Cà Phê Khởi Nghiệp Cùng Tùng Bê Tê - Không kịch bản

Tung BT

Kênh podcast Tùng BT chuyên chia sẻ những câu chuyện, tâm sự và trải lòng trong chuyên môn Khởi nghiệp.Kênh rất phù hợp cho chủ doanh nghiệp và những bạn trẻ có ý định muốn khởi nghiệp.

  1. 4d ago

    LỜI THẬT #3 CON GÀ ĐẺ TRỨNG VÀNG - TÙNG BT x BÀ NGOẠI TÀI CHÍNH THUÝ TẠ

    ĐỪNG VỘI XÂY HỆ THỐNG. VÀ TIỄN CON GÀ ĐẺ TRỨNG VÀNG RA ĐI MÃI MÃI… Mấy chục năm có lời, đều đặn, không sang chảnh hào nhoáng, nhưng CÓ LỜI. Rồi một ngày, chủ đi học một khóa nào đó. Về áp hệ thống vô. KPI, SOP, OKR, đủ thứ viết tắt 3 chữ cái. CON GÀ ĐANG ĐẺ TRỨNG VÀNG… ngỏm củ tỏi. Tui gặp hoài. Quán ăn bán 20 năm, ngon, khách quen đầy. Chủ đi học về, làm lại menu, thuê manager, đổi flow bếp, gắn phần mềm POS. 6 tháng sau … đóng cửa. Vì con gà đó đẻ trứng vàng KHÔNG PHẢI nhờ hệ thống. Nó đẻ nhờ bàn tay chị chủ đi chợ lúc 4 giờ sáng. Nhờ anh chồng đứng bếp biết khẩu vị từng khách quen. Nhờ cái cảm giác “ở đây ăn ngon hơn chỗ khác” mà không ai gọi tên được. Chị Thúy Tạ - CFO, người đồng hành tài chính với hàng loạt SME có nói với tui một câu trong podcast Lời Thật: “50% doanh thu đến từ những nhóm sản phẩm mình không có chủ ý phát triển. Tức là mình không có chiến lược.” Nghĩa là gì? Nghĩa là phần lớn chủ doanh nghiệp không biết con gà nào đang đẻ trứng vàng. Vậy mà đã vội xây chuồng công nghiệp. Tui không nói hệ thống hoá là sai, thậm chí nó là 1 bước quan trọng để scale up. Nhưng chưa hiểu gà, đã xây chuồng. Đó là vấn đề. Tui có 3 nguyên tắc trước khi đụng vô bất kỳ con gà nào: Một: xác định 100% nó đang đẻ trứng vàng thật, trước khi đầu tư nuôi. Đừng nhìn 1 quả rồi gọi nó là cash cow. Hai: nuôi không nổi thì lập hợp tác xã. Đừng ôm một mình. Ba: cân đo đong đếm. Gà đẻ trứng vàng nhưng ăn thóc bằng kim cương thì nuôi để làm gì? Mời mọi người nghe tập podcast mới nhất của Tùng BT và “Bà ngoại tài chính” Thuý Tạ nghen 👇☺️

    LỜI THẬT #3 CON GÀ ĐẺ TRỨNG VÀNG - TÙNG BT x BÀ NGOẠI TÀI CHÍNH THUÝ TẠ
  2. Jul 19

    LỜI THẬT #3 CHI PHÍ - CHI SAO KHÔNG PHÍ | Podcast Tài Chính Cho SMEs Tùng BT x Thuý Tạ

