Cà Phê Khởi Nghiệp Cùng Tùng Bê Tê - Không kịch bản

Tung BT

Kênh podcast Tùng BT chuyên chia sẻ những câu chuyện, tâm sự và trải lòng trong chuyên môn Khởi nghiệp.Kênh rất phù hợp cho chủ doanh nghiệp và những bạn trẻ có ý định muốn khởi nghiệp.

  1. #414 Học - Bước lùi của sự phát triển? - Trò chuyện cùng Tiểu My (Educational Content Creator)

    9h ago

    #414 Học - Bước lùi của sự phát triển? - Trò chuyện cùng Tiểu My (Educational Content Creator)

    Học có phải bước lùi của sự phát triển? Năm 2010, có một thí nghiệm cực kỳ kinh điển tên là Marshmallow Challenge. Luật chơi đơn giản: cho bạn 20 que mì Ý, một cuộn dây, một cuộn băng keo, một cục marshmallow. 18 phút. Ai xây cái tháp nào đứng được, đỡ được cục marshmallow trên đỉnh, cao nhất, thắng. Tom Wujec, diễn giả TED Talk nổi tiếng, đã cho hàng ngàn người chơi: kỹ sư, kiến trúc sư, MBA, CEO, luật sư, và mấy bé mẫu giáo. Đố bạn, ai chiến thắng? Không phải những người có bằng MBA. Không phải luật sư. Hai nhóm đó là nhóm kết quả thấp nhất.  Người thắng - gây sốc cả hội trường - là mấy đứa nhỏ mẫu giáo. Mấy đứa nhỏ xây tháp cao hơn cả CEO, cao hơn luật sư, những người, (tạm gọi) là học ở bậc cao hơn. Tại sao? Vì người lớn có quy trình. Có công thức. Có "kinh nghiệm." Dân MBA dành phần lớn thời gian ngồi bàn ai sẽ là leader, vẽ kế hoạch, phân vai, thảo luận cấu trúc. Rồi 17 phút sau mới đặt cục marshmallow lên đỉnh. Sập. Hết giờ. Còn mấy đứa nhỏ thì không có công thức nào hết. Tụi nó không tranh nhau làm leader. Tụi nó bắt đầu chơi luôn. Đặt marshmallow lên trước, xây nhỏ, sập, xây lại, sập tiếp, xây lại nữa. Tới phút 18, tháp tụi nó đứng vững, vì đã được test sập rất nhiều lần rồi. Trong ngôn ngữ khởi nghiệp, tụi nhỏ đang làm điều mà MBA mất 2 năm để học: test MVP liên tục. Người lớn không thua vì kém thông minh. Người lớn thua vì có quá nhiều công thức thành công trong đầu. Công thức đó từng đúng trong một bối cảnh nào đó, một thị trường nào đó, một thời điểm nào đó. Rồi họ tưởng nó đúng mãi mãi. Tui làm kinh doanh đủ lâu để nhận ra một sự thật hú hồn: "Thứ giêt chế.t một người thành công, chính là công thức thành công của họ." Nokia có làm gì sai đâu. Họ chỉ làm đúng cái họ đã giỏi. Hết. Cá nhân tui thấy, lúc mà bản thân vỗ ngực: lúc mình nói được câu "tao có quy trình rồi, làm vậy là chắc ăn" đó cũng là lúc nguy hiểm nhất. Vì quy trình là con dao hai lưỡi. Nó cho mình tốc độ nhưng nó cũng vẽ sẵn lối mòn để mình không thấy đường nào khác. Bạn có nhận ra công thức thành công cũ của mình đang biến thành cái bẫy chưa? Tập mới Cà Phê Khởi Nghiệp cùng Tùng BT nằm trong một series hoàn toàn mới mang tên "Lãnh đạo tuổi 20", với chủ đề "Học - Bước lùi của sự phát triển" cùng Tiểu My, một bạn 22 tuổi nhưng có hơn 5 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực khởi nghiệp, từng nhận học bổng Fulbright rồi dừng giữa chừng, hiện đang là Business Development của một tổ chức về giáo dục. Tụi tui nói về marshmallow, về lối mòn của người thành công, về sự học và về cách thoát ra khỏi cái bẫy do chính mình tạo ra.  Xem ngay dưới bình luận. Coi xong thử ngẫm lại: công thức thành công nào của bạn đang bắt đầu thành cái bẫy rồi mà bạn chưa dám thừa nhận? Và nếu bạn thích series này, cho tui một comment, một tương tác phản hồi để tui có thêm xí động lực làm nhiều nội dung hay hơn, "Khởi nghiệp real Kết quả thật" nữa nhaa

