả phim điện ảnh TQ, rồi dần dà thích học tiếng Trung Quốc, và rồi sau nữa thực hiện ước mơ có dịp đến Bắc Kinh du học đó chị. Ánh : Tin rằng Thành Trung và các bạn và nhất là những bạn hâm mộ phim nhạc TQ không xa lạ đối với nghệ sĩ nổi tiếng Đài Loan TQ Lâm Tâm Như, năm 1998, cô sắm vai "Hạ Tử Vi" trong bộ phim truyền hình Hoàn Châu Cách Cách liền nổi tiếng và hót đến cháy bỏng, năm 2010, cô lại sắm vai nữ chính trong bộ phim truyền hình "Mỹ nhân tâm kế", bộ phim này lại đẩy sự nghiệp diễn xuất của cô lên đến đỉnh cao. Trung:Năm 2011, Lâm Tâm Như được bình chọn là Nữ diễn viên Đài Loan được yêu thích nhất, ngoài ra cũng năm 2011, bộ phim "Mỹ nhân tâm kế" do cô thủ vai được bình chọn là bộ phim được hoan nghênh nhất khu vực TQ. Ánh:Trong chương trình Văn nghệ cuối tuần đêm nay, chúng tôi xin giới thiệu bài viết đăng trong tạp chí Phụ nữ hiện đại TQ số 7 năm 2013 nhan đề: Lâm Tâm Như: Những ngày sống nóng vội. Trước khi nghe bài viết này, mời các bạn thưởng thức ca khúc Anh Là Gió Em Là Cát trong bộ phim truyền hình Hoàn Châu Cách Cách do Lâm Tâm Như và Chu Kiệt song ca. Trung: Lâm Tâm Như sinh tháng 1 năm 1976 tại Đài Bắc Đài Loan TQ, năm 1993,Tâm Như 17 tuổi đã bắt đầu dấn thân lên con đường nghệ thuật làm người mẫu trên sàn Catwalk biểu diễn thời trang, năm 1994 Lâm Tâm Như cùng với nghệ sĩ nổi tiếng Hồng Công Trung Quốc Quách Phú Thành tương tác cùng quay phim quảng cáo, từ đó cô chính thức dấn thân vào làng biểu diễn phim ảnh; Năm 2003 cô thủ vai nữ chính trong bộ phim "Trai tài gái sắc" mang đề tài thời trang đô thị, động viên tinh thần phấn đấu cho các bạn trẻ, bộ phim này chiếm tỷ lệ khán giả rất cao. Sau đó, Lâm Tâm Như lại lần lượt sắm các vai nữ trong các bộ phim truyền hình và phim nhựa kinh điển như "Bán sinh duyên", phim "Tam Quốc diễn nghĩa mới", "Mỹ nhân tâm kế" v v..v Ánh:Năm 2009, Lâm Tâm Như thành lập Văn phòng Chế tác Lâm Tâm Như, tháng 9 năm 2011, bộ phim truyền hình"Khuynh thế Hoàng phi" do cô xây dựng và thủ vai chính đã xếp đầu bảng về tỷ lệ số khán giả đón xem so với các bộ phim khác công chiếu trong cùng thời gian, đồng thời còn phá kỷ lục số khán giả xem trực tuyến trên trang mạng Youku, nhờ đó Lâm Tâm Như đã ba lần đoạt giải "Người chế tác xuất sắc nhất" trong năm 2011. Trung :Ngoài chế tác các bộ phim điện ảnh và truyền hình ra, Lâm Tâm Như còn cho xuất bản ambum ca khúc của mình, cô còn làm người hướng dẫn chương trình truyền hình, trở thành nghệ sĩ đa tài toàn năng. Sau đây mời các bạn nghe Ngọc Ánh đọc bài viết "Những ngày sống nóng vội" của Lâm Tâm Như đăng trên kỳ thứ 7 năm 2013 của tạp chí Phụ nữ Hiện đại của Hội Liên hiệp phụ nữ tỉnh Cam túc. Lâm Tâm Như đã 36 tuổi, ngoài làm diễn viên ra, cô còn thành lập văn phòng chế tác, đảm đương cả công việc chế tác phim, thiết kế đồ trang sức. Cô từng có một giai đoạn cảm thấy rất đắc trí bởi nổi tiếng sau khi sắm vai trong bộ phim "Hoàn Châu Cách Cách", cô từng cho rằng mình rất thành công, rất nổi tiếng, có nhiều Fans hâm mộ mình biết bao. Thế là cô liền làm khách mời các chương trình của nhiều Đài truyền hình khác nhau, lúc thì làm khách mời của Chương trình Ẩm thực, lúc thì lại làm khách mời Quảng cáo nước hoa, lúc thì lại Quảng bá cho Chương trình Thời trang, rồi lại giới thiệu về phương pháp hóa trang vv, trong thời gian đó cô cảm thấy rất đắc ý, rất hưng phấn. Thế rồi một lần đi Anh, Lâm Tâm Như mua một cuốn sách đang bán rất chạy, vừa giở