    "BẠN KHÔNG THỂ VƯƠN TỚI SỰ VĨ ĐẠI BẰNG CÁCH THU MÌNH LẠI." - Tom Peters ĐỪNG TỰ HÀO VÌ DOANH NGHIỆP CỦA BẠN CHI ÍT Tui thấy nhiều chủ doanh nghiệp có một niềm tự hào: “Công ty anh vận hành gọn lắm.” “Bên anh không tốn nhiều chi phí.” “Anh tiết kiệm dữ lắm.” Nghe rất êm tai hén? Nhưng có một câu hỏi quan trọng hơn: Tiền anh tiết kiệm được… có giúp công ty kiếm thêm tiền không? Vì trên đời này, có những doanh nghiệp không chết vì xài sang. Mà chết vì… tiết kiệm lãng nhách. Tui ví dụ. Một anh chủ quán cà phê nghĩ: “Tuyển nhân viên part-time rẻ bèo thôi, đỡ tốn.” Ừ thì rẻ. Nhưng nhân viên yếu kém -> phục vụ chậm, mặt chằm dằm -> khách chê, không thèm quay lại. Mỗi tháng trên sổ sách anh bớt được 5 triệu tiền lương. Nhưng thực tế anh mất đứt 50 triệu doanh thu. Vậy là anh đang tiết kiệm, hay anh đang tự phá chén cơm của chính mình? Cái này trong kinh doanh có thuật ngữ gọi là Vòng Lặp Tử Thần (Death Spiral). Doanh thu tụt -> hoảng -> lại cắt bớt chi phí -> trải nghiệm giảm -> doanh thu rớt tiếp. Game over. Thiệt ra tui có đọc một cái nghiên cứu của Harvard Business Review (HBR). 4.700 công ty qua 3 đợt suy thoái kinh tế: Những doanh nghiệp suốt ngày chăm chăm vô việc cắt giảm chi phí, tỷ lệ vực dậy chỉ có vỏn vẹn 11%. Trong khi những công ty biết tối ưu nhưng vẫn "bạo chi" đập tiền vào R&D, truyền thông và trải nghiệm khách hàng thì bứt phá tới 37%. Starbucks năm 2008: Kinh tế suy thoái, doanh số giảm mạnh. Ban quản trị gào thét đòi gọt chi phí nguyên liệu, bớt nhân sự. Nhưng sếp Howard Schultz làm gì? Chơi lớn. Ông ra lệnh đóng cửa cái rụp 7.100 cửa hàng ở Mỹ trong 3 tiếng rưỡi chỉ để dạy lại 135.000 nhân viên cách rót một ly Espresso đàng hoàng. Tốn kém bao nhiêu? Bay mớ doanh thu khủng ngay ngày hôm đó, cộng thêm 30 triệu đô để xốc lại tinh thần quân cán. Người ta chửi ổng điên. Nhưng kết quả? Chất lượng quay lại. Khách hàng quay lại. Starbucks sống và cổ phiếu tăng phi mã cả thập kỷ sau đó. Như một báo cáo của McKinsey từng chỉ ra: Những doanh nghiệp dẫn đầu không phải là doanh nghiệp có chi phí thấp nhất. Mà là doanh nghiệp phân bổ nguồn lực khôn ngoan nhất. Tui thì tui hay chia ra 2 loại chi phí vầy để dễ quyết:  1. Chi phí tiêu hao    -> Chi tiền nhưng không sinh ra thêm được miếng giá trị nào. Ví dụ:  - Làm cái văn phòng cho sang chảnh rần rần mà khách chả thèm quan tâm  - Chạy quảng cáo mù mờ không đo lường được  - Quy trình rườm rà, lãng phí nguyên liệu Cái này? Cắt. Cắt mạnh.  2. Chi phí đầu tư    -> Bỏ tiền ra hôm nay để mua năng lực ngày mai. Ví dụ:  - Trả lương cao để hốt người giỏi hơn  - Đào tạo đội ngũ  - Xây hệ thống dữ liệu (Data)  - Nâng cấp trải nghiệm khách hàng Cái này không những không được cắt, mà đôi khi còn phải gồng lên mà chi. Nhiều chủ doanh nghiệp nhỏ hay mang cái tâm lý: “Đợi có tiền rồi mới đầu tư.” Mà nghịch lý ở chỗ… Nhiều khi sự thật là: Không đầu tư nên mãi không có tiền. Nên bài toán rà soát ngân sách tháng này, đừng hỏi: “Làm sao để mình chi ít nhất?” Mà hãy hỏi: “Mỗi 1 đồng tui chi ra, nó đang kéo về cho tui bao nhiêu đồng giá trị?” Vì doanh nghiệp nghèo không phải vì họ chi nhiều. Doanh nghiệp nghèo vì họ không biết chi ra sao cho không phí. Để trò chuyện sâu hơn, mời mọi người lắng nghe tập podcast của Tùng BT cùng cô giáo, “bà ngoại tài chính” Thuý Tạ. Bên dưới nghen 👇👇👇