    24 min
  2. #413 Lãnh đạo tuổi 24 - Trò chuyện cùng Thới Anh Khôi (Operation Manager Saigon Tếu)

    May 31

    #413 Lãnh đạo tuổi 24 - Trò chuyện cùng Thới Anh Khôi (Operation Manager Saigon Tếu)

    22 TUỔI, LÀM TRÁI NGÀNH, ĐÙNG MỘT CÁI SẾP BẢO: "LÊN LÀM MANAGER ĐI EM!" Phản ứng đầu tiên của bạn sẽ là gì? "Mình có đủ năng lực không? Lỡ làm bể việc thì sao? Đang yên đang lành, ôm cái ghế này có khi Bão Tố (BT) tới... Đó y chang là những gì thằng đệ tui trải qua khi tui kêu bạn lên làm Lead team Vận hành của Sài Gòn Tếu (và giờ bạn đã là Manager cứng của một phòng ban lớn nhất nhì team). 1. Vùng xám của thế hệ trẻ: Muốn nhưng không dám Có một điều tui thấy hơi ngược đời. Người ta hay gắn mác thế hệ trẻ bây giờ làm hai thái cực: Một là tham vọng ngút ngàn, mới 2x tuổi đã muốn làm sếp nọ sếp kia. Hai là chê các bạn lười, chỉ thích sống chill, sống nhàn, không muốn gánh thêm trách nhiệm. Nhưng chẳng ai nói về một vùng xám ở giữa: Rất nhiều bạn MỤỐN lắm nhưng KHÔNG DÁM. Vì tự thấy mình không xứng đáng với những gì được trao. Sau buổi trò chuyện với người em mà tui luôn tự hào - Anh Khôi, tui mới rút ra một điều: Nhiều bạn sợ vì nghĩ rằng, khoác cái áo "Leader" hay "Manager" vào là tự nhiên mình phải biến thành siêu nhân. Phải quyết đoán, phải gánh vác thế giới và tuyệt đối... không được làm sai. Đáng buồn là cái suy nghĩ đó vô tình tước mất cơ hội để các bạn được bước ra khỏi vùng an toàn, được lớn lên. Để rồi 3 năm, 5 năm sau nhìn lại, tặc lưỡi tiếc nuối: "Nếu lúc đó mình dám thử một lần thì sao...?" Đúng vậy, tui nói với Khôi: "Thử đi em, sai thì làm lại, không được thì xuống thôi. Có sao đâu!" Ai dè bạn thử một phát... 2 năm. Giờ muốn xuống cũng hổng biết xuống đâu nữa.  Đùa một chút, nhưng thiệt sự muốn chia sẻ với các bạn một góc nhìn để các bạn tự tin hơn khi cơ hội tới. Như Khôi nói với tui trong tập podcast này: Việc thăng chức nhiều khi giống như chơi một tựa game, chúc mừng bạn đã qua một màn mới. Độ khó nhích lên một chút, hôm sau nhích thêm một chút. Vậy thôi! Không có gì đáng sợ cả, mình không phải gánh cả sinh mệnh thế giới, đối đầu với con boss cuối ngay lập tức. Sợ hãi thường là do cái đầu mình chưa quen với viễn cảnh mới thay đổi nên tự hù dọa bản thân quá mức mà thôi. Sếp chọn bạn, tui chọn bạn, cũng là có lí do. Tui là sếp của bạn, nhưng cũng là một người làm kinh doanh, giao một vị trí sinh tử của Sài Gòn Tếu cho một nhân sự 22 tuổi không bao giờ là câu chuyện cảm tính. - Yếu tố nào giúp tui quyết định trao cho một người trẻ vị trí quán lí team? - Làm sao một Manager 24 tuổi có thể điều phối mượt mà 50 con người có full time, parttime, freelance, và thậm chí phải liên tục làm việc với nhiều anh chị lớn tuổi và dày dặn kinh nghiệm hơn mình? - Cái giá thực sự của việc làm sếp ở tuổi "đầu 2" là gì? Tất cả những điều chân thật nhất sẽ được chia sẻ trong tập Cà phê Khởi nghiệp cùng Tùng BT tuần này, với format hoàn toàn mới! Mong sẽ mang lại thật nhiều giá trị cho các bạn trẻ đang trên hành trình phấn đấu phát triển sự nghiệp của bản thân. Đón xem bên dưới nhé! --- P/s: Nếu mọi người hứng thú và ủng hộ chủ đề này, tui sẽ triển khai luôn một series mang tên "Lãnh đạo tuổi 20s" với sự góp mặt của nhiều bạn trẻ giỏi giang, thực chiến, nhưng cũng đầy trăn trở. Cho tui biết ý kiến của mọi người nha!

