WARM TAKE

Kriss On A Day

Thông qua những bộ phim nổi tiếng, những thông điệp tươi đẹp về tinh thần sống và xã hội và cách chúng ta tồn tại sẽ được truyền tải. Và mình sẽ đưa các bạn đến với chúng!

Episodes

  1. Frankenstein: Không phải đứa con nào sinh ra cũng hoàn hảo và vòng lặp kỳ vọng làm lu mờ tình yêu thương

    JAN 31

    Frankenstein: Không phải đứa con nào sinh ra cũng hoàn hảo và vòng lặp kỳ vọng làm lu mờ tình yêu thương

    Guillermo del Toro chưa bao giờ chỉ kể chuyện về quái vật. Trong Frankenstein (2025), ông kể về con người - về những “vết thương di truyền” không nằm trong gen mà trong cách yêu thương sai lệch. Câu nói “Không phải chỉ là một bộ phim giả tưởng, đó là sự phản chiếu về cách cha mẹ đối xử với con cái khi đặt quá nhiều kỳ vọng hơn là sự yêu thương” có thể xem là chìa khóa để hiểu toàn bộ thế giới u tối nhưng đầy nhân tính mà del Toro dựng nên. Del Toro để khán giả nhìn thấy một điều rõ ràng: Victor không phải người xấu, mà là người lặp lại lỗi lầm. Ông không ý thức được rằng, như chính cha mình từng làm, ông đã đối xử với tình thương như một phép thử, không phải như một món quà. Cái cách ông vứt bỏ Creature là cách người cha năm xưa đã vứt bỏ cảm xúc của ông. Và kết cục đau đớn là, khi Creature nổi giận, khi hắn trả thù, đó không phải là sự tàn ác vô nghĩa – mà là nỗi đau đòi được thừa nhận, được yêu thương, được gọi một tiếng “con”. Frankenstein (2025) không phải câu chuyện về khoa học, mà là câu chuyện về tình người. Nó nhắc ta rằng con người không phải cỗ máy được lắp ghép từ xác thịt và xương xẩu mà là tổng hòa của cảm xúc, của yêu thương, của những thứ mong manh mà chỉ có sự kiên nhẫn mới giữ lại được. Và nếu cha mẹ quên đi điều đó, họ sẽ chẳng khác gì Victor Frankenstein - tạo ra sự sống, nhưng lại đánh mất linh hồn của chính mình.

    3 min
  2. The Boy and The Heron: Hiện thân méo mó của nỗi đau mất mát và lời cảnh tỉnh cho những tâm hồn trẻ thơ

    JAN 31

    The Boy and The Heron: Hiện thân méo mó của nỗi đau mất mát và lời cảnh tỉnh cho những tâm hồn trẻ thơ

    Tưởng chừng là một tác phẩm mang màu sắc giả tưởng đẹp đẽ như nhiều phim trước của Hayao Miyazaki, The Boy and The Heron lại ẩn chứa một thông điệp đen tối và sâu cay hơn rất nhiều. Ẩn sau những cảnh tượng siêu thực và tạo hình sinh vật kỳ lạ là một câu chuyện về nỗi đau, sự mất mát và những cám dỗ của cái chết. Trong đó, hình ảnh chim diệc - vừa lạ lẫm, vừa đáng sợ - chính là một biểu tượng trung tâm: hiện thân của những nỗi đau âm ỉ có thể kéo Mahito vào con đường tự kết thúc chính mình. The Boy and The Heron không ngại nói đến những chủ đề nặng nề: cái chết, sự trầm cảm, và thậm chí là ý niệm về tự sát. Nhưng nó không nói theo kiểu thô bạo hay khốc liệt, mà bằng ngôn ngữ hình ảnh đầy ẩn dụ. Chim diệc là một phần của hành trình đó - không chỉ là kẻ đưa đường, mà là thử thách lớn nhất trong hành trình tồn tại của Mahito. Miyazaki đã khéo léo gửi gắm vào hình ảnh này một câu hỏi lớn: Khi đối mặt với mất mát quá lớn, con người - đặc biệt là trẻ nhỏ - có thể lựa chọn điều gì? Bước tiếp trong đau đớn hay từ bỏ để tìm lối thoát?