    LỜI THẬT #3 CHI PHÍ - CHI SAO KHÔNG PHÍ | Podcast Tài Chính Cho SMEs Tùng BT x Thuý Tạ
  3. Jul 12

    LỜI THẬT #2 CÂN ĐỐI KẾ TOÁN CÂN ĐỐI CUỘC ĐỜI - TÙNG BT x BÀ NGOẠI TÀI CHÍNH THUÝ TẠ

    Doanh nghiệp kiếm vài tỷ mỗi tháng. Nhưng tui không biết mình còn bao nhiêu tiền. (Câu chuyện có thật từ nhiều năm về trước đã thay đổi tư duy quản lí tài chính doanh nghiệp của tui) Có một ngày tui ngồi lại và phát hiện ra một chuyện rất kì lạ: Doanh nghiệp tui kiếm vài tỷ mỗi tháng, nhưng tui không biết mình thực sự CÒN LẠI bao nhiêu tiền. Không phải tui không đếm, tui đếm kỹ lắm. Thu chi có, sao kê có, P&L tui cũng tự làm. Lúc nào tui cũng bận rộn, nhập hàng, chạy doanh số, mở rộng, thấy tiền về liên tục... mà vẫn không biết. Tại vì có doanh thu không đồng nghĩa có tài sản. Có lợi nhuận trên sổ sách không đồng nghĩa mình giàu hơn, và có tiền trong tài khoản không đồng nghĩa tiền đó là của mình. Tui mất gần chục năm khởi nghiệp mới thấm thía điều đó. Hồi xưa tui nghĩ biết thu chi là đủ rồi. Rồi phát hiện thiếu, tui bổ sung P&L. Phát hiện vẫn thiếu, tui ráp sao kê. Rồi đến lúc vẫn thấy thiếu, cuối cùng tui mới mò tới Bản cân đối kế toán. Đến lúc có bản cân đối rồi, tui mới nhìn thấy trần trụi chuyện gì đang thực sự diễn ra…  Nhưng biết rồi thì phải thay đổi: đổi mindset, đổi quy trình, đổi cách vận hành, đổi cả con người. Sự thay đổi đó quá khốc liệt, có người đi theo, có người không chịu nổi. Tui thì quá mệt nên buông lỏng, và rồi... tui mất doanh nghiệp luôn. Nhưng đây là cái phần mà ít ai kể.  Sau cú sập đó, mọi lần khởi nghiệp tiếp theo của tui đều ổn. Không phải vì tui đột nhiên giỏi lên xuất chúng, mà vì tui biết nhìn đúng chỗ. Tui không nhìn doanh thu trước nữa, tui nhìn Balance Sheet (Bảng cân đối kế toán) trước. Tui biết mình có gì, nợ gì, và thực sự còn lại gì trước khi đưa ra bất kỳ quyết định bốc đồng nào. Mình làm quần quật 3 năm, 5 năm, đánh đổi sức khỏe, thời gian với gia đình và chịu đủ thứ áp lực. Nhưng nếu cái Bảng cân đối của bản thân cứ teo tóp dần, vốn chủ cứ âm đi… thì sự nỗ lực đó đang nuôi nhà cung cấp, nuôi chủ nhà, nuôi nhân sự, chứ chả nuôi mình. Làm nhiều mà không có tiền thì đóng. Nhưng mà muốn biết có tiền hay không, phải nhìn vô đúng chỗ. Chỗ đó không phải doanh thu, chỗ đó là Bản cân đối kế toán. Bao nhiêu năm làm doanh nghiệp rồi… Bạn đã dám nhìn chưa? Cuối cùng, bạn còn lại gì? (Tuần này, tui có một cuộc trò chuyện rất "thật" với chị Thúy Tạ trong series podcast Lời Thật. Trần trụi, gai góc và chạm đúng vết thương của những người đang làm chủ. Nghe để biết mình đáng giá bao nhiêu.  Xem ở dưới bình luận nha!)