    31 min
  3. #412 Khởi nghiệp (không) bình an... - Phỏng vấn Diễn viên Thanh Thúy

    May 17

    #412 Khởi nghiệp (không) bình an... - Phỏng vấn Diễn viên Thanh Thúy

    Xin chào mọi người, đã lâu rồi không gặp. Tui phải thừa nhận là thời gian qua tui lười, và tui cũng nếm đủ mùi "lên bờ xuống ruộng" với 5 chi nhánh của 1Mil Perfume, setup lại Sài Gòn Tếu, và nhận về cái kết rớt môn nghiên cứu sinh Tiến sĩ. Khởi nghiệp chưa bao giờ là một bức tranh màu hồng. Trong hơn mấy trăm tập podcast trước, tui đã nói hết lý thuyết rồi. Giờ là lúc chúng ta mổ xẻ những vệt xước thật nhất của nghề làm chủ. Vì vậy, những tập podcast sắp tới sẽ rất khác biệt, vì không chỉ có tui, mà còn có những người bạn kinh doanh cùng ngồi xuống cộng hưởng, để đối diện với những vấn đề "real" nhất trong cuộc đời một doanh chủ. Khách mời mở bát cho chương mới này là chị Thanh Thúy – người phụ nữ xuất hiện trong mọi bữa cơm của gia đình tui hồi nhỏ, một nhà sản xuất sừng sỏ từ năm 2006. Không ngờ ngoài làm nghệ thuật, chị cũng lăn lộn kinh doanh... Chị nói với tui một câu rất thấm: "Càng có nhiều tiền càng không bình an." Đàn bà làm kinh doanh phải gánh trên vai chữ "đảm việc nhà, giỏi việc nước". Đàn ông làm kinh doanh thì chới với giữa tham vọng và sự gắn kết gia đình. Vậy làm sao để "Khởi nghiệp bình an"? Hoặc ít nhất... làm sao để đối diện với câu hỏi: "Doanh thu bao nhiêu?" và dám mỉm cười trả lời: "Lỗ!"... à không "Chưa lời". Tập podcast này không có công thức triệu đô, chỉ có những cuộc nói chuyện ruột gan của những người chủ, người khởi nghiệp đang bầm dập nhưng vẫn tin vào con đường mình chọn. Nghe ngay bên dưới nhen! 👇 Nếu thấy hoan hỉ, cho tui xin vài dòng feedback thẳng thắn dưới comment nhé!