đọc vài trang đầu, cô liền bị cuốn hút bởi nội dung của cuốn sách này, nhưng rồi cũng chỉ có đọc được một phần ba cuốn sách. Sau khi về nước do bận nhiều công việc, cô đành phải bỏ dở. Cuốn sách bị gác lại khoảng nửa năm, cho đến khi nhớ ra rồi cô lại cầm cuốn sách này lên đọc, vừa giở trang sách, cô chợt ngớ người ra: Tất cả các hàng chữ in trong trang sách không cánh mà bay, không sót còn lại một chữ nào, câu chuyện tình yêu hấp dẫn từng làm cô say mê này, ngoài hàng chữ in trên bìa sách ra, bên trong các trang đều trắng xoá một màu như quyển sổ tay chưa viết. Lâm Tâm Như kể lại hiện tượng kỳ lạ này cho các bạn nghe, các bạn nghe cô kể như nghe chuyện ma quỷ vậy. Về sau, cô gặp một người bạn giàu kiến thức, người bạn này cho cô biết rằng: Đây là loại sách có thời hạn đọc. Thế là Lâm Tâm Như mới biết rằng, ở nước ngoài xuất bản loại sách như vậy, họ sử dụng loại mực in đặc biệt, đóng gói trong chân không rồi mới đem ra bán, một khi xé bỏ lớp giấy đóng gói, mực in trong sách bắt đầu có phản ứng hóa chất với không khí, nếu nội trong ba tháng mà không đọc xong, thì tất cả chữ in trong sách sẽ hoàn toàn tan biến hết. Loại sách này có tên gọi là sách—Nóng vội. Lâm Tâm Như phát hiện có dòng chữ in trên trang bìa cuối của cuốn sách rằng: Nếu bạn còn không đọc xong, thì đây không phải lỗi của sách, bởi vì cuốn sách này đã chờ đợi bạn suốt ba tháng rồi. Lâm Tâm Như vỡ lẽ rằng: Một cuốn sách 200 nghìn chữ, mỗi ngày đọc 2000 chữ, thì chỉ cần có 3 tháng là đọc xong, nếu đọc với tốc độ bình thường chẳng qua chỉ mất có 10 ngày là xong. Thế nhưng, cớ sao mà mình chỉ cần tranh thủ bỏ ra 10 phút mỗi ngày thôi mà cũng không có ư, chẳng lẽ mình bận đến nông nỗi này ư? Thế là cô liền bình tĩnh lại, cô bắt đầu xa lánh dần với các trường hợp sôi nổi ồn ào, cô nhìn nhận lại mối quan hệ giữa tiếng tăm và sự nghiệp, giữa người yêu và tình yêu, giữa nam và nữ. Thế là lại trong một chuyến đi Anh, Lâm Tâm Như liền một lúc mua về 20 cuốn sách Nóng vội nói trên, cứ 5 cuốn buộc lại thành một tệp, mỗi lần dỡ bỏ đóng gói, cô bắt buộc mình nội trong ba tháng phải đọc xong 5 sách một tệp. Kết quả là, cô đặt ra cho mình nửa tháng đọc hết một cuốn, thì chỉ một tuần là đọc đến phần cuối; vốn quy định cho mình trong một năm đọc xong số sách này nhưng cô chỉ bỏ ra 5 tháng là đọc xong. Cô cảm thấy khoảng ba bốn cuốn trong số sách này đáng để đọc đi đọc lại, nếu thấy hay thì sẽ đi mua cuốn sách đó in bằng loại mực bình thường, rồi xếp nó vào tủ sách cất giữ cẩn thận, thế rồi tủ sách của cô cứ như vậy mà nhiều dần lên. Đọc sách nhiều rồi, dần dần Lâm Tâm Như hình thành thói quen hễ có được cuốn sách nào cô đều đọc rất nhanh cho xong. Ở trong nước, tuy mua được sách mới in bằng mực bình thường, nhưng cô vẫn cứ tranh thủ thời gian đọc nhanh cho xong. Một năm sau, khi kiểm kê lại số sách mà mình đã đọc xong trong một năm qua, cô không dám tin rằng mình đã đọc nhiều sách như vậy, đó là: 6 loại tạp chí của cả một năm, 4 cuốn sách nội dung về Tài chính, 1 cuốn Triết học, 11 cuốn Tiểu thuyết bán chạy và 3 cuốn Truyện Ký nhân vật, trung bình mỗi ngày cô đọc khoảng mấy chục ngàn chữ các cuốn sách các loại. Một người bạn Mỹ nói với Lâm Tâm Như rằng, đọc sách cũng tựa như ăn bữa combo toàn phần KFC (Ken túc ky) vậy, lượng com bo ăn ở nhà hàng, hay ăn ở nhà, ăn ở dã ngoại cũng nhiều như nhau. Ở đâu cũng có thể ăn được, các thức trong combo cũng như nhau cả thôi, đâu cần phả