    LỜI THẬT #2 CÂN ĐỐI KẾ TOÁN CÂN ĐỐI CUỘC ĐỜI - TÙNG BT x BÀ NGOẠI TÀI CHÍNH THUÝ TẠ
  4. Jul 5

    #416 Trưởng thành để được phép hồn nhiên! - Khách mời Đức Doodle x Tùng BT

    "Muốn bảo vệ được đứa trẻ bên trong, trước tiên phải có một người lớn đủ trưởng thành." Một câu nghe rất lạ. Nhưng càng sống, càng trầy trật, mới càng thấy đúng. Nhiều người vẫn sợ rằng trưởng thành đồng nghĩa với việc giết chết sự hồn nhiên. Thực ra ngược lại. Chính một "người lớn" đủ xù xì và bản lĩnh mới có thể làm tấm màng lọc vững chãi, bảo vệ an toàn cho "đứa trẻ" ở bên trong. Đứa trẻ ấy cứ việc tò mò, cứ việc rong chơi, sáng tạo và mơ mộng. Bởi vì phía trước, đã có một người lớn đứng ra gánh vác deadline, cơm áo gạo tiền, gách vác trách nhiệm và cả những cú tát của cuộc đời. Trong tập podcast tuần này, mình và Đức Doodle không bàn nhiều về cách để đạt được thành công (vì thành công với mỗi người lại có định nghĩa khác nhau nữa). Tụi mình ngồi xuống để bóc tách những ngóc ngách sâu hơn ở đằng sau: Vì sao một nghệ sĩ lại muốn tác phẩm của mình viral hơn là việc "cái mặt" mình được biết tới? Vì sao sự tò mò có thể mở ra cả một sự nghiệp? Vì sao khi bị nỗi sợ bóp nghẹt, hành động đúng đắn nhất đôi khi lại là... chẳng làm gì cả? Vì sao việc chủ động nghĩ về cái ch êt lại giúp ta sống nhẹ bẫng ở hiện tại? Và vì sao tự do chưa bao giờ đến từ việc vứt bỏ tất cả để làm freelance, mà "muốn tự do, thì phải tự lo". Nếu bạn đang kẹt giữa áp lực của việc lớn lên... Nếu bạn sợ mình đang ngày càng "già" đi và chai sạn cảm xúc... Hay sợ một ngày nào đó sẽ đánh mất chính mình... ... thì hy vọng cuộc trò chuyện này sẽ vỗ vai bạn một cái, để bạn , cũng như tui, ghi nhớ một điều rằng: Đừng trốn tránh cuộc đời chỉ để níu kéo tuổi thơ. Hãy luyện một "người lớn" đủ vững vàng, để "đứa trẻ" bên trong bạn luôn có một nơi an toàn để thỏa sức tung tẩy.  Tập podcast mới đã lên sóng. Mời bạn pha một ly cà phê, cắm tai nghe và ngồi xuống trò chuyện cùng tụi mình.

    #416 Trưởng thành để được phép hồn nhiên! - Khách mời Đức Doodle x Tùng BT
  5. Jun 21

    #415 TRỐN LÀNH - NGHỆ THUẬT TÌM VỀ CHÍNH MÌNH - KHÁCH MỜI LÊ CÁT PHƯƠNG NAM

    TRỐN LÀNH LÀ… Chúng ta đều là những kẻ chạy trốn chuyên nghiệp: Trốn vào một mối quan hệ mới để quên đi bóng hình của người cũ; Trốn vào sự nghiệp, vào những deadline bất tận để không phải đối diện với sự trống rỗng và hoang mang về bản thân khi đêm về; Trốn vào những chuyến đi không điểm đến, trốn vào tiếng ồn của đám đông, hay trốn vào những hình ảnh hoàn hảo trên mạng xã hội… để tạm quên đi rằng, mình đang không ổn. Và nhiều khi, sự trốn đó càng khiến ra rối bời hơn.  Vậy trốn sao mới là "lành", để cuộc chạy trốn không thành lạc lối, mà thành một lần trở về, với một phiên bản “mình” rõ ràng và “lành mạnh” hơn? Ngồi lại cùng anh Lê Cát Phương Nam, một hoạ sĩ, digital artist trong tập podcast tuần này, tui nhận ra một góc nhìn rấy thú vị. "Trốn" không phải là chạy khỏi thực tại, mà là quay về với chính mình. Trốn lành là lúc bạn tạm ngừng đua với những kì vọng của thế giới, rũ bỏ cái tôi xã hội ngoài kia, để quay vào nhìn lại những mảnh vỡ bên trong. Trốn lành đòi hỏi sự có mặt trọn vẹn, không chỉ bằng mắt, mà bằng tất cả giác quan, ngay khoảnh khắc mình đang sống: như cách bạn tận hưởng một tách cà phê, một bài nhạc, một tác phẩm nghệ thuật hay đơn giản, ngồi lại với chính mình … để thở, để thấy mình là ai, và để can đảm thương luôn cả phần xù xì, “xấu xí” của bản thân. Dạo này đang trốn vào đâu? Và bạn có đang “trốn lành” không? Mời bạn đón xem tập podcast mới nhất của Tùng BT và anh Lê Cát Phương Nam nha 👇

