Vì sao thế nhỉ!

Vì sao thế nhỉ!

Let's start with why! Chào cậu, Chúng mình là "Vì sao thế nhỉ!". Đây là chuỗi Minipodcast thường bắt đầu bằng những câu hỏi "Vì sao...?" dựa trên phương pháp First Principles Thinking - Tư duy Nguyên bản. Từ đó mang lại cho cậu những góc nhìn đa chiều về nhiều vấn đề khác nhau trong cuộc sống để có một tinh thần sống thật sự. Cảm ơn sự quan tâm và ủng hộ của các cậu rất nhiều! Thân mến, Vì sao thế nhỉ!

  1. Aug 20

    Tuổi thơ con đẹp vì có ông bà | Radio | Lá thư không gửi

    tuổi thơ con đẹp vì có ông bà Cậu có nhớ ông bà không? Thu âm xong tập này trên Vì sao thế nhỉ! Radio mà mình nức nở nhớ nội quá. Vừa tròn 1 năm ngày nội mất. Bữa đó mình mơ thấy bà, còn cảm nhận thấy rõ thân mình bà đầy đặn tròn trịa lắm. Mình nài nỉ: "Bà ơi, cho con ôm bà một chút thôi." Bà đẩy mình ra bảo thôi, nhưng mình nằng nặc xán lại gần và ôm bà bằng được. Lúc này thì mình đã tin, tin rằng giấc mơ thật sự phản ánh điều mà bản thân vẫn hằng mong mỏi. Mình đã không ôm bà từ rất lâu, lâu lắm rồi. Thân thể bà lúc ra đi cũng không còn đầy đặn, tròn trịa như hồi mình còn bé ti ti nằm ngủ cạnh gối bà mỗi tối nữa. Đã hơn trăm ngày bà đi, đôi lẫn ngưỡng vọng lên bầu trời đêm, mình cố gắng tìm một vì sao nào đó sáng thật sáng, sáng hơn tất cả, và thầm nghĩ, ấy chính là bà. Thi thoảng mình vẫn thấy hình bóng bà qua những chi tiết nhỏ quẩn quanh hằng ngày, qua đôi tất dão thủng ngón, qua cái miệng nhóp nhép không chiếc răng nào của em bé, qua đĩa đậu sốt phủ đầy hành, và qua cả những đêm tỉnh dậy ướt lưng vì nóng nhưng lại chẳng phải do bà tự ý tắt quạt nữa. Chắc nhiêu đó thôi cũng đủ để tả về nỗi nhớ này rồi. Trăm ngày. Bà đã đi được tới những đâu rồi nhỉ? Bà có bay vivu trên mây bồng bềnh, bà có nhảy chân sáo trên đồng xanh ngát, hay bà vẫn chọn ngồi im lặng quan sát mọi sự như hồi bà vẫn còn ở đây, bên cạnh mình? Nội ơi, con thương nội quá hà... ____ Cậu nhớ ông bà của mình không? Cùng đón nghe số Radio này trên  Vì sao thế nhỉ! Radio cùng chúng mình nhé!

    Tuổi thơ con đẹp vì có ông bà | Radio | Lá thư không gửi
  2. Jul 28

    Xin chào Steve Jobs, tôi là @visaothenhipodcast :v | Podcast

    Làm thế nào để tạo ra những Steve Jobs Việt Nam? Hmmm, có lẽ bước đầu tiên để tạo ra một Steve Jobs Việt Nam là... đặt tên đứa trẻ theo tên ông. Tuy nhiên, bạn sẽ không thể nào dùng đúng tên tiếng Anh như vậy. Theo quy định của pháp luật Việt Nam, bạn không được phép đặt tên khai sinh hoàn toàn bằng tiếng Anh cho bé mang quốc tịch Việt Nam. Tên ghi trong giấy khai sinh phải bằng tiếng Việt hoặc tiếng dân tộc thiểu số Việt Nam. Đặt tên tiếng Việt được phiên âm gần giống với tên tiếng Anh để gọi ở nhà hoặc giao tiếp quốc tế. Ví dụ: Lê Nguyễn Mai-cơ (Michael), Đinh Ê-mi-li (Emily).  Vậy, tên phên âm của Steve Jobs sẽ là gì, chắc bạn cũng đoán ra được rồi he? :v ______ Dư luận luôn dậy sóng sau mỗi kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông quốc gia. Mỗi năm, đề thi lại để lại một dấu ấn riêng, có khi là một vấn đề thời sự nóng hổi, có khi lại là câu hỏi khiến người đọc phải suy xét nhân sinh quan của mình. Năm nay, tâm điểm chú ý thuộc về đề thi Ngữ văn với câu hỏi: “Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?”. Chỉ trong thời gian ngắn, câu hỏi này đã lan truyền mạnh mẽ trên các diễn đàn, thu hút sự quan tâm của học sinh, phụ huynh, giáo viên và nhiều tầng lớp khác trong xã hội. Visaothenhi!​⁠ lên sóng tập podcast này hơi muộn so với thời điểm cả cõi mạng xôn xao, tuy nhiên mong rằng tập podcast này có thể gợi mở được điều gì đó cho bạn. Cùng đón nghe nhé. ______ Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại ​⁠ @lunglinhlaploe nhé! https://youtube.com/@lunglinhlaploe?si=g9EbQjXz9eXJXspT