    3 min
  3. Jibaro (Love, Death & Robots): Thử một lần sống hết lòng vì tình yêu mù quáng

    JAN 31

    Jibaro (Love, Death & Robots): Thử một lần sống hết lòng vì tình yêu mù quáng

    Trong thế giới hỗn độn của Love, Death & Robots, tập phim “Jibaro” nổi lên như một vở múa đầy máu và vàng, nơi cái đẹp và lòng tham va chạm nhau đến tận cùng. Giữa những tiếng va đập kim loại và làn nước đỏ rực, hình ảnh nàng Siren lấp lánh trong bộ trang sức vàng không chỉ là biểu tượng của sự quyến rũ chết người, mà còn là tiếng kêu thầm lặng của một linh hồn cô đơn - người chỉ muốn được yêu như một con người. Siren, trong khoảnh khắc cuối cùng, vẫn là kẻ cô đơn. Cô yêu sai người, nhưng yêu bằng tất cả. Cô bị phản bội, nhưng vẫn giữ lấy tiếng hát - thứ duy nhất còn lại của linh hồn mình. Trong khi Jibaro đại diện cho con người - tham lam, tàn nhẫn, luôn muốn chiếm hữu thì Siren lại là phần nhân tính mong manh còn sót lại của thế giới: cái đẹp muốn được yêu, nghệ thuật muốn được thấu hiểu, và trái tim muốn được nhìn thấy như chính nó. Jibaro không chỉ là câu chuyện về lòng tham, mà còn là bi kịch của tình yêu không được đáp lại. Siren không chết vì tiếng hát của mình - cô chết vì tin rằng ai đó có thể yêu cô mà không muốn sở hữu cô. Và đó là nỗi cô đơn lớn nhất của cái đẹp trong mọi thời đại: khi nó chỉ mong được trân trọng, nhưng lại luôn bị bóc trần bởi những bàn tay tham lam.

    2 min
  4. Queer: Bi kịch của những kẻ si tình muộn màng, cuối cùng chỉ nhận lại thương hại

    JAN 31

    Queer: Bi kịch của những kẻ si tình muộn màng, cuối cùng chỉ nhận lại thương hại

    Trong dòng chảy điện ảnh đầy ám ảnh của Queer (2025), Luca Guadagnino đã không vẽ nên một giấc mơ màu hồng, mà thay vào đó là một bức tranh sơn dầu loang lổ những gam màu tối về nỗi cô đơn của tuổi xế chiều. Ở đó, nhân vật William Lee hiện lên như một kẻ bộ hành mệt mỏi, người đã đi gần hết dốc bên kia của cuộc đời mới tìm thấy "ánh sáng" của đời mình – Eugene Allerton. Nhưng nghiệt ngã thay, khi người ta đã đi đến chặng cuối của sự tồn tại, việc tìm thấy tình yêu không phải là một sự cứu rỗi, mà lại là một sự tra tấn tàn nhẫn nhất khi nhận ra: Tất cả mọi cuồng si chỉ đổi lại bằng một cái nhìn thương hại.Nỗi đau của William Lee không chỉ nằm ở việc anh là một người đồng tính trong xã hội cũ, mà là nỗi đau của một linh hồn đã quá già nua, đang khao khát được chạm vào nhựa sống thanh xuân. Allerton - chàng trai trẻ với vẻ ngoài hờ hững và xu hướng tính dục mơ hồ - hiện ra như một ảo ảnh rực rỡ. Lee yêu Allerton bằng tất cả sự vồ vập, tuyệt vọng và cả những toan tính đầy bi kịch của một kẻ sợ hãi sự trống rỗng. Anh dùng tiền bạc, dùng sự thấu hiểu, và thậm chí dùng cả thuốc ảo giác để cố gắng gắn kết tâm hồn mình vào cậu trai trẻ. Thế nhưng, khoảng cách giữa họ không chỉ là tuổi tác, mà là một vực thẳm của bản chất: Một người yêu bằng cả mạng sống, còn người kia chỉ đứng đó, tò mò và đón nhận như một vị khách qua đường.