    #415 TRỐN LÀNH - NGHỆ THUẬT TÌM VỀ CHÍNH MÌNH - KHÁCH MỜI LÊ CÁT PHƯƠNG NAM
  6. Jun 8

    #414 Học - Bước lùi của sự phát triển? - Trò chuyện cùng Tiểu My (Educational Content Creator)

    Học có phải bước lùi của sự phát triển? Năm 2010, có một thí nghiệm cực kỳ kinh điển tên là Marshmallow Challenge. Luật chơi đơn giản: cho bạn 20 que mì Ý, một cuộn dây, một cuộn băng keo, một cục marshmallow. 18 phút. Ai xây cái tháp nào đứng được, đỡ được cục marshmallow trên đỉnh, cao nhất, thắng. Tom Wujec, diễn giả TED Talk nổi tiếng, đã cho hàng ngàn người chơi: kỹ sư, kiến trúc sư, MBA, CEO, luật sư, và mấy bé mẫu giáo. Đố bạn, ai chiến thắng? Không phải những người có bằng MBA. Không phải luật sư. Hai nhóm đó là nhóm kết quả thấp nhất.  Người thắng - gây sốc cả hội trường - là mấy đứa nhỏ mẫu giáo. Mấy đứa nhỏ xây tháp cao hơn cả CEO, cao hơn luật sư, những người, (tạm gọi) là học ở bậc cao hơn. Tại sao? Vì người lớn có quy trình. Có công thức. Có "kinh nghiệm." Dân MBA dành phần lớn thời gian ngồi bàn ai sẽ là leader, vẽ kế hoạch, phân vai, thảo luận cấu trúc. Rồi 17 phút sau mới đặt cục marshmallow lên đỉnh. Sập. Hết giờ. Còn mấy đứa nhỏ thì không có công thức nào hết. Tụi nó không tranh nhau làm leader. Tụi nó bắt đầu chơi luôn. Đặt marshmallow lên trước, xây nhỏ, sập, xây lại, sập tiếp, xây lại nữa. Tới phút 18, tháp tụi nó đứng vững, vì đã được test sập rất nhiều lần rồi. Trong ngôn ngữ khởi nghiệp, tụi nhỏ đang làm điều mà MBA mất 2 năm để học: test MVP liên tục. Người lớn không thua vì kém thông minh. Người lớn thua vì có quá nhiều công thức thành công trong đầu. Công thức đó từng đúng trong một bối cảnh nào đó, một thị trường nào đó, một thời điểm nào đó. Rồi họ tưởng nó đúng mãi mãi. Tui làm kinh doanh đủ lâu để nhận ra một sự thật hú hồn: "Thứ giêt chế.t một người thành công, chính là công thức thành công của họ." Nokia có làm gì sai đâu. Họ chỉ làm đúng cái họ đã giỏi. Hết. Cá nhân tui thấy, lúc mà bản thân vỗ ngực: lúc mình nói được câu "tao có quy trình rồi, làm vậy là chắc ăn" đó cũng là lúc nguy hiểm nhất. Vì quy trình là con dao hai lưỡi. Nó cho mình tốc độ nhưng nó cũng vẽ sẵn lối mòn để mình không thấy đường nào khác. Bạn có nhận ra công thức thành công cũ của mình đang biến thành cái bẫy chưa? Tập mới Cà Phê Khởi Nghiệp cùng Tùng BT nằm trong một series hoàn toàn mới mang tên "Lãnh đạo tuổi 20", với chủ đề "Học - Bước lùi của sự phát triển" cùng Tiểu My, một bạn 22 tuổi nhưng có hơn 5 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực khởi nghiệp, từng nhận học bổng Fulbright rồi dừng giữa chừng, hiện đang là Business Development của một tổ chức về giáo dục. Tụi tui nói về marshmallow, về lối mòn của người thành công, về sự học và về cách thoát ra khỏi cái bẫy do chính mình tạo ra.  Xem ngay dưới bình luận. Coi xong thử ngẫm lại: công thức thành công nào của bạn đang bắt đầu thành cái bẫy rồi mà bạn chưa dám thừa nhận? Và nếu bạn thích series này, cho tui một comment, một tương tác phản hồi để tui có thêm xí động lực làm nhiều nội dung hay hơn, "Khởi nghiệp real Kết quả thật" nữa nhaa