    Xin chào Steve Jobs, tôi là @visaothenhipodcast :v | Podcast
  3. Jul 19

    Một thế giới không còn đau đớn, liệu có hạnh phúc hơn không? | Podcast

    Cảm giác đau đớn nhất mà cậu từng trải qua là gì? Mình thường nghe người ta nói: nhất đau mắt, nhì nhức răng, ba đau đẻ. Có thể là thật ngớ ngẩn khi đi so sánh mức độ của những kiểu đau, nhưng mình liệt kê ra ở đây âu cũng là vì muốn được dõng dạc tự vỗ ngực rằng mình từng trải qua cả 3 cảm giác này rồi. :))) Thú thực là đến bây giờ, khi nhắc lại, mình chẳng còn nhớ rõ đã đau đớn thế nào nữa, chỉ biết là đau và miệng thì luôn lẩm bẩm: "Trời ơi, đừng đau nữa được không?" Có muôn kiểu nỗi đau, với những mức độ đau khác nhau nhưng dù có là vết xước móng rô hay những vết thương đau cắt xương tủy thì chắc hẳn con người ai cũng từng cầu khẩn than trời muốn nỗi đau đó chấm dứt. Hẳn rồi, đó là mong cầu dễ hiểu. Không có gì sai với nó cả. Nhưng hãy thử nghĩ theo hướng khác: trên thế giới thực ra có những người sinh ra đã không bao giờ biết đau là gì. Họ không cần ước, vì cơ thể họ đã vĩnh viễn không có cảm giác đó. Và câu chuyện của họ sẽ khiến bạn nhìn lại hoàn toàn về thứ mà chúng ta vẫn quen xem là kẻ thù lớn của cuộc đời mình. ☆☆☆ Follow thêm về dự án truyện ngắn của chúng mình tại ​⁠ @lunglinhlaploe nhé! https://youtube.com/@lunglinhlaploe?si=1vGlywMkK3OsTQ1v

    Một thế giới không còn đau đớn, liệu có hạnh phúc hơn không? | Podcast
  4. Jun 30

    Tôi đã sống trong cơn ám ảnh tới cùng cực | OCD | Podcast

    Bạn nghĩ tới điều gì khi nhắc tới OCD? Một người ngăn nắp, ưa sạch sẽ và luôn xếp mọi thứ thẳng hàng. OCD thật ra không đơn giản như thế.  Qua mạng xã hội và các bộ phim, OCD thường được đề cập như một chứng bệnh của người thích dọn dẹp và ngăn nắp, một ai đó sẽ phát điên lên vì những thứ bị sắp đặt không đúng trật tự, theo một cách hài hước hoặc kỳ quặc. Nhưng thực tế, OCD phức tạp và nặng nề hơn thế rất nhiều. Phản ứng trước sự lo âu leo thang, người bệnh buộc phải thực hiện hành vi cưỡng chế: kiểm tra liên tục, rửa tay, sắp xếp, cầu nguyện, đếm, hoặc thực hiện những "nghi thức" riêng, để giảm bớt áp lực. Những hành vi này mang lại cảm giác nhẹ nhõm tạm thời. Nhưng rất nhanh sau đó, não bộ lại gieo vào họ sự nghi ngờ: "Liệu làm như này đã đủ chưa? Liệu có còn điều gì bỏ sót?" Và vòng lặp bắt đầu lại từ đầu. Điểm quan trọng là người mắc OCD không hề tận hưởng những hành vi lặp lại của mình. Họ thực hiện chúng trong trạng thái bị ép buộc, không phải vì muốn. Đây là sự khác biệt căn bản giữa OCD và tính cầu toàn thông thường: người cầu toàn cảm thấy hài lòng khi mọi thứ được sắp đặt đúng ý, người mắc OCD không bao giờ cảm thấy đủ. Còn gì về OCD mà chúng ta chưa hiểu rõ nữa, hãy cùng đón nghe tập podcast tới đây cùng @visaothenhi nha!

    Tôi đã sống trong cơn ám ảnh tới cùng cực | OCD | Podcast
4.8
out of 5
49 Ratings

About

Let's start with why! Chào cậu, Chúng mình là "Vì sao thế nhỉ!". Đây là chuỗi Minipodcast thường bắt đầu bằng những câu hỏi "Vì sao...?" dựa trên phương pháp First Principles Thinking - Tư duy Nguyên bản. Từ đó mang lại cho cậu những góc nhìn đa chiều về nhiều vấn đề khác nhau trong cuộc sống để có một tinh thần sống thật sự. Cảm ơn sự quan tâm và ủng hộ của các cậu rất nhiều! Thân mến, Vì sao thế nhỉ!

You Might Also Like