Không biết ai nói rằng: Chúng ta mượn cha mẹ để đến với thế giới này, chứ không phải vì cha mẹ mà đến. Câu nói này tuyệt vời biết bao, nó đã giải thích cho sự sống chính là tự do, là tự lập, tình thương cũng như sự sống vậy, chính là sự chia tay cất bước đi xa dần. Rất nhiều người trong cuộc sống, cứ nằng nặc cho rằng đã yêu thì phải rầm rầm rộ rộ, phải yêu mãi mãi cho đến khi biển cạn đá mòn, họ hết sức khát vọng tình thương, và phải nắm lấy tình thương, họ phiến diện sai lầm cho rằng, tình thương chính là chiếm đoạt, tình thương chính là ích kỷ, tình thương chỉ có thuộc về mình. Khi tôi vừa lên tiểu học, rồi bắt đầu dần dần biết tự lập. Mẹ thích ôm tôi ngồi trên đầu gối mẹ, nhưng tôi thường là cứ cố bứt ra khỏi lòng mẹ. Mẹ hơi bực mình nói rằng: Con trai lớn rồi, không cần đến mẹ nữa rồi. Tôi thì lại bĩu môi, cảm thấy mình đã khôn lớn. Về sau mẹ "đối phó" với tôi bằng cách, mẹ nói, mẹ nhặt con từ tay người ăn mày đó. Mẹ nói đâu ra đấy cứ như là thật ấy, khiến tôi phải sững cả người, mẹ thấy tôi sợ hãi, liền nhoẻn miệng cười, cảm thấy đó chỉ là nói đùa một cách nhẹ nhàng thôi. Lúc bấy giờ, tôi quả là cảm thấy rất sợ hãi, không thể nào nói rõ cho được đó là khủng khiếp hay là bi thương, chỉ cảm thấy cái thế giới của tôi hình như bị nứt lở rồi biến thành một không gian khác, một không gian mà không còn lại một thứ gì cả. Tôi nhiều lần cứ hỏi mẹ rằng đó phải chăng chỉ là nói đùa, thế nhưng, mẹ vẫn cứ tỏ ra cái bộ đắc ý của người giành được phần thắng, mẹ vừa cười vừa nói thêm mắm thêm muối đủ thứ. Thế là tôi bắt đầu suy nghĩ: Mình là đứa trẻ được nhặt về. Thậm chí tôi còn bắt đầu tưởng tượng rằng, bố mẹ ăn mày của tôi đang ở đâu nhỉ? Làm thế nào để có thể tìm lại bố mẹ của mình nhỉ? Mặt khác, tôi lại thấy rất buồn, tôi cảm thấy như có bàn tay vô hình đã cấu véo mối quan hệ giữa tôi với bố mẹ vậy, mối quan hệ đó nhỏ như một sợi dây tơ bay bay trong không khí, tôi cần phải kéo gần khoảng cách mẹ con lại với nhau một cách thật cẩn thận, nhẹ nhàng. Việc này về sau rồi cũng chẳng đâu vào đâu, thực ra mẹ chẳng qua chỉ là nói đùa mà thôi. Nhiều năm sau, khi tôi nhớ lại cái chuyện mẹ nói đùa trên đây, trong lòng vẫn cứ cảm thấy có chút gì đó bực mình, mẹ không bao giờ nghĩ rằng trong suốt mấy ngày mấy đêm đó, tôi đã phải trải qua trong tâm trạng bất an và khó chịu như thế nào. Tôi biết rằng vì sao mẹ lại như vậy, chẳng qua là mẹ muốn minh chứng thằng con nhỏ của mẹ phải dựa dẫm ỷ lại vào mẹ, không thể rời khỏi mẹ đến mức như thế nào, mẹ không muốn cho con trai mẹ có tính tự lập, mẹ chỉ muốn độc quyền con trai của mẹ, mà cũng rất có thể mẹ không biết được rằng mình sao lại như vậy. Tôi không hoàn toàn trách móc mẹ về việc này. Có rất nhiều bố mẹ ở Trung Quốc đều cảm thấy con cái chính là của cải riêng của mình, khi con cái lớn dần mọc đủ lông đủ cánh, muốn cao chạy xa bay, thì người muốn giam hãm họ, muốn nắm chặt không buông rời họ lại chính là cha mẹ. Cha