    30 min
  4. #411 LÝ DO TÙNG BT CHẤN THƯƠNG KHỚP VAI - ÁP LỰC

    Mar 1

    #411 LÝ DO TÙNG BT CHẤN THƯƠNG KHỚP VAI - ÁP LỰC

    (Giờ thì cái vai đã đỡ đau rồi…) Hổm mới đi "Chấn thương chỉnh hình" về. Lý do nhập viện lãng xẹt: Nhận job quảng cáo cho brand (ngay khúc ga tàu điện), đang hăng máu sáng tạo, tui bày đặt LỘN MÈO một cái cho ngầu. Kết quả: RẦM! Cái vai đi tong. Ừ thì mình ngu mình chịu. Nhưng nằm ngẫm lại, cú lộn đó chỉ là giọt nước tràn ly. Nguyên nhân sâu xa: cuối năm làm việc hăng quá: Cày 18 tiếng/ngày. Stress. Thiếu ngủ. Cơ thể nó hay lắm. Khi cái đầu stress, sức đề kháng nó lên tiếng liền. Người tui hay cứng đơ, thiếu tập trung. Và chỉ cần một cú lộn nhẹ thôi là dính chưởng. Hôm đó, sau xe ôm công nghệ đi về, tui mới giật mình: Mình đang ép bản thân sống cuộc đời "Extreme" (Cực đoan) quá mức. Dân khởi nghiệp tụi mình lạ lắm. Càng stress, càng lao đầu vào làm. Càng áp lực, càng dấn thân điên cuồng. Mình cứ nghĩ mình là siêu nhân. Cho đến khi bác sĩ đưa tấm phim X-quang và phán: Chấn thương khớp rồi em. Ờ thì, đau vai… vì quá nhiều gánh nặng (theo đúng nghĩa bóng và nghĩa đen) Trên đôi vai này, mình đang gánh cái "Vai" làm sếp, cái "Vai" trụ cột gia đình, cái "Vai" người đồng đội hết mình… Mình mải mê đắp nặn cho những cái VAI TRÒ xã hội đó hoàn hảo, mà quên mất cái ĐÔI VAI bằng xương bằng thịt này nó cũng biết mệt, biết đau. "Khi khỏe, ta có 1001 vấn đề. Nhưng khi bệnh, ta chỉ còn duy nhất 1 vấn đề thôi." vậy là tui đã quyết định, trong suốt hai tuần sau đó, anh em đã không thấy Tùng nhảy nhót ở City Gym nữa. Tui ra khu Sala hoặc Quận 7 chạy bộ dưỡng sinh. Và sau hơn mấy tuần nghỉ dưỡng cái vai đỡ thiệt mọi người (cả cái vai đen và cái vai bóng luôn…) Podcast này chỉ là lời thú tội của một thằng Tùng BT "sống cũng như l..." với những vấp ngã đần độn của mình, để nhắc anh em: Hành trình khởi nghiệp là Marathon, không phải nước rút. Chấn thương thì nghỉ, uống thuốc, dưỡng thương. Rồi đứng dậy đi tiếp.  Mời mọi người nghe podcast nhaa!!

    7 min
  5. #410 NGÀY HÔM NAY CÓ THỂ HOÁ ĐIÊN VỚI CHỒNG!!!

    Feb 1

    #410 NGÀY HÔM NAY CÓ THỂ HOÁ ĐIÊN VỚI CHỒNG!!!

    NGÀY HÔM NAY CÓ THỂ HOÁ ĐIÊN VỚI CHỒNG!!! Mấy nay lướt mạng, thấy người ta share cái clip anh chồng Bibot "hóa điên" với vợ. Người ta cười rần rần. Còn tui coi xong, tui lặng người. Bởi vì tui thấy thèm. Thèm cái cảm giác được lột bỏ cái vai "người trưởng thành", được la hét, được nhảm nhí, được "điên" một chút mà không sợ ai phán xét. Cuối năm rồi, anh em mình... mệt không? Cái lịch trình thì vỡ trận. Chốt P&L, chốt ông nợ, lương thưởng, tồn kho...Nhân viên thì rục rịch nghỉ, đối tác thì dí deadline. Mình cứ như một con thoi, quay cuồng, gồng mình lên đóng vai một người Sếp bản lĩnh, một người Chủ tử tế. Nhưng có ai hỏi: "Cái người đóng vai Sếp đó, họ có ổn không?" Khoa học gọi trạng thái này là Allostatic Load: sự quá tải khi gồng gánh quá lâu. Khi cái "Demand" (Đòi hỏi) của cuộc đời quá lớn, mà cái "Support" (Hỗ trợ) lại quá ít. Mình thấy cô độc. Mình thấy nỗ lực của mình như muối bỏ bể. Và đau lòng nhất là gì bạn biết không? Là khi mình mang cái sự kiệt quệ (Burnout) đó về nhà.  Mình dễ quạu, dễ tổn thương. Mình "phun độc" vào những người mình thương yêu nhất, dù trong lòng mình không hề muốn. Tự nhiên tui hiểu, tại sao chúng ta cần một người để có thể "hóa điên" cùng. Đó không phải là làm khùng làm điên. Đó là nhu cầu được AN TOÀN. Được an toàn để tháo xuống cái mặt nạ gồng gánh. Được an toàn để nói là: "Nay anh yếu đuối quá. Nay anh thất bại. Nay anh muốn trốn cả thế giới." Podcast này, tui không nói chuyện kinh doanh. Tui chỉ muốn ngồi xuống, rót một ly nước, và nói với bạn, những người đang gồng mình ngoài kia, rằng: Nếu hôm nay mệt quá, hãy cho phép mình "Rút lui chiến lược". Đừng cố nữa. Thú nhận với nhân viên là anh đuối. Thú nhận với gia đình là con cần nghỉ ngơi. Học cách Co-regulation (Cùng điều chỉnh cảm xúc), để dìu nhau đi qua cái vùng tối của áp lực, chứ đừng để áp lực biến mình thành người lạ với người thương. Cuối năm rồi, thắng thua ngoài kia tính sau. Về nhà, đóng cửa lại, và thương lấy cái thân xác đang rệu rã này trước đã. Nếu bạn thấy mình trong bài viết này, thì comment 1 cái, mình chia sẻ cùng nhau, nghennn!?