    3 min
  5. Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng (2025): Bản hùng ca về "Khởi nghiệp" và những giấc mơ viển vông nhất thanh xuân

    JAN 31

    Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng (2025): Bản hùng ca về "Khởi nghiệp" và những giấc mơ viển vông nhất thanh xuân

    Nếu bản phim ngắn là câu chuyện về nỗi đau của "kiếp làm thuê", thì bản điện ảnh 2025 lại là một thước phim rực rỡ và nghiệt ngã về khởi nghiệp. Đó là hành trình của những kẻ dưới đáy xã hội, không có gì ngoài một ý tưởng điên rồ và một trái tim nóng hổi, dám dấn thân vào một con đường mà ai cũng bảo là "viển vông". Mọi chuyện bắt đầu từ một ý tưởng tưởng chừng như ảo tưởng: Một nhóm tiểu yêu quái thấp kém, bị hệ thống cũ ruồng bỏ, quyết định lập ra một đội "thỉnh kinh" riêng. Trong thế giới của phim, thỉnh kinh vốn là đặc quyền của những bậc thánh nhân, là một "dự án cấp quốc gia" có sự bảo trợ của thiên đình. Việc Tiểu Trư Yêu và những người bạn (Cáp Mô Tinh, Hoàng Thử Lang...) muốn đi thỉnh kinh giống như những thanh niên tay trắng muốn xây dựng một đế chế công nghệ đối đầu với những gã khổng lồ toàn cầu. Họ liều lĩnh vì họ không còn đường lùi, và vì họ tin rằng: "Tại sao chỉ có họ được cứu độ thế gian, còn chúng ta thì không?" Bộ phim là lời an ủi cho tất cả những ai đang bắt đầu một điều gì đó điên rồ mà không có sự nâng đỡ nào. Có thể kết quả cuối cùng không phải là một vinh quang chói lọi, có thể nhóm của bạn sẽ tan rã, có thể bạn vẫn sẽ là "tiểu yêu" giữa cuộc đời này. Nhưng khoảnh khắc bạn dám bước ra khỏi núi Lãng Lãng với một ý tưởng vĩ đại, bạn đã chiến thắng định mệnh của chính mình.

    3 min
  6. Smaug (The Hobbit): Căn bệnh của những kẻ cả đời ki cóp nhưng lại chẳng dám tiêu xài dù chỉ một đồng

    JAN 31

    Smaug (The Hobbit): Căn bệnh của những kẻ cả đời ki cóp nhưng lại chẳng dám tiêu xài dù chỉ một đồng

    Trong thế giới trung địa của J.R.R. Tolkien, Smaug không chỉ là một con quái vật phun lửa; hắn là một thực thể cô độc, hiện thân cho sự tham lam cực đoan. Qua hình tượng này, Tolkien đã khéo léo lồng ghép những nguyên mẫu thần thoại cổ xưa để phê phán một bộ phận trong xã hội: Những kẻ tích trữ tài sản nhưng không bao giờ dám tiêu sài. Tolkien dùng hình ảnh Smaug để mô tả một loại hội chứng tâm lý mà ông gọi là "Bệnh rồng". Đây là phép ẩn dụ sắc sảo cho những kẻ tích trữ tài sản trong đời thực: Sự cô độc tự nguyện: Giống như Smaug sống một mình trong hang tối, những kẻ quá coi trọng vật chất thường tự tách mình khỏi cộng đồng và các mối quan hệ vì sợ bị lợi dụng hoặc chiếm đoạt. Sự sợ hãi vô hình: Càng sở hữu nhiều, Smaug càng lo lắng. Hắn không thể ngủ yên vì luôn phải cảnh giác với những "kẻ trộm" như Bilbo. Đây là cái giá của sự ki cóp: Tài sản không mang lại sự tự do, mà trở thành chiếc lồng giam cầm chủ nhân của nó. Sự tàn phá xung quanh: Sự "ki cóp" của Smaug khiến vùng đất xung quanh (Dale và Esgaroth) suy tàn. Khi của cải không được luân chuyển để tạo ra giá trị cho xã hội, nó trở thành một loại độc tố giết chết sự thịnh vượng chung.

    2 min

About

Thông qua những bộ phim nổi tiếng, những thông điệp tươi đẹp về tinh thần sống và xã hội và cách chúng ta tồn tại sẽ được truyền tải. Và mình sẽ đưa các bạn đến với chúng!