mẹ cứ mong mình với con cái như trẻ liền thân vậy, mặc dù cha mẹ không bao giờ chấp nhận lối nói như vậy. Mọi người thường cứ cho rằng, con cái không thể xa rời cha mẹ mình, nhưng thực ra nhiều khi lại chính cha mẹ không thể xa rời con cái mình được. Sau khi tôi khôn lớn rồi, mỗi khi phải đi xa, thực ra cũng chẳng phải là đi bao xa, mẹ vẫn cứ không nỡ, mẹ thường bảo tôi ở nhà thêm mấy hôm nữa, để mẹ tẩm bổ cho, hoặc mẹ thường xuyên gọi điện thoại, cứ dặn đi dặn lại, cứ muốn nói với tôi nhiều chuyện nữa. Tôi biết, đây chính là tình thương, nhưng đồng thời cũng là sự trống trải như bị mất đi thứ gì đó ở mẹ. Mẹ không bao giờ công nhận rằng tình thương chính là sự chiếm đoạt, mẹ cho rằng, tình thương phải như thế này: Bỏ ra tất cả, bất chấp gian nguy. Nếu như tình thương cần phải chia tay, cần phải tự lập, cần phải tự do, thì mẹ sẽ cảm thấy tình thương như vậy chẳng khác gì ma quái và không thể nào tưởng tượng được. Những điều này, tôi đều có thể cảm thông, con người muốn buông bỏ sự cố chấp của mình, đâu phải là chuyện dễ, thực ra buông bỏ chính là rồi sẽ có được, thế nhưng mấy ai có thể buông tay một cách nhẹ nhàng thoải mái được? Cho nên, khi tôi đọc bức thư của Nghệ sĩ nổi tiếng Trung Quốc Tống Đan Đan viết cho con trai mình tên là Ba Đồ, đã khiến tôi hết sức cảm động và khâm phục. Trong thư, nghệ sĩ Đan Đan viết: Không một người con nào lại mong ngày nào cũng phải ở bên cạnh bố mẹ, con cái tất nhiên là mong được ở bên các bạn trẻ cùng lứa, cho nên mẹ nói rằng: Ba Đồ ơi, giá như con không phải nhớ mẹ thật sự, thì con chớ có gọi điện thoại về cho mẹ, mẹ của con sống rất tốt, hơ hơ. Con cứ việc chơi thoải mái đi, nếu con quả là rất nhớ mẹ rồi, thì con mới gọi điện thoại cho mẹ nhé. Mẹ tin rằng, đến một ngày nào đó, con sẽ hiểu rằng, mẹ yêu con biết nhường nào. Mẹ mong mình có thể dành cho con trai có được không gian rộng lớn nhất. Mẹ đã sinh ra con, thì con là người tự do, mẹ không trói buộc con. Và như cha mẹ của bất cứ ai cũng đều tự do vậy, mỗi người con cũng nên đều được tự do. Cha mẹ cần phải chia tay với con cái mình, mà chắc chắn là phải chia tay. Trong bài "Ánh mắt tiễn đưa" của mình, Nhà văn nổi tiếng Đài Loan Trung Quốc Long Anh Đài viết: Cha mẹ với con cái chính là quá trình tu hành của tấm lưng cất bước đi xa dần, "bạn đứng bên đầu đường phía này, nhìn bóng hình con đi xa dần rồi mất hút tại chỗ rẽ trên đoạn đường nhỏ, hơn nữa, tấm lưng của người con nói với bạn rằng: không cần phải đuổi theo..." Chúng ta cần phải công nhận rằng, mà mặc dù công nhận điều này là rất đau khổ rằng: Cuộc đời chính là định mệnh của cô đơn, mà tình thương cũng định mệnh phải chịu đựng sự cô đơn và không bỏ được. Thế nhưng, không cần phải lo sợ, không cần phải buồn lòng, chính vì như vậy rồi thì chúng ta mới có thể quý trọng và nâng niu tất thảy những gì đang có, không hỏi đến quá khứ, không nghĩ đến tương lai, ai nấy đều tự do và yên ổn sống tốt cho mình.