    26 min
  7. 11/15/2024

    GỐC ĐA TRÊN QUÊ HƯƠNG

    Tản văn:GỐC ĐA TRÊN QUÊ HƯƠNG Nỗi niềm nhớ nhung của tôi bắt nguồn từ dòng suối trong vắt chảy từ sau ngọn núi, chảy qua gốc cây đa trên quê hương, từ những hòn đá cuội đủ màu, cho đến các chị em giặt giũ và gánh nước ven suối, lại còn những chú vịt đuổi nhau nô đùa cười cạc cạc cạc trên mặt nước; Tôi nhớ chiếc cầu đá trắng tinh dưới gốc cây đa, trên đầu cầu có dựng tấm bia khắc chữ, những con sư tử đá trên lan can cầu đã bị mọi người sờ đi mó lại đến nhẵn bóng. Dòng suối trong vắt lững lờ chảy đã làm trôi đi năm tháng tuổi thơ của tôi, chiếc cầu đá cổ đã khắc sâu vào trong tâm trí của tôi, những mẩu chuyện trong ký ức nhiều như những chiếc lá trên cây đa vậy... Hai gốc đa đứng ở đầu cầu, một gốc ngay thẳng, còn một gốc lại mọc theo hình chữ S trông rất quái dị, những cành cây mọc ra tua tủa cứ vươn nghiêng ra phía dòng suối, đám trẻ chúng tôi gọi nó là gốc đa "lưng gù". Điều càng đặc biệt nữa là, giữa lòng thân cây gù của nó từng bị đốt cháy thành trống rỗng, tạo nên chiếc máng hình chữ nhật dài khoảng hơn mét, thế nhưng nó vẫn sống dai dẳng, vươn ra phía dòng suối, nó ngẩng cao đầu, những cành lá rậm rạp đâm thẳng lên bầu trời. Thứ khiến tôi luôn nhớ quê nữa còn có chiếc ghế đá dài dưới gốc đa, đó là chiếc "Bảo tọa" và là chiếc "Giường mát " vào mùa hè của các nhà nông. Cứ vào lúc trưa hè, ánh nắng nóng bỏng của miền á nhiệt đới làm trong nhà nóng như bốc lửa, mặt đất như bốc khói, chỉ mỗi hai gốc đa cao to kia trông như chiếc ô khổng lồ xoè ra che cả vòm trời, nó toả xuống mặt đất một mảng bóng râm mát, chống lại cái nóng đến ghê người, đây là nơi để các nhà nông bị phơi nắng đen xạm đi trên nền đường làng lát đá phiến nóng bỏng đến đây thở phào nhẹ nhõm. Vào lúc hoàng hôn, sau một ngày làm lụng vất vả, mọi người lại đến đây ngả lưng lên những phiến đá đã được cọ sạch bằng nước suối, thưởng thức làn gió mát mẻ đêm hè, rồi lại kể cho nhau nghe những câu chuyện trong "Tam Quốc", trong "Thủy Hử", rồi từ những câu chuyện lạ đó đây lái sang chuyện đồng áng, gặt mùa ... khi hứng lên, còn có người đem cả Nhị đến kéo, có người phấn khởi