    #414 Học - Bước lùi của sự phát triển? - Trò chuyện cùng Tiểu My (Educational Content Creator)
  7. May 31

    #413 Lãnh đạo tuổi 24 - Trò chuyện cùng Thới Anh Khôi (Operation Manager Saigon Tếu)

    22 TUỔI, LÀM TRÁI NGÀNH, ĐÙNG MỘT CÁI SẾP BẢO: "LÊN LÀM MANAGER ĐI EM!" Phản ứng đầu tiên của bạn sẽ là gì? "Mình có đủ năng lực không? Lỡ làm bể việc thì sao? Đang yên đang lành, ôm cái ghế này có khi Bão Tố (BT) tới... Đó y chang là những gì thằng đệ tui trải qua khi tui kêu bạn lên làm Lead team Vận hành của Sài Gòn Tếu (và giờ bạn đã là Manager cứng của một phòng ban lớn nhất nhì team). 1. Vùng xám của thế hệ trẻ: Muốn nhưng không dám Có một điều tui thấy hơi ngược đời. Người ta hay gắn mác thế hệ trẻ bây giờ làm hai thái cực: Một là tham vọng ngút ngàn, mới 2x tuổi đã muốn làm sếp nọ sếp kia. Hai là chê các bạn lười, chỉ thích sống chill, sống nhàn, không muốn gánh thêm trách nhiệm. Nhưng chẳng ai nói về một vùng xám ở giữa: Rất nhiều bạn MỤỐN lắm nhưng KHÔNG DÁM. Vì tự thấy mình không xứng đáng với những gì được trao. Sau buổi trò chuyện với người em mà tui luôn tự hào - Anh Khôi, tui mới rút ra một điều: Nhiều bạn sợ vì nghĩ rằng, khoác cái áo "Leader" hay "Manager" vào là tự nhiên mình phải biến thành siêu nhân. Phải quyết đoán, phải gánh vác thế giới và tuyệt đối... không được làm sai. Đáng buồn là cái suy nghĩ đó vô tình tước mất cơ hội để các bạn được bước ra khỏi vùng an toàn, được lớn lên. Để rồi 3 năm, 5 năm sau nhìn lại, tặc lưỡi tiếc nuối: "Nếu lúc đó mình dám thử một lần thì sao...?" Đúng vậy, tui nói với Khôi: "Thử đi em, sai thì làm lại, không được thì xuống thôi. Có sao đâu!" Ai dè bạn thử một phát... 2 năm. Giờ muốn xuống cũng hổng biết xuống đâu nữa.  Đùa một chút, nhưng thiệt sự muốn chia sẻ với các bạn một góc nhìn để các bạn tự tin hơn khi cơ hội tới. Như Khôi nói với tui trong tập podcast này: Việc thăng chức nhiều khi giống như chơi một tựa game, chúc mừng bạn đã qua một màn mới. Độ khó nhích lên một chút, hôm sau nhích thêm một chút. Vậy thôi! Không có gì đáng sợ cả, mình không phải gánh cả sinh mệnh thế giới, đối đầu với con boss cuối ngay lập tức. Sợ hãi thường là do cái đầu mình chưa quen với viễn cảnh mới thay đổi nên tự hù dọa bản thân quá mức mà thôi. Sếp chọn bạn, tui chọn bạn, cũng là có lí do. Tui là sếp của bạn, nhưng cũng là một người làm kinh doanh, giao một vị trí sinh tử của Sài Gòn Tếu cho một nhân sự 22 tuổi không bao giờ là câu chuyện cảm tính. - Yếu tố nào giúp tui quyết định trao cho một người trẻ vị trí quán lí team? - Làm sao một Manager 24 tuổi có thể điều phối mượt mà 50 con người có full time, parttime, freelance, và thậm chí phải liên tục làm việc với nhiều anh chị lớn tuổi và dày dặn kinh nghiệm hơn mình? - Cái giá thực sự của việc làm sếp ở tuổi "đầu 2" là gì? Tất cả những điều chân thật nhất sẽ được chia sẻ trong tập Cà phê Khởi nghiệp cùng Tùng BT tuần này, với format hoàn toàn mới! Mong sẽ mang lại thật nhiều giá trị cho các bạn trẻ đang trên hành trình phấn đấu phát triển sự nghiệp của bản thân. Đón xem bên dưới nhé! --- P/s: Nếu mọi người hứng thú và ủng hộ chủ đề này, tui sẽ triển khai luôn một series mang tên "Lãnh đạo tuổi 20s" với sự góp mặt của nhiều bạn trẻ giỏi giang, thực chiến, nhưng cũng đầy trăn trở. Cho tui biết ý kiến của mọi người nha!