    16 min
  6. #409 MÔ HÌNH SAI CÒN SỬA ĐƯỢC, CHỨ CHỌN SAI ĐỒNG ĐỘI LÀ... VẾT SẸO CẢ ĐỜI! 🚩

    Jan 18

    #409 MÔ HÌNH SAI CÒN SỬA ĐƯỢC, CHỨ CHỌN SAI ĐỒNG ĐỘI LÀ... VẾT SẸO CẢ ĐỜI! 🚩

    MÔ HÌNH SAI CÒN SỬA ĐƯỢC, CHỨ CHỌN SAI ĐỒNG ĐỘI LÀ... VẾT SẸO CẢ ĐỜI! 🚩 Năm mới rồi, mình thú thiệt với nhau đi: Có bao nhiêu người trong chúng ta đang phải gồng mình gánh những mô hình kinh doanh cũ rích, dòng tiền thì tắc nghẽn mà cứ cố đấm ăn xôi? Tui nói thật lòng: Cái nào sai, cái nào lỗ, thì mạnh dạn mà "chốt lỗ". Ông bà dạy rồi, "quá tam ba bận", cái gì không cứu được thì đập đi xây lại cái mới. Tiền trong dân còn nhiều, cơ hội ngoài kia đâu có thiếu. Mất tiền thì mình kiếm lại mấy hồi. Nhưng... có một thứ mà đập đi xây lại nó để lại cái "sẹo" sâu hoắm, đau hơn mất tiền gấp trăm lần. Đó là CON NGƯỜI. Kinh doanh bản chất là sự kết nối. Mà kết nối nhầm người, tin sai chỗ, thì nó không chỉ là mất tiền, mà nó thành sự hủy hoại sâu bên trong tâm hồn mình. Trong tập Podcast mới nhất, tui có ngồi ngẫm và gọi tên "Bộ Ba Bóng Tối" (Dark Triad) - những kiểu người mà sau này, dù có tài giỏi cỡ nào tui cũng tuyệt đối né xa. 1️⃣ Kẻ Thao Túng (Machiavellianism): Đặc điểm nhận dạng là sự "mập mờ". Hỏi A trả lời B, chuyên dùng ngụy biện. Lúc cần thì họ hồ hởi, lúc có biến thì họ im re. Họ coi người khác là công cụ, là data để khai thác chứ không phải là con người. Làm việc với mấy người này, trực giác của mình lúc nào thấy một sự bất an khó tả. 2️⃣ Kẻ Ái Kỷ: Họ coi mình là "cái rốn của vũ trụ". Người này làm thì ít, mà kể công thì nhiều. Tệ hơn là chuyên gia đi cướp công đồng đội. Doanh nghiệp cần cái tôi để vượt khó, nhưng cái tôi lớn đến mức hút cạn năng lượng của tập thể thì rất nguy hiểm. 3️⃣ Thái nhân cách: Sự chống đối ngầm, lạnh lùng và hoàn toàn thiếu lòng trắc ẩn. Họ sẵn sàng đạp lên đạo đức, đạp lên tình nghĩa anh em để đạt mục đích riêng. VẬY GIỮA THỜI BUỔI NÀY, TÌM ĐÂU RA "CỜ XANH"? Sau bao nhiêu lần trầy vi tróc vảy, tui đúc kết ra chân dung người đồng hành lý tưởng. Đó không cần là người GIỎI NHẤT, mà là người có TƯ DUY THẬT CHỨNG. Tức là nói chuyện bằng số liệu (Data), bằng bằng chứng xác thực, chứ không nói bằng cảm tính. Đó là kiểu người mà dân miền Tây hay ví von là: Chân chất, thật thà. Có sao nói vậy, sai thì nhận là sai, sửa cái rốp rồi đi tiếp. Không đổ thừa hoàn cảnh, không giấu dốt. Và quan trọng hơn hết thảy, khi ở bên cạnh họ, mình cảm nhận được một vùng AN TOÀN TÂM LÝ. Mình dám sống thật, dám nói thật những cái ngu cái dại của mình mà không sợ bị phán xét hay đâm sau lưng. TÚM LẠI LÀ: Mối quan hệ là hai bàn tay vỗ vào nhau. Muốn tìm người xịn, bản thân mình phải "xịn" trước đã. Muốn người ta minh bạch, mình đừng có trắng đen mập mờ. Muốn người ta cam kết, mình phải tôn trọng ranh giới của họ. Chứ nếu vỗ tay mà chỉ có một bàn tay, thì chỉ có nước... tự vỗ vô mặt mình thôi! Mời anh em nghe full tập Podcast này, coi như có một khoảng lặng rà soát lại đội ngũ (và soi lại chính mình) tại đây nhé!