liền cất cao những ca khúc đậm đà giai điệu hương đồng gió nội bằng chất giọng phóng khoáng, mọi người tìm kiếm niềm vui niềm an ủi để khuây khỏa những tháng ngày sống vất vả và khó nhọc. Tôi nhớ da diết những đêm hè vui vẻ dưới gốc đa. Có người mang cả vỏ chăn đến trải xuống nền đá phiến dài rồi nằm lên đó; có người khênh cả tấm phản đến, một đầu phản gác lên ghế đá, đầu kia gối lên thành lan can cầu đá, rồi trải chiếu lên phản mà nằm. Tôi thích nằm chen với người lớn trên phản, rồi ngửa mặt nhìn lên bóng hình vòm lá cây đa, trong bầu không khí êm ả và có chút huyền bí này, mỉm cười chuyện trò với các chòm sao trên màn trời đêm bằng tâm hồn mình. Quãng ngày xưa đó đã không bao giờ có thể trở lại được nữa. Tôi tỉnh dậy như vừa qua một giấc mộng, trên mình còn lưu lại một thoáng mát mẻ từ trên những chiếc lá đa chảy xuống; thế nhưng tôi quả thực đã biết rằng, thế là giấc chiêm bao đã thiếp đi mất hơn 30 năm rồi, mà tôi cũng đã xa rời quê hương những hơn ngàn vạn dặm rồi. Ôi, gốc đa già bên đầu cầu trên quê hương, mi đã trải qua biết bao mùa sương gió rồi nhỉ? Nghe nói gốc đa "lưng gù" đã bị sét đánh trúng trong một đợt bão mạnh, nó quằn quại rồi ngã gục xuống suối trong dòng nước lũ chảy xiết từ trên núi đổ xuống, nó đã ngã xuống mảnh đất quê hương thân yêu, nó đi hết dòng đời của mình. may mà gốc đa đứng thẳng kia bình an không đổ, nó vẫn đứng đó che chở cho bà con chòm xóm bằng vòm lá xanh xum xuê của mình. "Bố ơi, bố ơi, bố làm thêm cho con mấy chiếc sáo lá đa nào". Không biết từ lúc nào, thằng con trai tôi ngắt ở đâu được một nắm lá đa, nó chìa ra trước mặt tôi, thế là tôi liền cuộn những chiếc lá đa lại thành ống nhỏ rồi thổi cho nó nghe. Tiếng sáo lá đa lúc trầm lúc bổng, lúc xa lúc gần, hoà quyện thành dòng hương sầu nồng nàn, lan tỏa ra vây xung quanh lấy tôi. Ôi, gốc đa trên quê hương thân yêu, ta đã lớn lên dưới vòm bóng râm che chở của mi, nếu như đa có cảm giác, đa có biết nỗi lòng nhớ mi của ta tại nơi đất khách quê người xa xôi hay không nhỉ? Nếu như mi có tư tưởng, mi cũng sẽ như người mẹ hiền vậy, liệu có nhớ đến tôi, một người con đang phiêu bạt phương trời xa xôi không nhỉ?