    #413 Lãnh đạo tuổi 24 - Trò chuyện cùng Thới Anh Khôi (Operation Manager Saigon Tếu)
  8. May 17

    #412 Khởi nghiệp (không) bình an... - Phỏng vấn Diễn viên Thanh Thúy

    Xin chào mọi người, đã lâu rồi không gặp. Tui phải thừa nhận là thời gian qua tui lười, và tui cũng nếm đủ mùi "lên bờ xuống ruộng" với 5 chi nhánh của 1Mil Perfume, setup lại Sài Gòn Tếu, và nhận về cái kết rớt môn nghiên cứu sinh Tiến sĩ. Khởi nghiệp chưa bao giờ là một bức tranh màu hồng. Trong hơn mấy trăm tập podcast trước, tui đã nói hết lý thuyết rồi. Giờ là lúc chúng ta mổ xẻ những vệt xước thật nhất của nghề làm chủ. Vì vậy, những tập podcast sắp tới sẽ rất khác biệt, vì không chỉ có tui, mà còn có những người bạn kinh doanh cùng ngồi xuống cộng hưởng, để đối diện với những vấn đề "real" nhất trong cuộc đời một doanh chủ. Khách mời mở bát cho chương mới này là chị Thanh Thúy – người phụ nữ xuất hiện trong mọi bữa cơm của gia đình tui hồi nhỏ, một nhà sản xuất sừng sỏ từ năm 2006. Không ngờ ngoài làm nghệ thuật, chị cũng lăn lộn kinh doanh... Chị nói với tui một câu rất thấm: "Càng có nhiều tiền càng không bình an." Đàn bà làm kinh doanh phải gánh trên vai chữ "đảm việc nhà, giỏi việc nước". Đàn ông làm kinh doanh thì chới với giữa tham vọng và sự gắn kết gia đình. Vậy làm sao để "Khởi nghiệp bình an"? Hoặc ít nhất... làm sao để đối diện với câu hỏi: "Doanh thu bao nhiêu?" và dám mỉm cười trả lời: "Lỗ!"... à không "Chưa lời". Tập podcast này không có công thức triệu đô, chỉ có những cuộc nói chuyện ruột gan của những người chủ, người khởi nghiệp đang bầm dập nhưng vẫn tin vào con đường mình chọn. Nghe ngay bên dưới nhen! 👇 Nếu thấy hoan hỉ, cho tui xin vài dòng feedback thẳng thắn dưới comment nhé!

    #412 Khởi nghiệp (không) bình an... - Phỏng vấn Diễn viên Thanh Thúy

Ratings & Reviews

5
out of 5
2 Ratings

About

Kênh podcast Tùng BT chuyên chia sẻ những câu chuyện, tâm sự và trải lòng trong chuyên môn Khởi nghiệp.Kênh rất phù hợp cho chủ doanh nghiệp và những bạn trẻ có ý định muốn khởi nghiệp.