    19 min
  7. #408 Cuối năm mệt quá? ĐI TRỐN ĐI!!

    12/21/2025

    #408 Cuối năm mệt quá? ĐI TRỐN ĐI!!

    CUỐI NĂM RỒI, MỆT QUÁ THÌ TRỐN ĐI! Cuối năm áp lực quá phải hông mọi người? Thú thật, có những ngày làm chủ, cái chỗ tui thấy yên ổn nhất không phải văn phòng, không phải ở nhà, mà là... cái toilet. Nghe nó kỳ ha? Mà nó thật. Cơ thể tui dạo này nó "biểu tình" dữ lắm. Tui bị bệnh túi mật (polyp). Cứ hễ căng thẳng quá độ là cái bụng nó quặn lên, là phải chạy vô toilet gấp. Nặng hơn nữa là tim đập thình thịch, mồ hôi vã ra như tắm, người đơ ra không tập trung xử lí công việc gì được hết. Đó là lúc tui biết mình phải đi trốn. Ông bà nào cũng như tui thì đi trốn đi. Đi trốn liền cho tui. Đừng để vượt ngưỡng. Cái sức chịu đựng của mình nó có giới hạn, gồng quá là gãy đó. Nhiều ông khởi nghiệp hay sĩ diện: "Làm chủ là phải lì, phải chiến, ai lại đi trốn". Bậy nhe! Với tui, ĐI TRỐN LÀ KỸ NĂNG SINH TỒN. Mà nhớ: Trốn hổng có nghĩa là né tránh, là bỏ việc. Với tui, Trốn là một Chiến Lược. Trốn là để giữ cái mạng mình, hồi phục trước rồi quay lại sáng suốt hơn. Trốn là để cái "nết hay quạu" của mình không làm khổ nhân viên. Lúc mà mình mệt tới mức mở miệng ra chỉ muốn sát thương người khác... thì làm ơn, trốn giùm cái! Trong tập Podcast tuần này, tui kể hết tất tần tật kinh nghiệm “ đào tẩu" của tui cho mọi người nghe:  * 3 Dấu hiệu báo động: Khi nào thì biết mình sắp "toang"? Là lúc tim đập chân run, ngộp thở, nổi mề đay khắp người... là lo mà "biến" liền.  * Trốn đi đâu?    Level trốn đầu tiên: Là trốn vô hơi thở.    Cứ nương tựa vào hơi thở (Hít vô 3 giây - Thở ra 5 giây) y như các sư thầy hay chỉ. Làm ngay tại bàn làm việc, hoặc... trong toilet. Đều đặn mỗi ngày, như tập luyện cho tâm trí vậy đó. Level 2: Cách ly môi trường độc hại. Soi rọi xem cái gì/ai đang kích hoạt sự tiêu cực của mình? Tạm thời "ngắt kết nối" vật lý với nguồn đó. Tìm đến người/nơi cho mình cảm giác an toàn để sạc pin.  NHƯNG MÀ KHOAN... TRỐN XONG RỒI SAO NỮA? Trốn là để quay lại, chứ không phải trốn luôn nha mấy cha! Làm sao để quay lại xử lý đống hỗn độnmà không bị "sốc nhiệt"? Làm sao thiết lập lại trật tự sau khi đã hồi phục? 🎙️ Tất cả nằm trong tập Podcast tuần này. Tui sẽ chia sẻ sâu hơn về lộ trình: NHẬN DIỆN - ĐI TRỐN - HỒI PHỤC - QUAY LẠI. Mời mọi người lắng nghe nhé!

    16 min

Ratings & Reviews

5
out of 5
2 Ratings

About

Kênh podcast Tùng BT chuyên chia sẻ những câu chuyện, tâm sự và trải lòng trong chuyên môn Khởi nghiệp.Kênh rất phù hợp cho chủ doanh nghiệp và những bạn trẻ có ý định muốn khởi nghiệp.

You Might Also Like