    26 min
  8. 11/04/2024

    Một số ca khúc hát về quê hương của dân tộc thiểu số Trung Quốc

    Trong thời đại hội nhập ngày nay, muôn vật đổi thay, mỗi chúng ta cũng có nhiều thay đổi, thế nhưng có một thứ luôn được cất giữ trong lòng không bao giờ đổi thay đó là nỗi niềm xa nhớ quê hương. Thành Trung:Đúng vậy chị ạ. Việt Nam có một ca khúc nổi tiếng mà hầu như ai cũng biết hát, đó là bài "Quê hương", đã bày tỏ nỗi nhớ chùm khế quê hương ngọt ngào, tình làng nghĩa xóm gắn bó nhất và thân thiết nhất. Ánh:Nỗi niềm xa nhớ quê hương là thứ tình cảm chung của loài người, trong cõi lòng của mỗi người, nơi có gốc cây cổ thụ đình làng, có mái nhà xưa, có ông bà cô bác chính là nơi khiến ta nhớ nhung nhất. Trung Quốc có câu: 近乡情更怯 có nghĩa là càng về gần đến quê thì trong lòng càng hồi hộp. Tất thảy những đổi thay của quê hương thường khiến ta vừa vui mừng nhưng đồng thời lại cảm thấy lâng lâng khó tả. Có bạn bày tỏ rằng, quê hương cũng như tuổi thanh xuân vậy, thường khiến lòng người vấn vương, thế nhưng bất cứ ai cũng đều không thể trở về ngày xưa được nữa. Trung:Thành Trung cũng có cảm nhận như vậy. Sau khi du học tại Trung Quốc nhiều năm, mỗi khi trở về Việt Nam, về thăm quê, trong lòng Thành Trung lại trào dâng rất nhiều kỷ niệm ngây thơ trong trắng của đời học trò, thế nhưng tất cả bạn cùng lứa với Thành Trung đều đã lớn lên thành người, theo đuổi sự nghiệp và con đường sống khác nhau, mỗi khi gặp lại các bạn, ai cũng đều kể hoặc nhắc lại chuyện trường xưa bạn cũ ở quê hương. Ánh:Vâng, Thành Trung học tập và sinh hoạt lâu năm tại Trung Quốc chắc đã phát hiện, tiến trình đô thị hóa của TQ đang phát triển rất nhanh, ngày càng nhiều người dân các vùng miền khác nhau ở Trung Quốc xa rời quê hương và người thân, toả đến khắp các nơi, đặc biệt là các thành phố khác để nhập cư làm ăn sinh sống, hình ảnh non nước của quê hương xa dần, rồi dần trở thành những hình ảnh gần gũi thân quen hiện lên trong ký ức. Trung:Ở VN cũng vậy, cũng đang ngày càng nhiều bạn trẻ xa rời quê hương và cha mẹ, ra thành phố học tập hoặc mưu sinh, nỗi niềm xa nhớ quê hương của họ cũng da diết, cũng lắng sâu. Ánh:Các bạn thân mến, trong Chương trình Văn nghệ cuối tuần thời gian tới, chúng tôi sẽ không định kỳ giới thiệu với các bạn một số bài tản văn mang đề tài "Hương sầu", hay còn gọi là "Nỗi niềm nhớ quê", những bài tản văn này thông qua ký ức và miêu tả của các tác giả về hương đồng gió nội, phong tục tập quán trên quê hương thời niên thiếu, để kêu gọi mọi người trong xã hội coi trọng việc bảo vệ môi trường thiên nhiên tại các vùng nông thôn, gợi lên cho mọi người kỳ vọng xây dựng quê hương và hướng tới cuộc sống tươi đẹp. Trung:Trong chương trình đêm nay, chúng tôi xin giới thiệu với các bạn tản văn nhan đề "Gốc đa trên quê hương" của nhà văn Hoàng Hà Lãng, ngoài ra còn mời các bạn thưởng thức một số ca khúc ca ngợi quê hương vùng dân tộc thiểu số Trung Quốc. Trước hết mời các bạn thưởng thức bài "Thảo nguyên tươi đẹp là quê nhà ta đó", do giọng ca nổi tiếng Trung Quốc Tơ-tơ-ma trình bày. Nghệ sĩ nổi tiếng Tơ-tơ-ma Ánh: Nghệ sĩ nổi tiếng Tơ-tơ-ma sinh năm 1947, bài dân ca Nội Mông "Thảo nguyên tươi đẹp là quê nhà ta đó" do chị trình bày vào năm 1979 liền được công chúng hoan nghênh và lan toả đi khắp đất nước Trung Quốc, chị được mọi người mệnh danh là "Chim Sơn ca trên thảo nguyên". Ca khúc "Thảo nguyên tươi đẹp là quê nhà ta đó" có đoạn: Thảo nguyên tươi đẹp là quê nhà ta đó Gió thổi cỏ xanh hoa nở khắp mọi nơi Những chú tuấn mã như mây bay trên trời Những cừu những bò như những hạt ngọc châu Cô gái chăn nuôi cất tiếng ca vang xa Tiếng hát vui vẻ tỏa vang tận chân trời Một số ca khúc hát về quê hương của dân tộc thiểu số Trung Quốc Trung:Các bạn thân mến, trên đây các bạn vừa nghe tản văn "Gốc đa trên quê hương" của nhà văn đương đại TQ Hoàng Hà Lãng. Phải chăng các bạn cũng từng hoặc đang đặt câu hỏi cho mình rằng: Vì sao con người ta lại hay nhớ đến quê nhà mình nhỉ? Có một cư dân mạng Trung Quốc viết rằng: Quê hương là nơi cất giữ tuổi thơ, cất giữ cả tuổi thanh xuân, tuổi trung niên của mỗi chúng ta, quê hương đã trở thành một phần không thể tách rời trên dòng đời chúng ta, và trở thành chính bản thân ta nữa. Quê hương không phải là thứ hàng hóa, không phải là nơi thắng cảnh để đi du lịch, không phải là tấm vé khứ hồi bán cho bất cứ hành khách nào theo giá quy định, và cũng không phải là nơi để đến nghỉ ngơi vào dịp cuối tuần của mọi người. Quê hương là nơi chứa đựng mồ hôi và nước mắt mà các nơi thắng cảnh du lịch khác không có được, do vậy mà trong ký ức của những người xa quê luôn nhớ về những người thân, bến nước, con đò, nhịp cầu hoặc cả dãy phố đoạn đường trên quê hương. Ca sĩ trẻ Chi-khơ-jun-yi dân tộc Di Trung Quốc Ánh: Tiếp theo chương trình, mời các bạn thưởng thức bài hát "Đưa con lên đỉnh núi" do giọng ca trẻ Chi-khơ-jun-yi dân tộc Di Trung Quốc thể hiện. Chi-khơ-jun-yi sinh năm 1988 tại huyện Cam Lạc, Lương Sơn, tỉnh Tứ Xuyên, cô là thí sinh đoạt giải ba trong cuộc thi "Giọng hát hay Trung Quốc" năm 2012 do Đài Truyền hình tỉnh Chiết giang Trung Quốc xây dựng. Bài hát "Đưa con lên đỉnh núi" có đoạn: Bản làng tươi đẹp Là thiên đường trong mơ Tiếng khèn mẹ thổi trong đêm Gọi người con đang phiêu bạt phương trời Nghe tiếng khèn trên đỉnh núi cao Là tiếng gọi đến từ thiên đường. Trung:Tình yêu quê hương là tiếng sáo vang vọng, du dương từ xa xôi truyền đến, tình yêu quê hương là câu chuyện huyền thoại cổ xưa, tươi đẹp và rung động lòng người; quê hương là hũ rượu nồng lâu năm, thơm ngon say đắm lòng người... Ánh:Vào phần cuối của chương trình hôm nay, mời quý vị và các bạn thưởng thức bài dân ca "Bông hồng đáng yêu", bài dân ca này của dân tộc Ca-dắc-xtan, do anh Ta-sken dân tộc Ca-dắc-xtan trình bày. Quê hương của Ta-sken ở U-rum-xu, Thủ phủ Khu tự trị Uây-ua Tân Cương, anh tốt nghiệp chuyên ngành Toán học tại trường Đại học Tân Cương, nhưng lại đam mê ca nhạc. Tháng 7 năm 2013, anh đã tham gia mùa thứ hai cuộc thi "Giọng hát hay Trung Quốc", trở thành thí sinh xuất sắc đoạt giải nhì trong cả mùa thi của huấn luyện viên Trương Huệ Muội, nghệ sĩ nổi tiếng Đài Loan Trung Quốc, giọng ca nam ngọt ngào ấm áp du dương đi vào lòng người của anh rất được đông đảo công chúng yêu ca nhạc Trung Quốc hâm mộ. Trung: Ca từ bài "Bồng hồng đáng yêu" có đoạn: Bông Hồng Sai-di-ma-ri-a đáng yêu Hôm đó anh cưỡi ngựa đi săn trên núi Vừa lúc em hát điệu như mây vờn dưới núi Giọng ca em làm anh ngây ngất Anh từ trên núi ngã lăn xuống Ôi chà chà Giọng hát em như mây vờn dưới núi.

    26 min

Ratings & Reviews

4
out of 5
3 Ratings

About

Thưởng thức tản văn mượt mà, vui nghe ca khúc hấp dẫn

More From Văn Nghệ Cuối Tuần

You Might Also Like